truyện mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh - Tình Không Lam Hề Có người biết cách biến những trở ngại trong cuộc đời mình thành những bệ phóng, nhưng cũng không ít người lại biến chúng thành những viên đá chắn lối đi.
Truyện ngắn này được viết năm 1966, khi tác giả hoạt động ở chiến trường Nam Bộ trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Sau cuộc gặp gỡ không như mong đợi, ông Sáu hiểu được sự thiếu thốn về mặt tình cảm của con nên càng ra sức cố gắng chăm sóc Thu, tìm cách
Có nắm tay người nào chưa?". Cô gái Kiên Giang thật thà đáp: "Em dễ tính mà chưa thấy anh nào cua luôn, không hiểu tại sao nữa. Em còn chưa được quen sao nắm tay được. Em quan trọng nói chuyện hợp. Em thấy mỗi người có câu chuyện riêng, mỗi câu chuyện có cách trả lời
Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh chương 24 | Đọc Điểm xuất phát 1 full - doc truyen Mong Sao Cuoc Doi NAy Chua Tung Gap Anh chương 24 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi doc truyen Mong Sao Cuoc Doi NAy Chua Tung Gap Anh chương 24 Full trên di động lan may tinh bang that don
Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh (Tình Không Lam Hề) - GIẢM 14%, Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp AnhTần Hoan và Cố
materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Sau bữa tối, Cố Hoài Sơn gợi ý đi dạo một vòng ở gần đó rồi mới về nhà. Tối nay cô Triệu được nghỉ, trong nhà tối om om. Tần Hoan bước vào nhà trước, cũng không bật đèn, mượn ánh sáng bên ngoài hoa viên đi thẳng lên Phi Trần thong thả đi theo đằng sau, cho đến lúc cô sắp về tới trước cửa phòng, mới nghe thấy tiếng anh quay người lại, không ngờ anh đã ở sát gần tự lúc nào, không kịp đề phòng, chóp mũi suýt nữa va phải anh.“Ai dà”, cô kêu lên kinh ngạc, như thể bị giật đưa tay đỡ lấy lưng cô, nói khẽ “Nhát gan thế.”Trong bóng tối, cô không nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng nghe thấy trong lời nói có cả tiếng anh vẫn đặt trên vai cô, áo mùa hè vốn mỏng, bờ vai cô cảm nhận rõ hơi ấm từ lòng bàn tay cô nóng bừng lên, cô nhỏ giọng dằn dỗi “Ai mà thèm điện thoại di động, nếu thích cái mới em sẽ tự mua.”“Thế em thích cái gì?”“Tùy anh.” Cô bắt đầu làm mình làm mẩy. “Nói chung không phải là điện thoại, cái thứ lạnh lẽo đó chẳng có chút tình cảm gì.”“Thế cái này thì sao?”Anh vừa rứt lời, đèn trên đầu bật sáng, trong phút chốc, ánh sáng chói mắt, khiến Tần Hoan không mở nổi tay rời khỏi công tắc đèn trên tường Cố Phi Trần giơ ra trước mặt cô một hộp quà bọc vải nhung.“Là gì vậy?” Mắt cô sáng lên, không giấu được vẻ bất ngờ, vừa hỏi vừa mở hộp mặt dây chuyền có chìa khóa hình trái tim, được nạm vàng đỏ 1 và kim cương, kết hợp với lớp men màu đen, trong độc đáo tinh xảo, đang nằm yên dưới đáy hộp mềm mại, kim cương ánh lên lóng lánh dưới ánh sau chìa khóa có đánh số hiệu, là hàng số lượng hạn cực kỳ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên hỏi “Sao anh biết được cái này? Em tìm mãi mà không thấy? Anh làm sao mua được?”Cô thực sự vui mừng, anh chưa từng thấy cô vui như vậy, kim cương lấp lánh trong hộp trông cũng vô cùng diễm vốn định trêu cô vài câu, nhưng lúc này mọi thứ đều trở nên không cần thiết. Trước hàng loạt câu hỏi đưa ra, anh chỉ cười nhẹ bảo “Anh nhớ khi ở Tô Châu em có nhắc đến, anh không nhớ nhầm chứ?”“Không nhầm.” Cô ngây ra, gật đầu lia Tô Châu, cô bỗng có cảm hứng bất ngờ khi nhìn thấy mặt dây chuyền có chìa khóa hàng hiệu số lượng hạn chế trong catalogue của cửa hàng, tiếc là cửa hàng đã hết hàng, cũng không chuyển được về từ nơi khác, bởi kiểu dáng này trong nước chỉ sản xuất có hai quay về khách sạn cô chỉ buột miệng nhắc đến, không ngờ anh vẫn nhớ.1 Là hỗn hợp của vàng và đồng đỏ, tên tiếng anh và Rose gold hoặc Pink goldCô nói câu cảm ơn, ngừng một lát rồi lại cười hỏi tiếp “Đây cũng là quà sinh nhật cho em chứ?”Cô cố nhịn không hỏi sao lúc ăn cơm anh không đưa ra luôn, hoặc giả, điện thoại di động chỉ là cái cô không quan tâm nhiều đến thế, nói chung tâm tư của anh cô không tài nào đoán nổi, hà cớ gì phải tốn công tốn sức?Nhưng Cố Phi Trần không trả chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, cô không sao đọc nổi tâm trạng ẩn chứa bên trong đôi mắt quanh quá yên lặng, tới mức có cảm giác bầu không khí như cô đọng lạiCô dường như nghe thấy cả nhịp đập của trái tim, có phần gấp gáp, cô không dám nhìn thẳng vào anh, đành vội cụp mắt cô vừa chuyển động, anh cũng chuyển lúc không ai có thể ngờ trước được, anh nắm lấy bờ vai cô, cúi người xuống nhẹ nhàng hôn lên trán là một nụ hôn rất nhẹ, nhưng khi môi anh chạm vào làn da cô, cô như