truyện ma trung quốc xưa

Hồi đó, xe lửa còn vào tới trung tâm thành phố, ga cuối ngay trước cửa chợ Bến Thành. Rồi đêm lặng dần, chỉ xung quanh cửa ga còn ồn ào. Không ít những kẻ vô gia cư chọn nơi này qua đêm. Một bà già cho thuê chiếu đẩy chiếc xe lọc cọc quanh sân ga. Đống chiếu chất cao trên xe vơi rất nhanh. MA TRÙNG. Chương 1 - Chuyến đi đến cửa tử. - Sáng mai 5h nhé, đừng cao su đấy. Tin nhắn từ Lực- bạn thân của Mạnh từ hồi đại học, nhắc lại cho Mạnh nghe về giờ khởi h Sách Y Học Cổ Truyền Trung Quốc, Liên Minh Quốc Hội Đa Quốc Gia Về Chính Sách Đối Phó Trung Quốc (ipac), Truyện Trung Quốc, Truyện Ma Trung Quốc, Truyện Tâm Linh Trung Quốc, 4 Bộ Truyện Nổi Tiếng Của Trung Quốc, Truyện Ngụ Ngôn Trung Quốc, Truyện Tranh Trung Quốc, Truyện Trung Quốc Mở Mắt Thấy Thần Tài, 4 Truyện "Thời khắc chuẩn bị, kề vai chiến đấu, vì nước quên mình!" Mấy người quan minh chính đại xâm nhập vào trận địa của lam quân, đi trên một chiếc xe tải, tiến vào vùng phụ cận của trung tâm chỉ huy lam quân, sau khi xâm nhập lòng địch xong thì thi hành chính sách im lặng không liên lạc với bên ngoài nữa. UBND tỉnh Lạng Sơn vừa đưa lên trang web của mình yêu cầu huyện Hữu Lũng chuẩn bị đón tiếp đoàn Đại biểu Đại sứ quán Trung Quốc tham dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc nhân "Tiết Thanh minh". Photo courtesy of langson.gov.vn. Ban lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. 19 cuốn sách văn học Trung Quốc hay có sức lan tỏa và tầm ảnh hưởng vô cùng rộng lớn, được dịch ra nhiều thứ tiếng và xuất bản hầu khắp trên toàn thế Du KýTây du ký là đỉnh cao sáng tạo trong lịch sử phát triển về tiểu thuyết cổ điển của Trung Quốc. Chủ nghĩa lãng mạn tích cực là đặc sắc nghệ thuật chủ yếu của nó. Nó đã kế thừa và phát huy truyền thống tốt đẹp của thần thoại cổ đại Trung Quốc, đã thể hiện sức sáng tạo vĩ đại và sức tưởng tượng phong phú của dân tộc Trung Hoa. “Chủ nghĩa lãng mạn là cơ sở của thần thoại” lời của Tây du ký chính là một bộ tiểu thuyết thần thoại trường thiên vĩ đại, lãng mạn tích cực. Thông qua hình thức ảo tưởng thần kỳ và nội dung bắt nguồn ở hiện thực mà cao hơn hiện thực. Tây du ký đã phản ánh đầy đủ, khúc chiết, phức tạp lý tưởng cao quý và đời sống hiện thực của nhân dân.… Tây du ký có nội dung bắt nguồn ở hiện thực mà lại cao hơn hiện thực. Nó thông qua hình tượng nhân vật mà biểu hiện ra. Hình tượng nhân vật của Tây du ký đều có đầy đủ ý nghĩa hiện thực, nhưng đều không na ná hoặc đơn giản bắt chước hiện thực, cũng không khái quát chung chung mà cao hơn hiện thực nhiều. ở đây thiện thì càng thiện, ác thì càng ác, đều từ trên phương hướng của bản thân mình vượt cao hơn hiện thực mà đi vào phạm vi ảo tưởng hóa, lý tưởng Tây du ký hình thức kỳ ảo kết hợp với nội dung hiện thực cực lớn, đã đạt tới sự thống nhất khéo léo. Chính vì thế sự tưởng tượng của Tây du ký mới được biểu hiện ra có ý nghĩa biết bao, khỏe khoắn tốt đẹp, sinh động và thú vị biết bao! Hợp tình hợp lý khiến người tin phục và sáng ngời trí tuệ biết bao!Thủy HửThủy Hử là một trong Tứ đại danh tác của nền văn học cổ điển Trung Quốc. Qua giọng văn sống động của tác phẩm, một trăm linh tám anh hùng Lương Sơn mỗi người một vẻ, một xuất thân, một tính cách, một cuộc đời hiện lên qua từng trang sách. Trong quá trình tụ nghĩa Lương Sơn, họ gặp quan tham thì chống, gặp ác bá thì trừng, đặt chữ “nghĩa” làm phương châm hành động. Lối hành động không câu nệ và tính cách hào sảng ấy nơi các nhân vật đã quyện xoắn những mẩu chuyện rời thành một thế giới võ lâm thu nhỏ, tạo cảm giác sảng khoái trong từng câu chữ.“Văn chương Thủy Hử không “dệt gấm thêu hoa” như Tây Sương Ký, không “nhả ngọc phun châu” như Hồng Lâu Mộng mà là “nhạc trỗi chuông ngân”, hùng hồn, dồn dập. Văn chương Thủy Hử thì vẫn gần gũi với truyện kể dân gian. Tác phẩm Thủy Hử giữ được tính sống động của nhân vật trong ngôn ngữ gần gũi với đời sống hằng ngày, trong lối hành văn ít trang sức tô điểm.” – Giáo sư Lương Duy Trai Chí DịLiêu trai chí dị có nghĩa là tập hợp những câu chuyện quái dị chép ở căn nhà tạm, bao gồm nhiều truyện ngắn đã được nhiều dịch giả của Việt Nam như Nguyễn Huệ Chi, Cao Xuân Huy, Phạm Tú chuyển ngữ sang tiếng Việt và giới thiệu tới độc giả khắp cả giả Liêu trai chí dị là Bồ Tùng Linh 1640 – 1715 sinh ra trong một gia đình nhà nho và thương nhân thất thế. Ông từng là một văn sĩ Trung Hoa dưới triều đại nhà Thanh. Suốt 42 năm mở lớp dạy học, mưu sinh bằng ngòi bút, đến năm 70 tuổi ông mới lui về quê ở ẩn. Ông đã từng đi thi nhiều năm mà không đậu, đến năm 71 tuổi mới được bổ nhiệm là cống sinh. Ngoài Liêu trai chí dị, ông còn để lại cho nền văn học Trung Quốc rất nhiều tác phẩm thơ văn đời vào đầu đời nhà Thanh cuối thế kỷ XVII, đoản thiên tiểu thuyết Liêu trai chí dị được đánh giá là đỉnh cao của thể loại tiểu thuyết văn ngôn thời cổ đại, được xếp vào hạng kiệt tác của văn học cổ điển Trung Quốc. Tác giả Bồ Tùng Linh đã tập trung ngòi bút vào ba nội dung chủ yếu là Vạch mặt bọn tham quan, cường hào, ác bá; Phơi bày những tệ lậu của chế độ khoa cử thời xưa; Khát vọng tự do yêu đương, gỡ bỏ những rào cản của hôn nhân thời phong lớn cốt truyện xoay quanh những mối lương duyên kỳ ngộ kỳ bí nhưng cũng không kém phần lãng mạn giữa con người với hồ ly hoặc ma quỷ. Ngoài ra còn nhiều câu chuyện mang đậm