bị điện giật, tâm trí trở nên trống rỗng, hơi nóng lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chỉ cảm thấy hai gò má nóng bừng, như sôi lên, nhưng anh đã buông cô ra, cô không dám ngẩng đầu lên, cũng không dám nhìn anh, trong đầu hồi tưởng lại từng sự việc vừa xảy ra, ngỡ như một giấc mơ, hoặc là ảo ảnh ngọt cùng anh cũng cất tiếng “Muộn rồi, em nghỉ sớm đi. Chúc em sinh nhật vui vẻ.” Giọng anh đều đều tự nhiên, mang theo cả tiếng cười khe mơ đã biến thành sự phúc không ngờ lại đến nhanh như vậy, nhanh tới mức khiến cô trở tay không kịp. Trong buổi tối sinh nhật ấy, cô như bay lên chín tầng vẫn không dám ngẩng đầu, chỉ là mím môi thật chặt im lặng hồi lâu mới lấy lại tinh thần, khuôn mặt vẫn nóng bừng, chắc đã đỏ dừ, nên cứ cúi đầu không dám để anh phát hiện. Giọng cô càng thấp, do dự hồi lâu mới mở miệng nói “Cảm ơn, món quà này... em rất thích.” Cũng không biết anh nghe rõ hay không, nói xong liền quay người đi, mở cửa phòng nhanh chóng trốn vào trong đó, đóng sập cửa lại trước mắt anh....Ký ức dường như đến đây là khép Hoan từ từ mở mắt ra, ánh sáng đèn trắng lóa lọt vào trong mắt vẫn cảm thấy mơ màng, may sao đúng lúc cô y tá đẩy cửa bước vào.“Cô tỉnh lại rồi?”Nữ y tá bước tới đầu giường, vừa cúi người kiểm tra ống nước truyền trên cánh tay, vừa nói, “Bác giúp việc nhà cô vừa ra ngoài mua đồ, lát nữa mới quay lại. Cô còn đau ở đâu không? Có đau bụng không? Có khát nước không?”Cô ngây ra một lúc, rồi mới gật đầu cứng nhắc, cánh tay để dưới chăn khẽ động đậy, rồi dừng lại ở ngang hông, không thể co duỗi tiếp y tá điều chỉnh lại tốc độ truyền, nhìn thấy đôi môi khô nẻ của cô, bèn nói “Để tôi đi rót cho cô cốc nước ấm.”“Cảm ơn.” Lời nói thốt ra, cô mới phát hiện ra giọng mình khàn đặc, chỉ thấy rất mệt, hoặc do hôn mê quá lâu, hoặc do những ký ức lẻ tẻ khiến cô rã rời, sức lực như bị rút sạch khỏi cơ thể, đến hơi thở cũng cảm thấy nặng nằm trên giường hồi lâu, đến khi cô Triệu mang cả làn đồ ăn Tần Hoan đã tỉnh, cô Triệu rơm rớm nước mắt, ngồi xuống giường giúp cô gấp lại mép chăn, mãi sau mới khẽ nói “Cháu, sao lại không cẩn thận thế...” rồi như thể sợ cô đau lòng, nên nói nửa chừng liền dừng cười gượng bảo “Cháu không sao.”“Gì mà không sao? Chuyện này không thể đùa được.” Cô Triệu vừa vuốt trán cô, vừa an ủi, “Giờ cháu nghe cô, đừng nghĩ ngợi gì hết, phải nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe, biết chưa?”Trong làn hoa quả và canh hầm, cô Triệu lần lượt lấy từng thứ ra, múc canh vào bát nhỏ thổi cho nguội, rồi mới đút cho cô canh không biết có vị thuốc bắc gì, chỉ thấy mùi rất nồng, bay tỏa ra trong không khí, hơi đắng, hơi chát, Tần Hoan khẽ chau mày nghiêng đầu tránh sang một bên, trong lòng như chất chứa bao nỗi đau đớn, dằn cũng đã từng ngồi bên bếp canh nồi thuốc bắc, vì một ra cô rất sợ đắng, từ nhỏ tới lớn chỉ thích ăn đồ ngọt, vậy mà lúc đó, mùi thuốc nồng nặc khiến cô khó thở, mọi người xung quanh đều khuyên cô ra khỏi phòng bếp, nhưng cô vẫn cố chấp, ngồi lì ở đó, mùi thuộc đắng chát bám lấy chóp mũi cô, nhưng trong lòng cô lại có cảm giác ngọt ngào không gì sánh đó cô lại tự tay bê thuốc lên cho anh, dọc quãng đường từ bếp lên phòng ngủ, lông mày cô chau lại khuôn mặt đầy vẻ đau khổ khiến anh không khỏi bật làm bộ giơ tay đánh anh, nhưng lại bị anh giữ chặt lấy, nhẹ nhàng lồng vào bàn tay chớm lạnh của còn nhớ như in, đó là một ngày trời mưa dầm dề. Nước mưa táp vào cửa sổ, phát ra tiếng kêu lách tách vui tai. Hoặc là bởi tâm trạng đang vui, nên âm thanh nào cũng có sức mê cứ như thế, nửa đứng nửa ngồi trong lòng anh, bởi anh vừa bị cơn hen hành hạ, nên cô không dám dựa hẳn vào lòng nhìn anh uống một hơi hết bát thuốc đậm đặc, ánh đèn chiếu lên sống mũi thanh tú của anh, phản chiếu ánh mắt đang nhìn chăm chú. Mười ngón tay hai người khẽ đan vào nhau, anh dường như không làm chủ được, cứ xoa nhè nhẹ lên cánh tay cô...Đó là những ký ức êm dịu nhất, cũng là quãng thời gian ngọt ngào hạnh phúc nhất của cô và Triệu không rõ nội tình bên trong, chỉ thấy khuôn mặt Tần Hoan ánh lên vẻ chán ghét lại ra sức khuyên cô “Uống chút đi, cái này tốt cho sức khỏe của cháu, có tác dụng bổ huyết dưỡng khí. Sức khỏe cháu nhất định phải bồi bổ, tuyệt đối không được để lưu lại mầm bệnh gì. Cháu còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội...”Vẫn còn trẻ...Tần Hoan chỉ cảm thấy nỗi đau đơn trong lòng mỗi lúc một lớn thêm, dường như trái tim cô đang bị một bàn tay vô hình bóp chặt ra chỉ trong chớp mắt, cô đã hai mươi sáu năm yêu thương vụt qua, bỏ lại cô một cách vội vàng, quãng thời gian yêu đương ngọt ngào không gì so sánh nổi, chỉ còn rơi rớt lại chút kỉ niệm, mà đa phần, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ đau Phi Trần ngày hôm sau mới xuất hiện, đúng lúc Tần Hoan uống thuốc ngủ say, đến khi cô tỉnh dậy, vừa hay y tá dẫn bác sĩ tới kiểm tra khỏe của cô sau khi mổ hồi phục khá nhanh, nhưng bác sĩ vẫn thăm hỏi rất ân cần. Phía sau còn một vài bác sĩ trẻ thực tập, bọn họ ồn ào kéo tới, rồi lại ồn ã rút đi, cuối cùng chỉ còn lại nữ y tá bữa trước rót nước giúp Tần Hoan. Cô là y tá chuyên trực phòng bệnh này, khi gia đình người bệnh không có mặt, cô sẽ có trách nhiệm giúp đỡ người bệnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Kể từ khi Tần Hoan tỉnh lại, nữ y tá rất nhiệt tình chăm sóc cô, hơn nữa hai người sàn sàn tuổi nhau, cô Triệu lại không thể bên cô suốt 24 giờ đồng hồ, nên hàng ngày Tần Hoan và cô y tá thường có vài tiếng ở cùng y tá hay cười, trên má có hai lúm đồng tiền rất sâu, nụ cười ngọt ngào, ngay cả giọng nói cũng ngọt, khi nói chuyện với Tần Hoan thường hết sức mềm Hoan rất thích cô, những lúc vui vẻ thường trò chuyện cùng khi bác sĩ đi hết, Tần Hoan mới đưa mắt nhìn sang chiếc bàn tròn trước cửa sổ hỏi khẽ “Ban nãy có người tới đây phải không?”Trên bàn uống nước ngoài hai tờ báo và vài cuốn tạp chí cô Triệu để lại, còn có bao thuốc và một chiếc bật lửa, đập ngay vào mắt trong căn phòng bệnh cấm hút thuốc như thế y tá khẽ “A” lên một tiếng, vội nói “Quên chưa bảo em, vừa nãy có người đến thăm em.”Thực ra trong lòng Tần Hoan đã đoán ra, nhưng vẫn hỏi khẽ “Là ai vậy?”“Hình như họ Cố.” Cô y tá nghĩ ngợi đôi lúc, “Bữa trước khi em được đưa tới bệnh viện, anh ấy cứ ở bên cạnh em suốt. Là bạn trai của em phải không?” Cô không đoán là chồng là có nguyên cớ, bởi trong lý lịch của Tần Hoan ghi rõ ràng ba chữ “chưa kết hôn”, nhưng nếu không phải quan hệ rất thân thiết, thì người đàn ông trẻ tuổi khôi ngô đó tại sao cứ nắm chặt lấy tay Tần Hoan, hơn nữa cứ ở lì bên ngoài phòng mổ?Tần Hoan khẽ lắc đầu bảo “Không phải”“Ồ”, nữ y tá có chút bất ngờ trước câu trả lời của cô, ngừng một lát rồi mới nói tiếp, "nhưng ban nãy khi em ngủ, anh ấy ngồi ở đây rất lâu". Nhắc tới Cố Phi Trần, mắt nữ y tá ánh lên vẻ ngưỡng mộ, “Chị thấy em ngủ say, không chắc đã tỉnh ngay, định bảo anh ấy đừng đợi mất công, muộn một chút hẵng đến. Nhưng anh ấy không nghe, cứ ngồi một mình ở ghế, hơn nửa tiếng đồng hồ, rót nước anh ấy cũng không uống, chỉ thấy anh ấy nhìn em như mất hồn.”Tần Hoan nghe xong khẽ giật mình, cụp nhẹ mắt xuống dường như không chú ý tới bảo “Thật vậy sao?”“Ừ, thật thế. Anh ấy ngồi một mình rất lâu, chị còn nghĩ anh ấy sẽ đợi đến lúc em tỉnh dậy. Thế anh ấy không phải bạn trai em thật sao?” Thấy Tần Hoan vẫn lắc đầu, nữ y tá không khỏi cảm thấy nuối tiếc, trong bụng thầm đoán người đàn ông phong độ đường hoàng, dáng vẻ anh tú như minh tinh màn bạc kia chắc hẳn đang yêu đơn phương Tần Hoan, nếu không lúc anh ấy ngồi ngây ở đó, tại sao lại có ánh mắt như vậy?Trong quãng thời gian đó, anh nhìn Tần Hoan, không nói nửa lời, ánh mắt dường như ẩn chứa nỗi khổ cố kìm nén, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, ngay đến cả khi nữ y tá rót nước mang tới gần cũng không nhận anh không lên tiếng, nhưng từ trường toát ra từ toàn bộ con người anh cực mạnh, dường như không muốn ai đến làm phiền. Cô nghĩ ngợi hồi lâu, đành lên tiếng nhắc nhở khẽ “Xin lỗi, ở đây không được hút thuốc.”Lúc này anh mới như bừng tỉnh, ngẩng đầy lên nhìn cô, rồi lại cúi xuống nhìn bao thuốc và chiếc bật lửa trong tay, như thể không biết đã lôi nó ra khỏi túi từ khi nào, vẻ mặt có chút ngỡ ngàng. Còn cô cũng nhìn xuống theo ánh mắt của anh, chợt phát hiện đôi bàn tay anh rất dài và mạnh mẽ, có lẽ là bàn tay đàn ông đẹp nhất cô từng thấy từ trước tời giờ, nhưng anh vê bao thuốc nhẹ như vậy, lại như thể đang vân vê đồ vật gì nặng tới ngàn cân, ngón tay anh khẽ run run, mãi lâu sau mới khẽ nói “Xin lỗi.”Anh tiện tay đặt luôn bao thuốc và bật lửa lên bàn, một lúc sau, điện thoại trong túi rung thấy anh chỉ liếc nhìn màn hình, rồi ngắt ngay cuộc gọi, ánh mắt lại hướng về phía người phụ nữ đang nằm trên Hoan vừa mới ngủ, đoán sẽ không dậy ngay, cô mới nhắc khẽ “E rằng còn phải đợi rất lâu, anh uống ngụm nước đi đã.”Anh yên lặng một lúc, rồi mới quay lại nhìn cô, nhưng rồi lại từ chối lịch sự “Cảm ơn, không cần.” Nói rồi đứng thẳng tiễn anh ra cửa phòng bệnh, anh quay lại nói “Nhờ cô chăm sóc cô ấy.”Vì lúc này nhìn đối diện với anh, cô chỉ cảm thấy người đàn ông này có đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, như thể hàng ngàn hàng vạn ánh sao trên trời đều lọt vào đáy mắt, dễ khiến người khác bị hút hồn, không