vẻ huyền bí, ít thấy như chuyện Phật, Thánh hiển linh, cao tăng có phép thuật hơn người, vật có phép Với cách xây dựng tình tiết hấp dẫn, cách sử dụng ngôn từ ngắn gọn nhưng sinh động và cách miêu tả cảnh vật và con người tình tứ, bay bổng, Bồ Tùng Linh đã khiến người đọc mười phần bội phục, yêu mến từng nhân vật và cảm thấy hứng thú, say mê theo dõi từ trang đầu cho tới khi gấp cuốn sách Quốc Diễn NghĩaTam Quốc diễn nghĩa là một tiểu thuyết dựa vào lịch sử Trung Quốc được La Quán Trung viết vào thế kỷ 14 kể về thời kỳ hỗn loạn Tam Quốc 220-280. Tiểu thuyết này được xem là một trong bốn tác phẩm cổ điển hay nhất của văn học Trung phẩm là kho tàng đồ sộ về lịch sử trong đó chúng ta có thể thấy hiện lên thời kỳ Tam Quốc đầy hỗn loạn với những nhân vật lịch sử nổi tiếng như Lưu Bị,Gia Cát Lượng,Tào Tháo….Tam Quốc diễn nghĩa đã đi sâu vào lòng người dân đến mức không ai không biết tới những nhân vật nổi tiếng trong thời Tam Quốc,những trận đánh lịch sử trận Xích Bích,Hổ Lao Quan…Sau nhiều thế kỷ tồn tại tác phẩm Tam Quốc diễn nghĩa ngày càng nổi tiếng và đem đến một sức hút mãnh liệt trong lòng độc vọng lần tái bản này có thể tiếp nối niềm đam mê Tam Quốc diễn nghĩa diễn ra trong nhiều thế kỷ qua và thỏa mãn được độc giả Việt lịch sử văn học Trung Quốc, Hồng lâu mộng có một vị trí đặc lâu mộng là sự thể hiện những tư tưởng của thời đại tinh thần dân chủ, tinh thần phê phán đời sống xã hội phong kiến mục nát, phê phán những giáo điều truyền thống đã ăn sâu bén rễ hàng ngàn năm, đòi tự do yêu đương, giải phóng cá tính,đòi tự do bình đẳng, khát khao một lý tưởng cho cuộc số Tất cả những cái đó có những mặt kế thừa tư tưởng dân chủ thời Minh và thời đầu Thanh, nhưng nó chính là sản phẩm của ý thức tư tưởng thị dân đương thời. Giữa những khát vọng sâu xa ấy của con người thời đại và sự biểu hiện nó ra một cách nghệ thuật, đã có một cuộc hẹn hò tuyệt diệu qua Hồng Lâu lâu mộng là cả một thế giới. Thông qua cuộc sống từ thịnh đến suy của một gia đình quý tộc, tác giả đã làm hiển hiện sự băng hoại của xã hội phong kiến, của nhân tính phong kiến, đã cho ta thấy một xã hội như thế là không phương cứu chữa! Không phải chỉ là vì cái bọn người ấy sống trên áp bức và bóc lộ địa tô, mà cái chính là cuộc sống trống rỗng của bọn họ, ngày và đêm trong cái phủ họ Giả ấy chỉ toàn là những chuyện giành giật, lừa gạt, dâm dật, tự tử, tội á Một vài khuôn mặt lương thiện – trong đó khá nhiều là thuộc tầng lớp dưới, như già Lưu, như Tạp Nhâ Không cứu nổi sự sụp đổ tất yếu của lâu mộng đem đến cho người đọc những hiểu biết sâu xa về xã hội và về con người với một cách viết chân thực, giản dị mà bao gồm nhiều bút pháp lớn kim cổ. Nó là một cuốn bách khoa sinh động về xã hội Trung Quốc thời xưa. Về mặt thi pháp nghệ thuật, thì đó là một bước tiến mới trong nghệ thuật tiểu thuyết của thế Thần Diễn NghĩaPhong thần diễn nghĩa là tiểu thuyết thần thánh của Trung Quốc lấy sự kiện lịch sử đấu tranh chính trị thời cuối đời nhà Thương làm đề tài chính, câu truyện xoay quanh triều chính Trụ Vương hủ bại và Võ Vương phạt trụ, từ đó xuất hiện một loạt tình tiết như hồ li tinh Đát Kỷ mê hoặc Trụ Vương làm loạn triều chính, các trọng thần nghĩa sĩ bị ép phản Thương, các chúng thần phò trợ nhà Chu đánh đổ nhà Thương…Tôn Tử Binh PhápĐược xưng tụng là tuyệt tác binh thư hàng đầu của thế giới cổ đại, binh thư kinh điển vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, Tôn Tử Binh Pháp là một cuốn cổ thư “kỳ quái”, “để trong vườn sẽ tỏa mùi thơm của hoa quý, ném xuống đất sẽ vang tiếng kêu của bạc vàng”.Nó không chỉ được các vua chúa từ đông sang tây xem như sách gối đầu giường, bí kíp quân sự không thể thiếu, mà còn được nhiều chuyên gia trong các lĩnh vực như triết học, kinh doanh, tâm lý học, ngôn ngữ học, thể dục thể thao,… ứng dụng để nghiên cứu và đạt được nhiều thành tựu đáng Tử Binh Pháp với văn từ gọn ghẽ, nghĩa lý sâu xa, âm điệu bay bổng, nhờ đó sức lan tỏa và tầm ảnh hưởng của “thánh điển binh học” này vô cùng rộng lớn, được dịch ra trên 100 thứ tiếng và xuất bản hầu khắp trên toàn thế giới.“Biết người biết mình, trăm trận không biết người chỉ biết mình, một được một biết người không biết mình, hễ đánh là nguy.”– Thiên Mưu công, Tôn Tử Binh PhápTư Trị Thông GiámTư Trị Thông Giám được đánh giá là bộ sử quan trọng hàng đầu của Trung Quốc, được viết theo thể biên niên. Nội dung của nó bao trùm một khoảng thời gian lịch sử rất dài, bắt đầu từ Chu Uy Liệt vương thời nhà Chu 403 trước Công nguyên, và kết thúc vào đời Chu Hiển Đức nhà Hậu Chu 959 sau Công nguyên, tổng cộng năm, xuyên suốt 16 triều đại chính thống.​Liễu Phàm Tứ HuấnLà cuốn sách được lưu truyền rộng rãi trong dân gian Trung Quốc từ bao đời nay. Liễu Phàm tiên sinh là bậc học rộng, ngay từ nhỏ đã say mê nghiên cứu sách vở, sau đỗ đạt làm quan, thực hiện nhiều điều ích nước lợi dân, được nhiều người biết đến. Nhưng Liễu Phàm thực sự lưu danh không chỉ vì ông là vị quan cương trực, đuợc nhân dân yêu mến, có nhiều công lao với triều đình, mà hơn hết là vì ông đã dành nhiều tâm huyết cũng như chí hướng của đời mình để soạn ra bốn chương đoản văn, bấy giờ gọi là “Giới tử văn” văn răn dạy con để dạy con mình, sau đó được lưu hành rộng rãi trong đời, tức là sách “Bốn bài giáo huấn của ngưòi xưa” mà bạn đang có trong sách của người xưa, cảm nhận cái hay cái quí trong tư tưởng của ngưòi xưa, từ đó thực hành theo sách, giúp chúng ta hành thiện lánh ác, phát huy đức khiêm tốn, biết hối cải lỗi lầm, từ đó có được cách lập thân đúng đắn là mong ước của chúng tôi muốn chuyển cho quí vị tấm lòng muốn làm việc thiện muốn giúp người, giúp đời ngày một tốt đẹp hơn đã thúc đẩy chúng tôi bỏ nhiều tâm lực để hoàn thành cuốn sách. Mong nhận được từ quí vị nhiều tri âm, tri kỷ qua cuốn sách nhỏ này.“ Bốn bài dạy của Liễu Phàm” vốn là bốn chương đoản văn của Cư sĩ Liễu Phàm đời Minh, có tên là Giới tử văn văn dạy con , sau được lưu truyền trong dân gian hơn 5 thế kỷ qua với tựa đề là Liễu Phàm tứ huấn. Ông đã lấy cuộc đời ông, một con người thông đạt đủ các môn khoa học đã học hành, làm quan và đặt biệt là một tấm gương đạo đức, trí tuệ và hiền thiện để khuyên dạy con nhưng chủ yếu là khuyên dạy người đời. Đây là một tác phẩm lấy giáo lý Phật Giáo làm căn bản để triển khai việc tu thân, sống đạo đức và hành thiện giúp Lâm Ngoại SửNho lâm ngoại sử hay còn gọi là Chuyện làng nho là tiểu thuyết chương hồi của Ngô Kính Tử thời nhà Thanh, toàn thư gồm 56 hồi, miêu tả gần hai trăm nhân vật mà hầu hết là nhà Nho, nội dung phê phán và châm biếm sâu cay chế độ khoa cử công danh thời nhà Q Chính TruyệnCâu chuyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương pháp thắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ “chúng đang đánh bố của chúng”. AQ có nhiều tình huống lý luận đến “điên khùng”. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình có tinh thần cao cả so với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng. Lỗ Tấn đã cho thấy những sai lầm cực đoan của A Q, đó cũng là biểu hiện của tính cách dân tộc Trung Hoa thời bấy giờ. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh A Q bị đưa ra pháp trường vì một tội nhỏ cũng thật là sâu sắc và châm Tình Giai NhânTừ sau Sắc, giới, sự quan tâm dành cho một Trương Ái Linh ẩn dật khác người đã được hồi sinh. Cho tới Chuyện tình giai nhân, một tập hợp các câu chuyện về các nhân vật đã tan vỡ mọi ảo mộng tình cảm bởi định mệnh hay hoàn cảnh, người ta càng thấm hơn cái nhìn nội tâm u uẩn và bút pháp tinh tế của một trong những nhà văn hàng đầu của văn học Trung quốc hiện nhân vật của Trương Ái Linh luôn luôn cô độc, đến với nhau bởi những xô đẩy sai lầm, và cuối cùng phải chia lìa nhau. Nhưng mãi mãi Trương Ái Linh sẽ được đọc đi đọc lại bởi những thế hệ người đọc, bởi bà đã chạm tới cảnh ngộ sâu thẳm của tâm hồn, nơi bất hạnh và tình yêu mãi mãi song hành, nơi con người đã quyết chọn tình yêu là giải thoát tuyệt đối, bất kể mọi Lương ĐỏBối cảnh câu chuyện là những năm 1920 và 1930 tại miền quê Cao Mật ở miền Nam Trung Hoa. Câu chuyện được kể từ ngôi thứ nhất, với nhân vật chính là bà nội của người kể truyện. Cô gái trẻ đầy khát vọng yêu đương đã bị gả cho một người đàn ông mắc bệnh phong. Ngày lên kiệu hoa, cô gái đầy chán chường ấy đã gặp và say mê một trong những người phu kiệu khỏe mạnh, mà sau này đã trở thành tư lệnh Dư Chiêm Ngao, người anh hùng phục kích đoàn xe Nhật. Ngày hôm ấy chính anh đã cứu cô khỏi tay bọn ngày sau ở nhà chồng, cô thức trắng với con dao trong tay. Ngày thứ ba được trả về, người phu kiệu đã cướp cô chạy vào rừng cao lương đỏ. Ba ngày hạnh phúc trong rừng đã đem lại cho cô một đứa con trai, cha của người kể 14 tuổi, người con trai gia nhập đoàn quân của Dư Chiêm Ngao mà ông vẫn coi là cha nuôi. Người con gái giờ đây đã là người thiếu phụ, ngày ngày vẫn làm bánh đem ra chiến trường khao quân. Trong một lần gánh bánh gặp đúng lúc xe giặc đang đi qua, bà đã hy sinh. Trước khi chết bà nói cho con trai biết về người cha thật sự, và ra đi nhẹ nhàng trên đệm cây cao lương, nơi đã chứng kiến tình yêu và hạnh phúc của Mã Tây TạngMật mã Tây Tạng không chỉ tạo nên một hiện tượng xuất bản lớn đối Trung Quốc mà còn khiến hàng nghìn độc giả trở nên say mê thám hiểm. Sau khi được xuất bản, không chỉ các cửa hàng sách mà cả các cửa hàng bán dụng cụ thám hiểm cũng bày bán cuốn sách tại những vị trí trang trọng nhất. Mảnh đất Tây Tạng từ xưa vốn chứa đựng nhiều bí ẩn lịch sử cũng như huyền thoại vẫn là nơi gọi mời những ai có khát vọng khám phá. Cuốn sách của Hà Mã giống như một trận cuồng phong thổi bùng lên khao khát được băng mình vào một trong những chốn hùng vĩ nhưng cũng hiểm nguy nhất thế giới, để đích thân trải nghiệm những điều được Hã Mã diễn tả chi tiết với niềm say mê vùng đất anh đã hơn mười năm ẩn Thổi ĐènTừ ngàn năm trước, đất nước Trung Hoa đã có nghề trộm mộ, còn gọi là Mộ Kim Hiệu Úy. Bộ truyện nói về những chuyến phiêu lưu mạo hiểm của bộ ba Hồ Bát Nhất – quân nhân giải ngũ có cuốn “Thập lục tự Âm dương Phong thủy bí thuật” bửu bối của ông nội; Tuyền béo – con nhà lính, bắn súng như chớp; Shirley Dương – nữ triệu phú Hoa kiều, cũng là cháu ngoại một tay trộm mộ lẫy lừng – chính là ba Mộ Kim Hiệu Uý đương người, ba động cơ, đã cùng dấn bước vào sa mạc hung hiểm hòng truy tìm tòa thành cổ Tinh Tuyệt thần bí… Bản lĩnh có thừa, chỉ tiếc là, họ không biết được những lời nguyền đáng sợ nào đang đợi độc ư? Nữ vương ư? Ảo giác ư? Hay số phận? Là dã tâm? Là khao khát? Hay là… kẻ canh gác? Một Tây vực từng một thời rực rỡ, những oán nguyền, những hi vọng đều bị chôn vùi nơi sâu do NXB Văn nghệ Thượng Hải xuất