sao rời mắt đi nơi khác. Cô bỗng đỏ bừng mặt, rồi vội gật đầu tỏ ý đồng tình “Đó là việc tôi nên làm.”Anh dường như vẫn còn tâm sự, lại nhìn về phía giường bệnh, sau khi “Ừm” một tiếng khe khẽ mới nhanh chóng rời khỏi Tần Hoan đích thân phủ nhận muối quan hệ giữa hai người, nữ y tá không khỏi mong muốn hỏi thăm thêm thông tin về Cố Phi Trần “Thế anh ấy vẫn còn độc thân sao? Đã có bạn gái chưa?”Tần Hoan hỏi lại “Sao chị lại hỏi những điều này?”Nữ y tá mím môi cười cười bảo “Bởi mấy đồng nghiệp của chị đều rất tò mò. Anh ấy đưa em đến bệnh viện, rồi lại tới thăm em, khi ngang qua phòng y tá, mọi người đều nhìn thấy, ai cũng tỏ ra ngưỡng mộ.”Tần Hoan khẽ nhắm chặt mắt, tỏ vẻ mệt mỏi, giọng điệu cũng đột nhiên lạnh lùng “Tiếc là những thứ chị hỏi, em đều không rõ.”Tuy trong lòng vẫn hồ nghi, nhưng y tá là người rất giỏi quan sát sắc mặt, nghe giọng điệu dứt khoát của Tần Hoan, ngờ rằng có ẩn tỉnh bên trong, bèn lảng sang chuyện khác, cười bảo “Mọi người đều nói anh ấy còn đẹp trai hơn cả bác sĩ Nghiêm, chị cũng nghĩ vậy. Em biết không, bác sĩ Nghiêm của bọn chị đẹp trai số một được toàn bộ y tá của bệnh viện bầu chọn đó.”Tần Hoan có biết vị bác sĩ đó, chính là người vừa nãy vào hỏi tình hình của cô, nhìn còn rất trẻ, nhiều lắm cũng chưa đến 30, nhưng nghe nói tay nghề rất giỏi, rất được cấp trên trọng dụng. Anh ta đối xử với bệnh nhân ân cần, khuôn mặt luôn tươi cười, toát lên vẻ rạng ngời hiếm thấy, khi cười hơi giống Lâm Chí Dĩnh, chẳng trách mà được đám y tá trẻ yêu khi phẫu thuật sức khỏe Tần Hoan hồi phục khá tốt, nên cô chỉ ở lại bện viện thêm ba ngày rồi dọn về nhà nghỉ ra cô muốn ra viện sớm hơn nữa, nhưng cô Triệu nhất quyết bắt cô ở lại để bác sĩ kiểm tra kỹ ở trong nhà họ Cố đã nhiều năm, cô Triệu tuy nhiều tuổi, nhưng vẫn chỉ là người giúp việc, nên chỉ chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt của cô và người nhà họ Cố, trước nay chưa từng can thiệp vào quyết định của bọn họ. Cô trước kia có đôi lúc giở thói tiểu thư, cô Triệu cũng thuận theo cô. Chỉ có lần này, lại hoàn toàn không làm theo yêu cầu của cô, mà kiên quyết giúp cô làm thủ tục nằm viện, gần như bắt ép cô ở lại thêm ba ngày. Sự khác thường như vậy, thực ra cô sớm đã đoán ra được ai là người quyết định ở đằng cô vờ như không biết, ngoan ngoãn nằm thêm ba mạng trong cơ thể cô đã mất đi, dường như mối ràng buộc giữa cô và Cố Phi Trần cũng đã chấm dứt, mối liên hệ duy nhất và cũng là cuối cùng, giờ chỉ còn là cục máu thừa trên bàn mổ lạnh tuần sau khi xuất viện, được cô Triệu chăm sóc và tẩm bổ, Tần Hoan tăng lên được một cân so với trước, khuôn mặt bầu bĩnh lên đôi chút, thần sắc cũng tốt hơn khi điều chẳng hề nhìn thấy Cố Phi Trần ở sau cô mới biết, từ sau hôm thăm cô ở bệnh viện, Cố Phi Trần đã đi công tác ở tỉnh ngoài để giải quyết một số việc phát sinh bất gặp cũng tốt, cô nghĩ, vài ba ngày nữa cô cũng sẽ tìm cơ hội chuyển ra bên ngoài, từ nay về sau sẽ trở thành người xa lạ, chẳng có chút dính líu và ràng buộc nào vốn có một ngôi nhà ở bên ngoài, là nhà Cố Hoài Sơn trước khi mất chừng nửa năm đã để lại cho cô. Cô lúc đầu không nhận tuy nói là ba nuôi, nhưng những món quà thường ngày đối với cô là quá đủ, có lý do gì đến cả nhà cửa, xe cộ cũng để Cố Hoài Sơn trả tiền?Huống hồ cô cũng có tiền, tài sản bố mẹ để lại đủ cho cô ăn cả đời không hết được, bên Canada cô cũng có sự nghiệp và sản nghiệp, hiện giờ tất cả đều giao cho chú ruột quản lý, cô thường ngày không mấy hỏi thăm tới chuyện kinh doanh, chỉ có nhận tiền lãi theo định kỳ. Sở hữu tài sản như vậy, cô có thể thiếu hụt rất nhiều thứ, nhưng duy nhất không thiếu Cố Hoài Sơn rất thương cô, coi cô như con ruột, khi cô cương quyết gửi lại tiền nhà cho ông, liền bị ông “dạy bảo” một ấn tượng của cô, Cố Hoài Sơn chưa bao giờ tức giận, chỉ riêng có lần đó.“... Cái đứa trẻ này đúng là không hiểu biết. Chút tiền bạc đó có đáng là bao? Không chịu chăm sóc bản thân, bố mẹ con trên trời có yên tâm được không. Cất ngay tiền của con đi, sau này còn nhắc tới chuyện đó tức là muốn ba không vui, ba cũng sẽ không coi con là con gái nữa...” Giọng Cố Hoài Sơn nghiêm túc, nhất là khi nhắc tới bố mẹ cô, ánh mắt trở nên xa xăm vời lòng cô bỗng nhói đau, nhớ lại cái ngày bố mẹ gặp tai nạn máy là trời quang mây tạnh, nhưng cô bỗng như bị bóng đen đè nặng, như thể tắc thở. Thế giới rộng lớn như thế, xung quanh người người đi lại tấp nập, nhưng cô dường như chỉ còn lại một mình, đơn độc ở đó, hoàn toàn bất động, trong lòng trống rỗng, lần đầu tiên trong đời cô bỗng cảm thấy hoảng hốt, trong phút chốc không biết mình nên đi về hướng nay về sau, cô phải làm sao.