bản, vừa phát hành tại Trung Quốc vào những ngày cuối tháng đã nhanh chóng thu hút đông đảo độc giả Trung Quốc và dấy lên làn sóng tò mò háo hức của độc giả nhiều nước vốn mê thích truyện của Mạc Ngôn. Cuốn sách xoay quanh cuộc đời và công việc của nhân vật chính – một nữ bác sĩ chuyên đỡ đẻ ở khắp nông thôn Cao Mật, phải chuyển sang nghề thắt ống dẫn tinh cho nam giới và nạo phá thai. Đây là một đề tài cực kỳ hiếm hoi trong văn học, được nhà văn Mạc Ngôn miêu tả vô cùng khéo léo và đầy kịch tính. Cuốn sách như một bức tranh xã hội sâu sắc ở Trung Quốc, phản ánh được những tác động của chính sách kế hoạch hóa gia đình kéo dài hơn 30 năm tới cuộc sống của người dân nước này. Sách hiện đang bestseller ở Trung Vật Của ĐờiMạc Ngôn là một nhà vǎn lớn của nền vǎn học Trung Quốc. Tên tuổi của ông từng được thế giới biết đến qua tác phẩm Cao lương đỏ – tác phẩm được đạo diễn tài ba Trương Nghệ Mưu chuyển thể thành bộ phim cùng tên và đoạt giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes nǎm dài Báu vật của đời khái quát cả một giai đoạn lịch sử hiện đại đầy bi tráng của đất nước Trung Hoa thông qua số phận của các thế hệ trong gia đình Thượng Quan. Đây là một tác phẩm có sức thuyết phục lớn, được đánh giá là xuất sắc nhất của vǎn học Trung Quốc hiện đại. Ngay từ khi mới xuất bản tháng 9-1945, tác phẩm đã nhanh chóng trở thành một hiện tượng và luôn đứng ở vị trí đầu trong số những tác phẩm vǎn học ǎn khách nhất hiện Hương HìnhĐàn hương hình 檀香刑, nghĩa là “hình phạt bằng cọc gỗ đàn hương” là một tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Mạc Ngôn. Ông viết tác phẩm này vào mùa thu năm 1996 và hoàn thành năm bộ câu truyện bao gồm 3 phần, 18 chương và mỗi chương đều dùng phương thức nhân vật tự thuật, một cách viết khá tiêu biểu của Mạc Ngôn cũng như một số nhà văn Trung Quốc khác. Việc cấu tứ, sáng tác tiểu thuyết này bắt nguồn từ âm thanh, một chất liệu mà Mạc Ngôn hay vận dụng nó trong các tác phẩm của ông. Cụ thể trong tác phẩm này thì đó là hí kịch Miêu Xoang, một loại nhạc dân gian rất thịnh hành ở vùng Đông Bắc Cao thuyết là một sự tổng hợp về những sự kiện cách mạng, tội phạm, luyến ái… Đàn hương hình cho người đọc biết được cả lịch sử của các hình thức tra tấn tử hình ở Trung Quốc, về lịch sử của hý kịch Miêu Phi TửHàn Phi sống cuối đời Chiến Quốc, trong giai đoạn Tần Thủy Hoàng đang thống nhất Trung Hoa. Ông thuộc dòng dõi quý tộc nước Hàn được gọi là “công tử”, thích cái học “hình danh”. Hàn Phi có tật nói ngọng, không thể biện luận nhưng giỏi viết tưởng chủ yếu của Hàn Phi là thuyết Pháp trị. Không phải ông là người đầu tiên nêu lên học thuyết này mà trước đó Quản Trọng, Thương Ưởng, Thân Bất Hại đã khởi xướng học thuyết này. Tư tưởng của Hàn Phi Tử khác với tư tưởng của Nho giáo vốn cho rằng để quản lý xã hội thì dùng Nhân trị và Đức trị, ông cho rằng cách tốt nhất để quản lý xã hội là dùng pháp luật “Pháp luật không hùa theo người sang… Khi đã thi hành pháp luật thì kẻ khôn cũng không từ, kẻ dũng cũng không dám tranh. Trừng trị cái sai không tránh của kẻ đại thần, thưởng cái đúng không bỏ sót của kẻ thất phu”. Ngọc trong lời tựa của tác phẩm Hàn Phi Tử đã từng nói Hàn Phi là con người có kiến thức uyên bác tiếp thu từ Nho gia, lập luận rất chặt chẽ và sắc sảo, sử dụng rất nhiều dẫn chứng trong đó các dẫn chứng là chuyện đương thời chứ không phải chuyện xa xôi, nên sức thuyết phục rất mạnh. Hàn Phi cũng vận dụng linh hoạt tư tưởng của Đạo Đức kinh của Lão Tử để minh họa cho tư tưởng Pháp gia, giúp một tư tưởng khô khan trở nên sinh động, có sức Phi Tử được xem là “cuốn sách giáo khoa dạy làm vua” độc đáo, mang đậm dấu ấn của chế độ phong kiến Phương Đông. Qua tác phẩm, tác giả đã chính thức khai sinh học thuyết Pháp trị, đề cao pháp luật với tư cách là công cụ quan trọng, hữu hiệu nhất trong việc bình ổn xã nội dung không mới, và tư tưởng đã được truyền lại từ nhiều đời nay, nhưng với một đất nước mà tư tưởng Nho gia của Khổng giáo gần như bao trùm ảnh hưởng lớn rộng như ở nước ta, những người đọc Hàn Phi Tử vẫn thấy những điều mới lạ, tư tưởng tiến bộ đi trước thời đại. Trí Việt Books nắm bắt được tâm lý của độc giả, thích tham khảo thêm những học thuyết mới, nổi tiếng từ xa xưa, nhưng hết sức tiến bộ, đã cho ra mắt tác phẩm Hàn Phi Tử do học giả Phan Ngọc dịch. Cuốn sách được trình bày bắt mắt cả về nội dung và hình thức. Cuốn sách khổ 14,5×20,5 cm, bìa mềm, có tay gấp, dễ cầm, dễ đọc và sang trọng, hứa hẹn đem đến cho độc giả nhưng kiến thức bổ ích. Như các bạn đã biết, Trung Quốc là một đất nước nổi tiếng về viết truyện như tiểu thuyết, tiên hiệp hay ngôn tình nhưng những truyện kinh dị cũng càng ngày được biết đến và cuốn hút rất nhiều fan. Vì vậy, mình đã tập hợp những cuốn tiểu thuyết kinh dị hay để các bạn cùng đọc, cũng như cho những bạn thích trải nghiệm cảm giác rùng rợn, đáng TÌM XÁCTác giả Lạc Lâm LangThể loại Dài kỳ, hiện đại, kinh dị, trinh thám, dị trạng Hoàn 1918 chương + Đang ra ngoại truyệnVào năm 1907 đã có một nhà khoa học phương Tây từng làm một thí nghiệm, kết quả ông phát hiện trọng lượng của con người sau khi chết sẽ nhẹ đi 21 gram, đây chính là cái được gọi là “trọng lượng của linh hồn”.Nhưng còn về phương diện tâm linh thì người chú họ là thầy pháp của tôi đã từng nói rằng “Sau khi chết, hồn phách sẽ rời khỏi thân thể, mà phần hồn phách này chỉ nặng có 4 chỉ”. Theo quy đổi thông thường thì 1 chỉ tương đương với 5 gram. Vậy vấn đề chính là Vì sao “trọng lượng linh hồn” của phương Đông lại kém phương Tây 1 gram? Phải mất nhiều năm sau tôi mới hiểu được lý do…Thực ra, 1 gram trọng lượng kia sẽ bám vào người hoặc vật mà hồn phách ấy quan tâm nhất khi còn sống. Và 1 gram tàn hồn này là nơi lưu trữ những ký ức quan trọng nhất của người đó, ví dụ như khoảnh khắc trước khi chết!Đây cũng chính là lý do giải thích cho việc Vì sao có rất nhiều quỷ hồn lang thang nơi dương thế đã nhiều năm, nhưng vẫn không biết mình đã chết như thế nào?! Thậm chí, còn quên đi người mình yêu và hận nhất khi còn sống…Tôi tên là Trương Tiến Bảo, hiện đang là một “Người Tìm Xác”…Nếu bạn muốn biết rõ hơn về nội dung truyện có thể đọc tại đây “REVIEW” hoặc tự mình khám phá trong “NGƯỜI TÌM XÁC”TẶC MIÊUTác giả Thiên Hạ Bá XướngThể loại Kinh dị, huyền huyễn, ma trạng HoànVăn ánLại một tác phẩm nữa của Thiên Hạ Bá Xướng – tác giả của series truyện “Ma Thổi Đèn” hấp là những câu chuyện li kì khác thường, nhưng lại được nói đến trong phương diện hoàn toàn khác, một câu chuyện liên quan đến mèo…Cuối triều nhà Thanh, quân Thái Bình Thiên Quốc nổi Tiểu Biện – gã du thủ du thực làng Kim Quang, tình cờ lạc bước vào ngôi mộ hoang của Qúy phi tiền triều, gặp được bậc kỳ nhân, lại được truyền cho kỳ thư – dạy môn xem tướng mèo, tướng chó đã thất truyền từ nhiều đời trước. Cũng từ đó, hắn bị cuốn vào dòng chảy cuồn cuộn của lịch một kẻ khố rách áo ôm, Trương Tiểu Biện bỗng dưng trở thành bậc anh hùng của thành Linh Châu, giúp quan trên phá các vụ án lớn, trừ bọn yêu đạo gây họa trong thành, thống lĩnh “Nhạn Doanh” chiến đấu với quân Thái Bình Thiên Quốc… mỗi lần ngộ hiểm đều có linh miêu tương trợ vượt qua nguy lũ “Tặc Miêu” thần bí ấy, liệu có thực sự mang vinh hoa phú quý đến cho Trương Tiểu Biện như vị kỳ nhân kia đã nói? Hay tất cả chỉ là một cái bẫy lớn đã được bí mật giăng sẵn để chờ hắn bước vào?Mời các bạn hãy tự mình khám phá tại đây “TẶC MIÊU”ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾTTác giả Qủy Cổ NữThể loại Kinh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột nhóm thanh niên đi du lịch đến thắng cảnh Tân Thường Cóc, nơi có hang Thập Tịch đặt những cổ quan tài treo huyền bí. Trước khi vào hang, họ đã được nghe lời tiên tri rùng rợn của một nhân vật bí hiểm, nhưng họ vẫn khăng khăng phải vào tham quan hang này. Bi kịch đã xảy ra, lời tiên tri chẳng khác gì một lời nguyền, những cái chết lần lượt đến với thành viên trong nhóm là cô gái Mạnh Tư Dao vốn rất hiếu kỳ và không bao giờ tin vào những chuyện tà ma, đã kiên quyết vào tham quan hang Thập Tịch, do đó đã phải rất cắn rứt và tự trách mình. Hàng loạt những hiện tượng quái dị và kinh hãi đã xảy ra xung quanh Tư Dao, khiến cô không thể tự chủ để rồi bước vào con đường đầy nguy hiểm, khám phá những điều thần Dao trải qua bao mối hiểm nguy suýt chết, cô đã tìm ra bí mật nằm trong cỗ quan tài treo rỉ máu ở trong hang Thập Tịch. Những tưởng từ nay mình sẽ thoát khỏi những cơn ác mộng, thì thần chết – luôn mặc chiếc áo mưa, không bao giờ lộ mặt – lại thâm hiểm tuyên bố lời tiên tri rùng rợn Ác mộng của ngươi mới chỉ bắt đầu…Những ngôi mộ cổ được lớp lớp dây leo xanh tốt bao phủ, những cỗ quan tài treo trên cao chứa đựng những điều kỳ dị, những giọt máu tươi rơi xuống từ bầu trời xanh ngắt. Mỗi vụ án mạng đều gắn với một u linh. Hắn là ai?Các bạn hãy tự mình tìm ra câu trả lời trong “ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT”LÁ CỜ MATác giả Na ĐaThể loại Linh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột lá cờ thần bí giúp khu nhà ba tầng thoát khỏi trận oanh tạc mưa bom bão đạn của quân loạt cái chết bí ẩn không rõ nguyên mộ của Tào Tháo với những ám thị cổ xưa và chết nghi ngờ về sự kiện xảy ra 67 năm trước, những huyền cơ lịch sử được giấu kín từ hơn hai ngàn năm, truyền thuyết ly kỳ về lá cờ ma và người ba mắt…Liệu đáp án cho ẩn số có phải là cái chết?Mời các bạn đón đọc tại đây “LÁ CỜ MA”RẠP CHIẾU PHIM KINH DỊTác giả Hắc Sắc Hỏa ChủngThể loại Kinh dị, huyền huyễnTình trạng Đang cập nhậtVăn ánDiệp Tưởng – một nhân viên làm công ăn lương như bao người, một ngày nọ sau khi kết thúc ca đêm, trong hành lang hắc ám, hắn đã nhặt được một tấm tờ rơi phim kinh dị…“Rạp Chiếu Phim Kinh Dị” đưa ra một gợi ý nhỏ Nếu bạn nhặt được một tờ rơi phim kinh dị của “Rạp Chiếu Phim Địa Ngục”, bạn sẽ phát hiện ra tên của mình xuất hiện trong danh sách các diễn viên phim kinh dị! Không những thế, bạn sẽ bị bắt buộc tham gia bộ phim đó. Sắm vai một nhân vật trong đó, bạn nhất thiết phải tuân theo yêu cầu của kịch bản sự phát triển của tình tiết phim, những nguyền rủa kỳ quái khiến người ta rợn tóc gáy, không nơi nào là không có quỷ ảnh âm u, tất cả sẽ cùng xuất hiện. Hành lang hắc ám, phòng giữ xác yên ắng đến rợn người, bạn không thể không tiếp tục đóng lần lượt từng bộ phim. Có đôi khi, bạn là nhân vật chính, cũng có lúc bạn chỉ là một diễn viên phụ. Chỉ khi tích góp đủ vé chuộc cái chết, bạn mới có thể thoát ly “Rạp Chiếu Phim Địa Ngục”Cùng đồng hành với Diệp Tưởng trong câu chuyện “RẠP CHIẾU PHIM KINH DỊ” này nhé!