Tần Hoan và Cố Phi Trần là hai anh em nuôi. Do công ty ba Tần Hoan phá sản, cô được ba của Cố Phi Trần là Cố Hoài Sơn nhận về nuôi từ năm mười sáu tuổi. Cùng sống trong một nhà nhưng Cố Phi Trần luôn tỏ ra lạnh lùng với Tần Hoan. Điều này khiến cô thực sự cảm thấy bức bối. Và nhất là khi cô cảm mến anh, cô càng muốn anh để ý đến cô. Cuối cùng tình cảm của cô cũng được đáp lại. Mối tình tuổi thanh xuân của Tần Hoan và Cố Phi Trần nhẹ nhàng mà cũng thật ngọt ngào. Nhưng mọi chuyện dường như chấm dứt và biến thành thù hận khi Tần Hoan phát hiện ra rằng anh không hề yêu cô, anh thậm chí còn lợi dụng cô như một quân cờ trong cuộc chiến thương trường của anh. Cố Phi Trần được điều anh muốn, nhưng anh đã gây sự tổn thương sâu sắc cho Tần Hoan. Tần Hoan cố gắng chôn vùi những kí ức đau buồn đó bằng việc hẹn hò với Nghiêm Duyệt Dân – một bác sĩ tuyệt vời và dành cho cô tình yêu chân thành. Nhưng lúc nào trong đầu cô cũng toàn hình bóng của Cố Phi Trần. Mười mấy năm trước, khi cô chỉ mới trở thành thiếu nữ, Cố Phi Trần trong mắt cô tỏa sáng như một thiên thần, cô đã luôn nghĩ rằng mãi mãi mình cũng không chạm tới được. Và hiện tại, dù trong mắt cô là dáng vẻ thanh tú nhưng lạnh lùng đến cùng cực đó, vẫn đẹp như một vị thần. Có một chàng trai từng nhắc mình rằng không được yêu người con gái đó, nhưng lại cứ muốn giữ cô bên mình. Và một cô gái, với vẻ đẹp khiến người ta mê mẩn cứ mãi đắm chìm trong một tình yêu không hồi kết. Giận hờn, thù ghét, những lời nói lạnh lùng, mỉa mai, nhưng mãi mãi trong lòng cô chỉ có hình bóng của chàng trai ấy. Bức màn bí mật được hé mở và một câu chuyện tình lại bắt đầu. Hai con người, hai trái tim, dù những vết thương lòng chưa hẳn đã lành lặn, vẫn cùng chung nhịp đập với nhau.
Ngôn Tình Nguồn 125,748 Hoàn Thành 170000 25/11/2013 Đánh giá từ 8 lượt Viết cho những ai đã từng yêu sâu sắc,bằng tình yêu và nỗi đau khắc sâu tận đáy lòngĐó là những lời nhắn gửi mà tác giả Tình Không Lam Hề gửi dến với bạn đọc, là nỗi lòng của hai nhân vật trong truyện ngôn tình thấm đẫm tình yêu và nước mắt hay không yêu cũng đều gây đau khổ, chỉ có điều đây là khổ tâm, là nỗi đau dằn vặt hoài không Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh là câu truyện kể về mối tình tuổi thanh xuân của Tần Hoan và Cố Phi Hoan và Cố Phi Trần là anh em nuôi, công ty ba Tần Hoan phá sản cô được ba của Cố Phi Trần nhận về lòng cô gái bé nhỏ này đã dành một vị trí đáng kể cho anh, anh đã trở thành tình đầu ấp ủ của cô, cùng cô trải qua bao biến cố, thăng dặn lòng không được yêu cô, không được chìm vào lưới tình giăng sẵn, không được khắc hình bóng ấy trong tâm, không được để tâm đến tất thảy thuộc về đã lỡ yêu anh, lỡ nhận ra mình là quân cờ, lỡ biết mình đã quá buông thả vào tình yêu, và cũng đã lỡ yêu anh đến trọn đời, trọn trái tự dặn mình không được sa lầy, quên anh bằng cách hẹn hò với vị bác sĩ Nghiêm Duyệt Dân nhưng cô đã sai, lòng cô chỉ có một hình ảnh không thể xóa thương, danh vọng; hiện tại và quá khứ tất cả đan xen nhau, rồi cuối cùng sẽ đi về đâu. Câu trả lời ở trong chính câu truyện đặc sắc này.
Giới thiệu Tần Hoan và Cố Phi Trần là hai anh em nuôi. Do công ty ba Tần Hoan phá sản, cô được ba của Cố Phi Trần là Cố Hoài Sơn nhận về nuôi từ năm mười sáu tuổi. Cùng sống trong một nhà nhưng Cố Phi Trần luôn tỏ ra lạnh lùng với Tần Hoan. Điều này khiến cô thực sự cảm thấy bức bối. Và nhất là khi cô cảm mến anh, cô càng muốn anh để ý đến cô. Cuối cùng tình cảm của cô cũng được đáp lại. Mối tình tuổi thanh xuân của Tần Hoan và Cố Phi Trần nhẹ nhàng mà cũng thật ngọt ngào. Nhưng mọi chuyện dường như chấm dứt và biến thành thù hận khi Tần Hoan phát hiện ra rằng anh không hề yêu cô, anh thậm chí còn lợi dụng cô như một quân cờ trong cuộc chiến thương trường của anh. Cố Phi Trần được điều anh muốn, nhưng anh đã gây sự tổn thương sâu sắc cho Tần Hoan. Tần Hoan cố gắng chôn vùi những kí ức đau buồn đó bằng việc hẹn hò với Nghiêm Duyệt Dân – một bác sĩ tuyệt vời và dành cho cô tình yêu chân thành. Nhưng lúc nào trong đầu cô cũng toàn hình bóng của Cố Phi Trần. Mười mấy năm trước, khi cô chỉ mới trở thành thiếu nữ, Cố Phi Trần trong mắt cô tỏa sáng như một thiên thần, cô đã luôn nghĩ rằng mãi mãi mình cũng không chạm tới được. Và hiện tại, dù trong mắt cô là dáng vẻ thanh tú nhưng lạnh lùng đến cùng cực đó, vẫn đẹp như một vị thần. Có một chàng trai từng nhắc mình rằng không được yêu người con gái đó, nhưng lại cứ muốn giữ cô bên mình. Và một cô gái, với vẻ đẹp khiến người ta mê mẩn cứ mãi đắm chìm trong một tình yêu không hồi kết. Giận hờn, thù ghét, những lời nói lạnh lùng, mỉa mai, nhưng mãi mãi trong lòng cô chỉ có hình bóng của chàng trai ấy. Bức màn bí mật được hé mở và một câu chuyện tình lại bắt đầu. Hai con người, hai trái tim, dù những vết thương lòng chưa hẳn đã lành lặn, vẫn cùng chung nhịp đập với nhau.