ĐỀ THI ĐẪM MÁUTác giả Lôi MễThể loại Kinh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột tên sát thủ có sở thích uống chất hỗn hợp máu nạn nhân với sữa tươi, hắn có căn bệnh gì đặc biệt hay là con quỷ hút máu bất tử nghìn năm trong truyền thuyết?Trong thành phố C liên tiếp xảy ra 4 vụ cưỡng hiếp giết người, nạn nhân đều là những cô gái trí thức từ 25 – 35 tuổi, đây rốt cuộc là giết người trả thù hay đơn giản là cưỡng dâm?Hàng loạt cái chết bí ẩn thảm khốc của những người sống trong trường Đại học J liên tiếp xảy ra. Ở hiện trường vụ án, hung thủ đều để lại gợi ý cho vụ án tiếp theo, nhằm mục đích gì?Trong hàng loạt các vụ án ly kỳ khiến cảnh sát bàng hoàng bó tay, Phương Mộc trầm mặc kiệm lời đột nhiên bị cảnh sát lôi vào cuộc. Tên ác quỷ giấu mặt lần lượt giết hại những người bạn của cậu, vì sao? Khi câu trả lời được vén màn bí mật, thì đề thi tàn khốc đã bị tích 5 dấu X đẫm máu. Một cuộc đấu trí so tài khốc liệt đầy kịch tính nổ ra… Ai sẽ là người thắng cuộc?!“Đề Thi Đẫm Máu” phải nói là có thể dùng 2 chữ để hình dung, đó là Đáng sợ!! Chúc các bạn đọc truyện vui và cũng bị ám ảnh trong một thời gian giống như ad Subscribe to Tiên Hiệp Ký / Truyện Ma / Truyện Đô Thị Get the latest posts delivered right to your inbox Great! Check your inbox and click the link to confirm your subscription. Please enter a valid email address! Truyện ma Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Diệp Thiếu Dương vốn là một Mao Sơn tróc quỷ nhân, dũng cảm tiến vào đô thị, gặp người đấu người, gặp quỷ đấu quỷ, gặp yêu đấu yêu, gặp hồ đấu hồ...Tương tây Thi vương, Tà Thần bất tử, điệp tiên hung linh, tứ phương quỷ minh tinh nuôi tiểu qu... Đọc truyện Những ai đã từng một mình tha hương mới thấm được cảm giác cô độc nơi xứ người thế nào. Đặc biệt là mùa đông, lạnh thấu buốt vào cả trong tim. Ra đến đường trời lạnh vắng tanh. Em men bám theo hàng cây ven đường, lúc nào mệt quá thì dựa vào gốc cây ngồi nghỉ, gió thổi lạnh từng cơn, cây cối rụng hết lá làm cảnh vật càng thêm tiêu điều. Mỗi lần thấy ai là phụ nữ xách túi đồ đi qua là thấy tủi thân ghê gớm. Trong đầu tưởng tượng ra cảnh các bà, các mẹ đó đi chợ đem đồ ăn về chuẩn bị bữa cơm nóng hổi cho chồng cho con, cả nhà quây quần bên mâm cơm thật là ấm áp biết bao. Còn mình thì thui thủi một mình, không người thân, không bạn bè, giờ có nằm xuống đây chắc cũng chẳng ai biết mình là ai. Nghĩ đến đây em càng quyết tâm hơn, cần cố gắng hơn nữa, mệt cũng phải cố và cũng vì mình chỉ có một mình ở đây, mình mà không cố thì chả ai cố thay cho mình cả. Cuối cùng thì em cũng đến được chợ, chợ dân sinh cũng giống bên mình ấy ạ. Mua được hơn 1 cân thịt bò, 2 kg khoai tây, vài củ cà rốt. Định mua thêm ít gạo nhưng sợ xách về ko nổi nên thôi. Xách có tý đồ thế thôi mà lúc đó cảm giác như trĩu cả vai xuống vậy. Hành trình đi về nghĩ đến đã oải, thêm đống đồ lại phải leo cầu thang lên 7 tầng lầu nữa chứ, nhưng kệ, đến đâu thì đến, cứ đi thôi. Trên đường về em phải ngồi dựa gốc cây nghỉ 3 lần, trong đó có 1 lần ngồi tựa gốc cây xong, gió thiu thiu thổi, rồi cứ lịm dần lúc nào không hay, một lúc sau thì tỉnh dậy, vẫn chỉ có mình mình, túi đồ còn nguyên, lại đứng dậy đi tiếp. Về đến khu tập thể nghĩ đến cảnh leo 7 tầng cầu thang không biết mình leo nổi không, em tự nhủ, cứ leo 2 tầng nghỉ một lần thể nào cũng đến nơi. Vậy là leo, leo một mạch luôn không nghỉ, cũng vì đói quá, tay sách đống đồ ăn, cứ nghĩ tới cảnh phủ phê đánh chén là sướng rơn rồi. Về đến phòng, em vứt đồ đấy, ngồi ghế sofa nghỉ, thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã hơn 2h trưa. Vội lục tục lôi đồ ra chuẩn bị. Nước từ vòi lạnh ghê người, vừa chạm vào cái đã rụt tay lại ngay, cái lạnh từ tay nó lan buốt lên tận cổ rồi đầu làm căng cứng cả thái dương. Em đổ tất thịt lẫn khoai tây, cà rốt vào nồi cơm điện rồi cắm để đấy, chui vào giường nằm, ngủ luôn một mạch đến chiều. Lúc dậy thì trời tối xẩm, mở vung ra, sao mà cái mùi thức ăn thơm đến thế, cái nóng tỏa ra phả hơi ấm cả mặt lẫn ruột gan. Em chơi luôn 2 bát. Thịt ninh cũng mềm, khoai tây bở nên dễ nuốt không phải nhai nhiều. Ăn xong ngồi nghĩ vẩn vơ lại sợ. Sợ đến tối khuya, sợ cái cảnh trời đang dần tối sẫm lại. Nhưng không còn sợ chết nhiều nữa, vì biết mình sống rồi. Tối hôm đấy 8h là em đã trong chăn rồi, nhắm mắt lại cố ngủ mãi mà ko được. Thế nào mà đến 10h hơn đói quá lại mò dậy ăn tiếp. Ăn xong no quá ngồi phòng khách vừa nhìn đồng hồ kim chỉ giờ nhích dần về số 11 càng run tợn. Thế nên ngồi nghỉ lúc em chui luôn vào chăn chùm kín mít. Mà cái kiểu cố mà ngủ thì càng khó ngủ, cũng một phần vì no nữa, tràn trọc mãi. Đến khuya tò mò quá mà không giám hé chăn ra. Đợi mãi mà thằng tý hon kia chả đến, không thấy nhảy nhót gì cả. Đợi lâu căng thẳng đầu óc quá, em liều mở chăn ra thì… Ối giờ ơi! Con chó vẫn ngồi y chỗ cũ, mắt ngước nên nhìn thẳng mặt mình, rửng rưng chả biểu lộ thái độ gì cả. Còn góc nhà thì ông già vẫn đứng đấy, cũng lặng lẽ không nhúc nhích chỉ nhìn về phía em một cách như là chăm chú lắm. Em trùm chăn lại, rồi lại hé ra nhìn mấy lần, vẫn vậy. Em đánh liều hở hẳn chăn ra nhìn kĩ hai thực thể đó. Đầu tiên là ông già, lưng hơi còng, nhưng dáng vẻ chẳng có gì là có ác ý đe dọa cả, có vẻ ông ấy lưng còng nhưng đứng đấy không cần gậy chống gì cả. Còn con chó, vì nó màu trắng lại ở ngay gần nên em nhìn rõ hơn. Kiểu giống chó ta nhưng còn nhỏ, tầm 4,5 tháng tuổi, bé như bắp đùi. Nó hôm