Bao nhiêu đêm mất ngủ, cô nghĩ hết lần này tới lần khác. Nếu sớm biết là kết thúc như vậy, cho dù bản thân mình có yêu anh nhiều thế nào, cũng không bao giờ lựa chọn từ khi bắt đầu.“Là để ɢɨết thời gian sao?” Cô cuốn khăn tắm vào người cười giễu, đôi mắt đen tuyền như phủ một lớp sương mù, khẽ nghiêng đầu vừa nhìn anh vừa đoán, “Hay anh thương hại tôi, muốn làm thỏa mãn tâm trạng của một thiếu nữ đang yêu thầm.”Ngoại trừ những điều đó ra, cô thật sự không thể nghĩ ra lý do nào vừa nói dứt lời, Cố Phi Trần cũng chỉ khẽ mím chặt môi, không trả không hiểu anh đang nghĩ gì, không nhìn ra được thái độ yêu thích hay chán ghét. Ánh mắt lạnh lùng như biển nước, như cố che giấu chân tướng sự việc xuống tận cùng đáy sâu. Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên lặng nhạc vui nhộn thu hút sự chú ý của Cố Phi Trần, anh khẽ cúi đầu liếc nhìn màn hình di động đang vứt ở góc giường, Tần Hoan bước nhanh tới cầm điện thoại chuyển sang chế độ im ngước mắt lên hỏi “Sao không nghe?”Đây hình như là làn thứ hai Nghiêm Duyệt Dân gọi đến đúng lúc anh có mặt. Lần trước là ở trong khách sạn, lúc đó anh bỏ ngay đi lập vứt điện thoại lại vào giường, cười khẩy “Cuộc gọi thế này, có mặt người ngoài có tiện nghe không?” “Người ngoài.” Cố Phi Trần khẽ lặp lại từ này, khẽ cười nhạt, đôi môi mỏng nhếch lên, hỏi đột ngột “Là ma xui quỷ khiến.”“Cái gì?” cô không hiểu.“Chẳng phải em hỏi anh nguyên nhân sao? Lúc đó chỉ là ma xui quỷ khiến.” Anh vừa nói vừa bước nhanh ra cửa, khi ngang qua cô, khóe miệng lại bình thường trở lại, “Gọi điện xong qua phòng đọc sách gặp anh.”“Gọi điện xong tôi còn phải ngủ.” Cô cũng sa sầm mặt lại. Chỉ là ma xui quỷ khiến? Đúng là một lý do hay.“Tùy em. Nếu em không quan tâm đến việc công ty của bố em thực sự bị người ngoài chiếm mất.” Anh không hề quay đầu lại, ném lại một câu đó rồi bước ra ngoài Hoan đứng ngây ra bên thành giường, cho đến khi di động sáng lên lần nữa, cô mới nhấc lên Nghiêm Duyệt Dân nghe rất xa xôi “Em đang làm gì vậy?”Cô lúc này mới nhớ ra, hình như anh đã về nhà một thời gian khá dài, nhưng hai người rất ít khi liên lạc. Cô chỉ lấy lý do là nhà anh có việc, lại vì thời gian chênh lệch nhau, nên gọi điện trở thành một việc xa thực tế thì sao? Cô không muốn thừa nhận bản thân mình thực sự không mấy khi nghĩ tới anh, còn không gọi điện thoại đâu có gì khó khăn? Không phải cô chưa từng làm những viêc tương tự. Lần đó Cố Phi Trần đi Toronto công tác, cô gọi điện trò chuyện đến 3 giờ đêm vẫn chưa ngủ, chỉ là để nghe giọng của anh. Thời gian đó lại đúng vào tuần thi học kỳ, khiến cô suýt nữa trượt một môn, chỉ vượt qua với số điểm chạm sàn là khi Cố Phi Trần quay về, cô liền nhân cơ hội đòi anh bồi thường, yêu cầu anh dẫn cô đi Châu u chơi vào dịp nghỉ hè. Không được nhớ khi để mình lại rơi vào vực sâu thẳm, Tần Hoan đã kịp thời nghĩ sang việc tai lại vang lên tiếng Nghiêm Duyệt Dân “Nên có lẽ một thời gian nữa anh mới về nước.”Lý do trước đó cô mất tập trung nên không nghe rõ, lúc này cũng không tiện hỏi lại, chỉ trả lời một cách mơ hồ “Vâng, khi nào anh quyết định về thì báo lại cho em.”“Ừm” Nghiêm Duyệt Dân lại hỏi cô “Thế em dạo này thế nào?”Cô chỉ chọn mất chi tiết thường ngày để trả lời anh, giấu đi những việc liên quan đến Cố Phi Trần. Cuối cùng cô che miệng ngáp “Em hơi mệt, muốn ngủ sớm.”“Thế em ngủ đi, chúc ngủ ngon.”“Tạm biệt!”Ngắt điện thoại, Tần Hoan nghĩ giây lát rồi bỏ khăn tắm ra khỏi người, mặc chiếc áo ngủ rồi ra khỏi phòng đọc sách vẫn sáng. Cô đẩy cửa bước vào, đúng lúc gặp Cố Phi Trần đang ngồi hút thuốc ở ghế. Thấy cô xuất hiện, anh chẳng nói một lời, chỉ tiện tay dụi đầu thuốc vào gạt không khỏi chau mày, nhìn chằm chằm vào khói thuốc trắng mờ bay tỏa trong phòng, thấy không sao chấp nhận nổi. Trong lòng thầm nghĩ, con người này càng ngày càng bất cần, rõ là phổi không khỏe, lại còn hút thuốc nhiều hơn trước, rượu cũng uống không ít, bệnh hen không tái phát mới là chuyện Phi Trần thấy cô đứng ngây ra, cười khẽ bảo “Sao rồi, điện thoại gọi gì mà nhanh thế?”Tuy đang cười, nhưng mắt lại không cười. Mắt anh dài và sâu, qua làn khói thuốc, tỏ ý giễu cợt rất rõ rệt. Cô cũng cười theo “Không có ai làm phiền bên cạnh, những gì muốn nói đã nói rồi.”“Thế sao.” Anh rít một hơi thuốc nhẹ nhàng phả ra, khuôn mặt không hề có biểu hiện đi thẳng vào vấn đề “Ban nãy anh nói có ý gì?”“Em hỏi câu nào?” Anh hỏi lại, “Ma xui quỷ khiến, hay là việc người ngoài nuốt mất công ty của bố em?”Những chữ đó nghe thật chói tai, cô nghiến chặt răng “Việc của công ty!”Cố Phi Trần lại nhìn cô, nói một cách chậm rãi “Chú của em cờ bạc thành tính, tài sản của bố em để lại chỉ còn lại cái vỏ rỗng không.”Thật không ngờ mọi việc lại nghiêm trọng đến vậy, Tần Hoan không khỏi ngây người. “Theo anh được biết, chú em gần đây kết giao với một người bạn tốt’, một tay cờ bạc nổi tiếng. E rằng với kiểu của chú em, cuối cùng sẽ bị người ta ăn đến xương cũng chẳng còn.”“Vậy phải làm sao?”“Anh cũng không biết.”