nay cứ ngồi yên một tư thế không đổi nghểnh cổ nhìn. Nhìn chán em lại đắp chăn ngủ tiếp. Ngủ luôn một mạch đến sáng không mộng mị gì. Cái nồi canh hầm đấy em ăn hơn 2 ngày mới hết. Đúng là đói ăn gì cũng ngon. Ngay sáng hôm sau sức khỏe đỡ hơn, em gọi điện về cho gia đình. Mẹ với em gái trách em sao hơn tuần mà ko gọi về. Em thông báo vắn tắt tình hình tất nhiên là dấu nhẹm chuyện ma mãnh. Chiều hôm đó lại sức, em ra trạm y tế gần đó khám. Nói được 2 câu “tôi bị bệnh, tôi là người Việt Nam” là hết. Bác sĩ với y tá nhiệt tình lắm, bắt ở lại truyền dịch, lần đầu tiên từ khi ốm lại cảm thấy ấm áp tình người nên cảm động lắm. Cô bé y tá còn trêu em nữa, nhưng mình chả hiểu gì cả. Cô ấy cứ đứng ở cửa phòng vừa hát vừa nghịch điện thoại và cũng để trông em nữa. Cả phòng bệnh có 6 giường mà mỗi mình em nằm. Truyền hơn 2 tiếng thì xong. Bác sĩ cho thuốc bảo đem về uống, hẹn mai lại qua truyền tiếp. Bà bác sĩ nói mãi mà em ko hiểu, phải dùng cả tay ra hiệu và cơm vào miệng rồi bảo sau nhé, ý là uống sau ăn. Tối hôm đó em lại lên giường sớm lại nhìn kim đồng hồ nhích dần, lại chờ đợi thời khắc nó tới. Thế mà tối đó chả có gì xảy ra cả. Em đợi đến hơn 1h vẫn chả thấy gì. Cả mấy hôm sau cũng thế, yên ắng lạ thường. Nhưng cái âm thanh trong đầu em thì lại xuất hiện “người ở tro, sức khỏe đã đỡ chưa? / 住宿人,身体好了没. 1 tuần liền ngày nào em đi truyền dịch, sức khỏe đỡ hơn, thậm chí có thể đạp xe đi học được. Đến lớp thầy giáo ái ngại nhìn em bảo ” Cậu bị bệnh rồi, đi khám bác sĩ đi” Em trả lời “Em khám rồi, bác sĩ cũng cho thuốc rồi”. Thày lại bảo “Nhìn cậu chưa khỏe hẳn đâu, thôi về nghỉ đi, khỏe hẳn rồi hãy đến lớp”. Em lại lóc cóc đạp xe về. Từ nhà đến trường cách khoảng 6 km. Tất nhiên về nhà thì buồn bỏ bu nên em vào thẳng luôn quán net, tối khuya mới về. Cho đến lúc này sau vài ngày không thấy ông già và con chó trắng xuất hiện nữa, em càng tin rằng mình bị ảo giác do ở một mình, do ốm mệt. Đó là phản ứng của trí não khi mình quá cô đơn mà thôi. Nên em cũng mặc kệ cái giọng nói trong đầu với những câu hỏi đi hỏi lại nhàm chán. Đúng lúc đấy thằng bạn em nó rủ về ở chung cùng nó. Nói thật là cũng ko thân lắm, nó ở với bạn gái nữa nên em cũng ngại. Thực ra thì cũng vì hết tiền nên nó mới rủ em ở cùng, nó vừa chuyển nhà, đóng tiền nhà với tiền cọc xong thì hết tiền. Rủ em về ở cùng để chia tiền nhà thì cũng có thêm 1 khoản. Em vì ngại nên suy nghĩ mấy ngày mới đồng ý, cũng vì ở một mình thì buồn lắm, mà cũng ghê nữa, ốm phát nữa nằm đấy thì ai chăm. Rồi bọn kia mà kéo đến nữa thì làm sao, còn tiền nhà, tiền cọc nữa, bỏ là mất. Cuối cùng thì em cũng chuyển nhà, bỏ cọc, bỏ luôn hơn 2 tháng tiền nhà. Trước mấy hôm chuyển đi, cái giọng nói trong đầu em xuất hiện, nhưng lại hỏi “người ở trọ, cậu muốn rời đi à” rồi ” người ở trọ, cậu không thích ở đây nữa sao”. Đặc biệt mấy hôm cuối cùng trong đầu em luôn xuất hiện một dãy số là ngày 2x tháng 6 em ko nhớ rõ ngày bao nhiêu, 25 hay 27 gì đó, và giọng nói đó bảo em hãy ghi nhớ kĩ ngày đó. Lúc đó là tháng 11 gần cuối năm. Hôm dọn nhà chuyển đi, tự nhiên có một cảm giác lưu luyến khó tả, kiểu như mình sắp xa cách một người thân nào đó, nhưng em cũng chỉ nghĩ, mình ở lâu 1 mình nên sinh ra đa cảm thôi. Em dọn về ở với bạn hơn 1 tháng đến lúc được nghỉ tết. Đúng là vui, vui vô cùng luôn. Nhưng thỉnh thoảng lại xảy ra va chạm, bạn em ghen bóng ghen gió nên em quyết ở cùng nốt đến lúc về ra tết sang thì lại chuyển nhà tiếp. Mọi chuyện có lẽ thế là xong, cho đến khi về đến Việt Nam, lúc đó em mới ngồi kể lại cho Mẹ và em gái tất cả mọi chuyện kể cả chuyện em vì quá cô đơn và mệt nên hoang tưởng ra ma quỷ như thế nào. Ai ngờ, nghe xong, Mẹ em im lặng trầm ngâm không nói gì. Còn con em gái thì kể cho em một chuyện làm em tin rằng, tất cả những chuyện xảy ra ở căn nhà đó không phải do em tưởng tượng ra, em không bị hoang tưởng, nó có thật. Trong thời gian em bị ốm bên kia thì ở nhà cũng có chuyện. Em gái em thường xuyên bị đau đầu mất ngủ, rồi cũng bị tự nhiên giữa đêm tỉnh giấc bởi những động chạm ở chân. Chính là cái thằng tí hon đấy ạ. Cách gọi thằng tí hon là do em gái em gọi chứ em trước đó toàn gọi là quỷ lùn. Nó bị mấy hôm liền, khí sắc xa sút hẳn đi làm Mẹ em lo lắm. Tính con gái em cũng lì, bị mấy hôm mà để Mẹ em gặng hỏi mới nói cứ tưởng nó thất tình. Mẹ em đưa em gái em vào bác trưởng để hỏi xem sự tình thế nào. Về bác trưởng em thì ông là một thầy cúng, con nhang đệ tử cũng đông, trong số đệ tử thậm chí có cả vk của quan thượng thư bộ binh nữa. Nhưng với nhà em thì bụt chùa nhà không thiêng vì bà nhà em theo phật nên hai người nói cứ nói chuyện lễ bái là sinh chuyện. Bác trưởng em nghe kể xong nghĩ một lúc thì liền lên bàn thờ gia tiên vái tạ rồi lấy mấy miếng âm dương em ko biết nên gọi như thế nào để xin quẻ. Xin xong bác bảo với 2 Mẹ con”không phải lo, người nhà mình đấy. Vào được nhà mình thì chỉ có người nhà mình thôi, lúc nãy anh nghe em kể thì cũng đoán ra rồi nên khấn xin âm dương các cụ nhà mình, cả mấy lần đều xác nhận là đúng. Là cái ún nó về thăm nhà thăm Mẹ, thăm em nó thôi. Nó đi lúc còn bé, nên bây giờ vẫn là trẻ con, về nhà thấy người nhà nên vui nhảy mừng lên thôi. Nếu không thích, thấy khó chịu thì cứ bảo đừng trêu em là được”. Em gái em về làm đúng như Bác bảo thì từ đấy hết thấy chị Ún về nữa. Giờ nghe em