“Làm sao có thể vậy được?” Tần Hoan bước lên phía trước vài bước, ngón tay bám vào mặt bàn, nhìn đối diện vào khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông chỉ qua một chiếc bàn, “Cố Phi Trần, nếu những lời anh nói là sự thật, vậy anh nhất định có cách cứu vãn công ty.”“A...” Cố Phi Trần như muốn bật cười, nhưng lại quay đi ho thuốc đang hút dở hơn một nửa, anh ho đến rung cả vai. Tần Hoan không khỏi chau mày, động tác còn nhanh hơn cả suy nghĩ, trước khi chính mình kịp phản ứng thì cô đã giơ tay ra, cầm lấy điếu thuốc đang kẹp giữa hai ngón tay Phi Trần tỏ vẻ bất ngờ, nín cơn ho rồi ngước lên nhìn dập mạnh điếu thuốc, cúi xuống giọng cứng nhắc “Anh không cần sống thì mặc anh, nhưng đừng để tôi phải ngửi mùi thuốc lá... không chịu được.” Rồi như vẫn chưa đủ, cô lại bổ sung thêm “Kể cả là muốn ૮ɦếƭ, cũng đợi chúng ta thanh toán xong rồi hẵng ૮ɦếƭ.” Nói rồi lại cúi đầu xuống không nói một ánh sáng đỏ rực nhanh chóng tắt rụi trong chiếc gạt tàn pha Phi Trần không hề ngăn cản lại, chỉ khẽ nhìn cô chăm chú. Thực ra cái dáng vẻ chau mặt nhăn mày của cô làm anh có cảm giác mơ màng, như gợi lại kỉ niệm xa xôi nào đó, khiến người luôn biết không chế cảm xúc như anh cũng phải xao lòng. Có lẽ do sánh sáng, nên khi cúi xuống, lông mi cô trông rất dài và dày, như hai cánh quạt, rủ thành hình vòng cung mờ mờ trên mặt. Cô vừa tắm xong, tóc rủ xuống bờ vai mềm mại, đôi môi hồng phớt tự nhiên, da vẫn trắng mịn như thời thiếu vẫn nhớ cảm giác chạm da thịt cô, tuy đã từ rất lâu, nhưng anh nhớ đến từng chi tiết. Mỗi lần anh ve vuốt cô, đều như vuốt ve tấm vải lụa thượng hạng, khiến lòng lưu luyến khó nói không sai, bởi thật sự như bị ma xui quỷ im lặng giây lát, rồi từ từ đứng dậy, nhìn cô như có tâm sự “Chi bằng chúng ta lại làm một cuộc trao đổi.”Cô dường như chưa kịp phản ứng, thì anh đã giơ tay ra, chạm vào khuôn mặt tác của anh rất nhẹ, đầy vẻ trân trọng, giống như đang chạm vào đồ gốm sứ quý giá nhất trên đời này, đến cả việc mạnh tay một chút cũng không nỡ.“Chúng ta lại làm một cuộc trao đổi, anh có thể giữ lại thứ mà em muốn.”Giọng nói sắc lạnh, chậm rãi thốt ra từ đôi môi mỏng, như có sức mạnh sai khiến lòng người. Cô không khỏi ngây ra, như mất hồn, lại như quên cả né tránh, cứ để mặc cho đôi tay lành lạnh đó vuốt ve má ra, cô đã quá quen với sự động chạm của anh, cho dù trong lòng cô đã hận anh đến nhường nào, nhưng cơ thể không chịu lừa dối cô một vuông một thước. Ngón tay anh, hơi ấm của anh, dường như đã ngấm sâu vào trong xương tủy, tạo thành dấu vết không bao giờ thay đổi, chẳng hề liên quan đến thời gian, cũng chẳng liên quan đến không gian. Chỉ bởi là anh, cơ thể cô sẽ không bao giờ quên được.“Trao đổi gì?” Cô đứng yên một chỗ, hơi ấm đã rời bỏ cô từ rất lâu, như cách xa cả hàng trăm triệu năm, bỗng lại xuất hiện khi cô đã hoàn toàn tuyệt cô như trúng tà, đứng yên không hề nhúc nhích.“Chúng ta hãy sống với nhau thật tốt trong vài ngày, giống như trước khi chia tay.”Khi nói câu này, Cố Phi Trần như đang nghĩ ngợi, thậm chí ngay cả anh cũng nghi ngờ rằng mình đã mất lý trí. Nhưng anh lại không nỡ buông tay, ngón tay vẫn vương vấn giữa làn da trắng mịn như sứ và đôi môi hồng như cánh đào trên khuôn mặt cô, anh nhận ra mình không thể nào rời xa cô còn là cô gái 20 tuổi, với vẻ đẹp yêu kiều nụ cười như gió mùa xuân, Tần Hoan thích dựa vào anh, như chú mèo nhỏ đang làm nũng...Từng hình ảnh trước kia của người phụ nữ đang đứng trước mặt đều hiện trõ mồn một, như một bộ phim quay chậm. Mọi thứ đã qua đi, không nên nghĩ lại, không nên nhớ, nhưng anh lại nhớ rõ như in và không thể để mặc mọi thứ tốt đẹp lại rời bỏ anh thêm lần vẫy trên thương trường bao năm, anh rất rành về kỹ năng đàm phán, lúc này lại vận dụng ngay với cô “Nửa tháng, làm tiếp những việc trước kia chưa làm hết, sau nửa tháng, em sẽ nhận được những gì em muốn.”“... Là như vậy?” Ánh mắt cô như đá thủy tinh đen sẫm, lấp lánh dưới ánh đèn, như muốn nhìn xuyên qua anh, hướng về một nơi còn xa hơn là lần đầu tiên anh không đoán được cô đang nghĩ gì. Anh ngập ngừng rồi nói khẽ “Là như vậy.” Một chút lý trí cuối cùng biến mất, anh lúc này mới nhận ra, người phụ nữ này luôn có cách khiến chính anh cũng không sao nhận được ra cô vẫn yên lặng, khuôn mặt xinh đẹp như phủ một làn sương mờ. Cho đến khi chiếc đồng hồ để bàn chuyển sang giờ tiếp sau, cùng với tiếng chuông khe khẽ, cô mới gật đầu, giọng rất nhẹ, như đang chìm trong mơ, thậm chí khiến người ta không biết cô có đang tỉnh táo hay nghe anh vẫn nghe rõ lời cô nói.“Được thôi. Giống như chúng ta chưa hề chia tay, nửa tháng.”Ánh mắt lành lạnh, như chìm trong đáy nước, từng giây từng phút, cuối cùng cũng làm tan khói mờ phủ khắp gian phòng bao lâu bỗng chợt cười với anh, nụ cười như phủ trong màn sương, đẹp khiến người ta ngộp thở “Anh nói phải giữ lời.”