kể chuyện, Mẹ em lặng người không nói gì, thời gian như đọng lại. Em phá vỡ sự im lặng bảo “con nghĩ Mẹ nên thắp hương cho chị”. Mẹ em lặng lẽ lên lầu lấy gói hương bảo em ra sân thắp cho chị, còn Mẹ lên thắp hương trên ban thờ phật trên tầng. Đó cũng là lần đầu tiên nhà em thắp hương cho chị. Tết qua nhanh, em lại sang trường nhập học tiếp. Lần này sang em ở cùng một bạn mới. Nói qua về bạn này, tạm gọi là S. S là một thằng sĩ gái, bốc đồng và chém gió thì thành thần. Mới sang được hơn 2 tháng mà nó đã tiêu hết tiền đem sang nên đói. Tính em thì chắt chiu, mới sang em đã mua một đống phiếu ăn để dành còn S thì tiêu vô tội vạ. Nơi ở mới của em là ký túc xá tư chứ không phải của trường. Giờ giấc thoải mái và trai gái thì ở lẫn lộn. Phòng em có 6 giường, nhưng chỉ có 5 người ở, em, S, hai đứa TQ và đứa bạn gái của 1 trong 2 thằng TQ. Thực ra là đứa con gái kia ở chui, chứ ban quản lý cấm trai gái chung phòng. Có lần em ngủ trưa trong phòng, lúc tỉnh giật mở mắt ra thì thấy đứa con gái kia đang đứng cuối giường nhìn em, thân trên lõa lồ để lộ cặp nhũ hoa căng tròn. Em nhìn quanh bất chợt phát hiện ra trong phòng chỉ còn mỗi mình với nó. Suy nghĩ không đến 1s, em nhẹ nhàng kéo chăn lên che mặt ngủ tiếp coi như chưa nhìn thấy gì. Về S, do tính tiêu pha bạt mạng nên sớm lâm vào cảnh đói kém, thế nên cứ đến giờ ăn em đi đâu là nó đi theo đấy. Thế nên đến giữa tháng 6 thì cả 2 thằng ở tình trạng chung như nhau. Chẳng biết bằng cách nào ngay lúc đấy, S nó kiếm được chân bán hàng ở hội chợ, em thì tiếng vẫn bập bõm nên ở nhà. Thằng này khi có tiền thì đi luôn mấy ngày không thấy mặt, làm em ở nhà đói vàng mắt, cả ngày không có gì vào mồm, lục khắp nơi được 1 tệ mua được 4 cái màn thầu bột hấp, vèo cái chén hết luôn. Tối hôm đó vừa nằm vừa chửi thằng S khốn nạn. Ngày hôm sau cũng thế, cả ngày không thấy S đâu, cả ngày chỉ có đi học về nằm ngủ ngay mà vẫn cứ đói. Tối lại lục ngăn kéo, ba lô, túi áo các kiểu được nhõn 5 hào, mua đc 2 cái màn thầu cầm hơi vừa ăn vừa rủa bọn vong ân, ăn cháo đá bát. Còn hơn 3 tuần nữa là hết kì học mà thế này biết trụ được mấy ngày. Chạy sang phòng bên cạnh cũng có một anh người Việt mượn tiền, ông ấy đưa cho mỗi 100 tệ rồi đuổi khéo về, nhục như cờ hó. Thế nào mà lúc đấy em lại nghĩ đến chuyện về nhà. Hồi đó bọn em ko biết đến thẻ visa, sang đi học, thằng nào thằng đấy cầm xấp usd rồi sang ra ngân hàng đổi ra phố em học cách biên giới chỉ nửa ngày ngồi xe khách nên về cũng ko quá khó khăn. Nghĩ là làm, em quyết định hôm sau ra bến xe mua vé về. Chỉ cần về đến biên giới là tiêu tiền Việt được rồi. Thành phố này có 2 bến xe lớn là bến Đông và bến Tây. Thường mua vé về biên giới là ra bến Đông. Bến Tây nghe nói cũng bán nhưng chả thấy đứa Việt Nam nào ra mua ở đấy bao giờ. Sáng hôm sau em quyết định ra mua vé ở bến Tây, cũng vì hết tiền, ko còn tiền mua vé xe buýt nên đành liều thử đi bộ ra bến Tây xem có bán vé ko. Bến Tây so với chỗ em ở thì gần hơn, cách tầm 3 km nên em đi bộ được chứ bến Đông thì xa quá. Lúc đi bộ ra bến xe thì tự nhiên em cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ kiểu như có điều gì đó nguy hiểm sắp xảy đến với mình, nên em đi ngó trước ngó sau cẩn thận lắm, thấy xe to là tránh từ xa. Đến nơi mua vé hết 98 tệ, còn thừa 2 tệ, cũng chẳng dám tiêu gì. Đi bộ khát như thế mà nước cũng ko dám uống. Có vé rồi lại lóc cóc đi bộ về. Giờ xe chạy là 11h15 ngày hôm sau. Thế nên hôm sau học xong tiết đầu, em xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ vài hôm, nói về VN có việc, rồi lại cuốc bộ ra bến xe. Cả buổi sáng hôm đấy là một sự lo lắng mơ hồ khó tả, nó cứ bứt rứt trong người ko yên làm em ko biết có nên về hay không. Ra đến bến xe tất cả có 9 người đi cùng chuyến với em đang ngồi đợi ở đó. 11h30 mới có xe đến đón. Xe đón là 2 xe su cóc loại 6 chỗ . xe chở bọn em đến bến Đông để ghép xe thì xe chuyến 11h15 đã đi từ lâu rồi. Lại phải ngồi chờ chuyến 12h30. Cái cảnh ngồi chờ mà trong túi còn đúng 2 tệ, em tự nhủ sau này sẽ ko bao giờ tin người như thế nữa, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào phải lo cho mình trước tiên đã. Những thằng to mồm nói anh em với nhau phải sống thế này thế nọ nên tin. Tính cách như thế nào, ở lâu mới biết được. Rồi cũng đến lúc bọn em được lên xe. Lúc trên xe thì em cứ nghĩ mãi về cảm giác bất an của mình, cái cảm giác ấy cứ cuốn lấy làm em thậm chí nổi cáu cả với một chị gái Tàu ngồi ghế sau. Em gắt bà ấy “nói nhiều bất lịch sự quá”, chị gái im luôn. Xe đi được hơn tiếng thì thủng lốp phải dừng lại thay mất hơn tiếng bên đường. Em lên xe cố chợp mắt mà mãi không ngủ được. Đến lúc xe lăn bánh, được một lúc, em đang thiu thiu ngủ thì bác tài Ố lên một tiếng mọi người bỗng nhiên nhốn nháo cả lên. Xe đi chậm lại, lăn bánh từ từ tiến tới. Ngay phía bên trái đường, dưới ruộng là một chiếc xe khách bị lật ngửa chổng cả bốn vó lên trời. Từ mặt ruộng lên đến mặt đường phải cao đến 3m. Trên đường là thủ phạm, một con trâu bị gãy mất một sừng đang chảy máu trên đầu. Bác tài nói to “chuyến 11h15, là chuyến 11h15 đấy”. Mọi người bàn tán xôn xao. Phụ xe sau một cuộc điện thoại báo với mọi người, có người chết. Lúc đấy bất giác em chợt nhớ đến lời nhắc khi trước”nhớ kĩ ngày 2x tháng 6″. Em cẩn thận giở lại tờ vé xe, đó chính là ngày hôm nay.

truyện ma trung quốc xưa