“Anh biết.” Anh không hề chớp mắt, chỉ trả lời giây phút đó, anh thật sự cảm thấy Tần Hoan của sáu năm trước đã quay trở đêm hôm đó, trời bỗng mưa rả mưa đầu mùa thu cuối cùng cũng đổ xuống, đập vào cửa sổ, tuy chỉ là âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn khiến Tần Hoan giật mình tỉnh mở to mắt trong bóng chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ, cô lờ mờ nhìn thấy bóng người đàn ông nằm bên cạnh. Anh như ngủ rất say, hơi thở đều đều, một tay kê dưới cổ cô, một tay quàng ôm lấy eo mới chỉ hai tiếng trước, anh vẫn còn rất tỉnh táo, trong giây phút ngắn ngủi đó, anh nhìn cô từ đầu tới cuối, ánh mắt vừa sâu vừa sáng. Nụ hôn của anh phủ kín người cô, như những giọt mưa ngoài cửa sổ, không bỏ sót một khoảng nào trên người cô, như trò đùa tinh nghịch cực kỳ kiên nhẫn, đốt cháy ngọn lửa nhen nhúm trong cô, cho đến khi cô không kiềm chế được những khát khao của cơ thể, chỉ mong anh đừng dừng rất thành thục, trí nhớ lại rất tốt, cho dù đã xa nhau bao lâu, anh vẫn nhớ tất cả thói quen của cô, nên nhanh chóng khiến cô mê mẩn, cả người như chìm trong mây, bồng bềnh bồng bềnh, không còn biết gì tới hiện thực sự đã giây phút anh đi sâu vào trong cô, cô hoàn toàn quên mất mình là ai, cũng quên anh là ai, lại càng không nhớ tới lý do khiến bản thân mình đồng ý sự trao đổi này. Những ân oán giằng xé, những yêu và hận dày vò cô suốt bao ngày bao tháng, lúc này đều bay biến, không còn dấu cảm nhận được hơi ấm của anh, cơ thể của anh, dường như mỗi một cái dướn người của anh đều chạm vào nơi sâu kín nhất trong cô. Ngón tay anh bám chặt vai cô, mạnh mẽ, như sợ cô biến thành khói sương, lại như muốn ôm chặt cả người cô trong vòng tay cuối cùng cũng kết thúc, anh cúi xuống hôn môi cô, trên trán anh còn lấm tấm mồ hôi, lóng lánh trong màn đêm. Còn cô vẫn cảm thấy mơ màng, bèn cố tình giơ tay chạm vào người động tác mới được một nửa, đã giật mình tỉnh cô như cứng lại trong không trung, giọng anh khàn đi “Em sao vậy?” m thanh như vờn quanh cô, trong bóng đêm, cảm giác cô cùng ấm lắc đầu nói “Không sao.” Thật không nỡ rời xa, chỉ là bởi mọi thứ không dễ dàng, giấc mơ đẹp nhất như đã chạm vào tay, khiến cô không đủ dũng cảm làm hỏng nó. Nên cô buông thả và nuông chiều cơ thể, chịu làm một việc vô cùng nguy uống thuốc độc cho đỡ khát, uống xong ngụm đầu tiên, chất độc ngọt ngào, đã ngấm vào tận xương trao đổi này, rốt cuộc là ai lừa dối ai?Cô thấy mình như Eva bị rắn dẫn dụ, vào thời điểm gật đầu đồng ý, cô đã rơi vào vực sâu thẳm không còn trách được đêm tĩnh lặng, cô chạm tay vào khuôn mặt anh, nhắm chặt mắt, bất chợt gọi tên anh “Cố Phi Trần?”“Ừ?”“... Đây là mơ sao?”Cô nhắm mắt, lẩm bẩm trong miệng, hình như anh nghe không rõ, bởi cho đến khi chìm vào giấc ngủ, cô không hề nghe thấy anh trả cửa mưa ngày một dày hạt, cô đã hoàn toàn tỉnh ra cô hiểu rất rõ, đây chỉ là một giấc mơ. Bởi anh đưa ra đề nghị trao đổi, bởi cô đồng ý, nên hai người cùng nhau mơ một giấc nửa tháng, chính là khoảng thời gian của từ đêm đó, cô cảm thấy mỗi bước đi của mình đều vô cùng nguy hiểm. Nhưng đó là con đường cô lựa chọn. Vẫn biết dưới chân là vực sâu thăm thẳm, nhưng cô mới là ma xui quỷ khiến, chỉ là để giơ tay chạm lấy cái thiên đường mà cô từng sở đường cuối cùng đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, có lẽ cô cũng vỡ tan như gần sáng Cố Phi Trần mới tỉnh giấc, thấy Tần Hoan đang nghiêng người với quần áo rơi dưới đất. Anh bèn quàng tay ôm cô vào lòng nói khẽ “Dậy sớm vậy.”“Ừm, em muốn về phòng.”Môi anh đã kề sát tai cô, là nơi nhạy cảm của cô, hơi thở ấp áp lướt qua, khiến cô khẽ rùng mình, giọng nói cũng run lên “Đừng để mọi người nhìn thấy.”Anh dường như cũng nhận ra giọng cô hơi run, không khỏi khẽ cười một tiếng, hôn nhẹ lên đôi tai trắng nhỏ xinh xắn, vừa nài nỉ mơ màng “Nằm thêm một lúc nữa.”“Không được.” Cô muốn tránh, nhưng làm sao tránh được. Cánh tay anh mạnh mẽ rắn chắc, ôm chặt cô vào lòng, hai chân kẹp lấy cô, như ôm chiếc gối bông.“Cố Phi Trần!” Cô cuống lên, giọng nũng nịu không sao chế ngự nổi, dịu dàng như nước chảy “Em làm sao... làm sao lại không biết anh hư thế này?”“Ồ!” Giọng nói lướt qua cổ, như kéo dài ra, như giọng người say, lại như ngái ngủ vào sáng sớm “Thế hôm nay anh sẽ cho em biết.”Trước khi trời sáng, anh lại kịp “dày vò” cô thêm lần nữa, đến khi cô bước xuống giường mặc quần áo, mới phát hiện hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì vấp ngã ra tấm thảm.“Cẩn thận một chút.” Người đàn ông một tay chống đầu, nghiêng người nhìn không để ý tới anh, chỉ quay đầu lườm một cái, rồi nhặt vội áo ngủ mặc vào người, chân trần chạy nhanh về cuộc vẫn chưa thích nghi được. Chỉ là một đêm ngắn ngủi, nếu để người làm nhìn thấy anh và cô đã làm lành, có phải sẽ kinh động mọi người hay không?Huống hồ cô vẫn chưa có sự chuẩn bị cẩn thận. Ra khỏi giường của Cố Phi Trần, cô dường như mới dần dần tỉnh chỉ là một cuộc trao đổi, hoặc chỉ là một vở kịch, nhưng cô chưa từng phát hiện ra mình lại có năng khiếu làm diễn viên, bởi chỉ có một đêm, cô dường như đã diễn lại vở kịch từ cái còn lại, bỗng không còn muốn nghĩ tiếp. Cô thực sự muốn diễn hết vở kịch này.
truyện mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh