truyện yêu thầm chị họ
Yêu thầm cậu học trò cuối cấp. Người ta chỉ hoàn hảo khi gặp nửa còn lại của mình con người mà ai chẳng có khuyết điểm, nhưng người đó có biết cách tìm người có thể khắc phục những khuyết điểm của mình hay không. Và tôi có thể tự tin nói rằng người có thể
Lớn lên gặp lại anh, cô yêu thầm, rồi theo đuổi và tỏ tình. Bất ngờ thay, anh lại đồng ý! Hai người ở bên nhau hòa hợp và trầm lặng. Không cuồng nhiệt nhưng cũng không mâu thuẫn, không yêu đến chết đi sống lại nhưng cũng chẳng muốn rời nhau… Cô nghĩ vậy là đủ. Anh nghĩ vậy hơn cả đủ, anh sẽ cầu hôn cô.
Hi quý vị. Bữa nay, tôi sẽ đưa ra đánh giá khách quan về các tips, tricks hữu ích cho cuộc sống qua bài viết Yêu thầm chị họ - tập 43| truyện ngôn tình hay
Chỉ vì mấy thành phần lùng info mà truyện k viết tiếp,nhưng thôi kết có háp py en đinh là zui rồi.Đúng k thím rất giống cái drop của những truyện khác, toàn bị vợ cấm, như yêu thầm chị họ, rì viu làm sao để thoát cái vòng lẩng quẩng. mà boạn già trâu lùng info cũng quá hiểm
Có lẽ vì đã từng khiến Lạc Chỉ (Hồ Băng Khanh) yêu thầm mình 8-9 năm ở phim Thầm Yêu Quất Sinh Hoài Nam nên tới Cá Mực Hầm Mật 2, Ngô Bạch mới bị "nghiệp quật", yêu thầm đàn chị Ngải Tình (Lý Nhất Đồng) những 10 năm.
materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Yêu Thầm Chị Họ GIỚI THIỆU CHUNG Tác giả khovigaitheo Thể loại Ngôn tình Nguồn Sưu tầm Trạng thái Hoàn thành NỘI DUNG TRUYỆN Chuyện bắt đầu từ cách đây hơn 1 tháng, mình kể lại theo trí nhớ thôi. Nên có nhiều cuộc trò chuyện chắc không nhớ chính xác 100% được, nhưng nội dung thì không sai lệch gì nhiều đâu. Mình hiện đang học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản lý. Văn ánMình bước lại ôm chị vào lòng vỗ về, càng dỗ chị càng khóc lớn. Rốt cục chả biết ai đang tra tấn ai đây hả trời. Em biết chị lo cho em, nhưng em không muốn chị hạ mình đi năn nỉ người khác như vậy, hiểu không? Em không thích chị chịu nhục hay bất cứ chuyện gì vì em hết!T hiểu sai rồi… chị không có hạ mình van xin nó đâu… nói chuyện giải thích cho nó hiểu thôi mà… – Chị mếu em không thích như vậy! Quan trọng nhất là em không muốn chị xảy ra bất cứ nguy hiểm gì, tự nhiên chị với Uyên lại vác xác tới gặp nó, rủi nó làm gì thì sao? – Mình cố ôn tồn nói cho chị hiểu, không dám lớn tiếng. cập nhật audio truyện mới và hot nhất hiện nay. Các bạn muốn nghe truyện gì tiếp theo 🤔? Hãy đánh giá 5* và để lại tên truyện trong comment cho chúng tớ biết nhé! ^^ Mời các bạn nghe audio truyện full được diễn đọc bởi AudioBox. ️️ Truyện đã được up hoàn chỉnh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ. 💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛 📧 Email góp ý info 💌 Facebook
Chuyện bắt đầu từ cách đây hơn 1 tháng, mình kể lại theo trí nhớ thôi, nên có nhiều cuộc trò chuyện chắc không nhớ chính xác 100% được, nhưng nội dung thì không sai lệch gì nhiều đâu. Mình hiện đang học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì nghĩ là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản lý Mình thì hơi ăn chơi, gia cảnh tàm tạm, ông bà già cũng quen biết khá rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung, mình hiện giờ vẫn còn rất ham vui, sống không lo nghĩ hay vướng bận điều gì cả, ngày học đêm chơi, có hôm ngày chơi đêm cũng chơi luôn chơi gì thì chắc các thím cũng hiểu Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Yêu Thầm Chị Họ! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Tôi Và Tình Yêu Summer Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời Phù Tô Lục Ánh Dương Soi Lối Khâm Điểm Phế Sài Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu Lục Xu Có Em Chung Đường Thương Manh Người Anh Yêu Chính Là Em Trinh Tử
Bạn đang đọc truyện full Yêu Thầm Chị Họ Full. Yêu Thầm Chị Họ là bộ truyện voz hay của tác giả khovigaitheo được sưu tầm bên f17. Giới thiệu Yêu Thầm Chị Họ Theo Điều 8, Luật Hôn nhân gia đình Việt Nam năm 2000 thì những người có quan hệ trong phạm vi 3 đời là những người có cùng một nguồn gốc sinh ra Cha mẹ là đời thứ nhất, anh chị em cùng cha mẹ, cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha anh chị em ruột là đời thứ 2. Anh chị em con chú con bác, con cô con cậu, con dì là đời thứ 3. Điều 10 Luật Hôn nhân gia đình năm 2000 cũng quy định Những trường hợp cấm kết hôn gồm giữa những người có cùng dòng máu về trực hệ, giữa những người có họ trong phạm vi ba đời. => Mình và chị là đời thứ 4 nhé các thím, được phép kết hôn theo pháp luật, không phải loạn luân nhé. Chúc bạn đọc truyện Yêu Thầm Chị Họ vui vẻ trên
Tiếp chuyện mấy ẻm trong nhận được tờ giấy xin sđt, mình định cho ngay rồi nhưng"bỗng dưng muốn chảnh", thế là vờ ngồi chép bài, ra vẻ ta đây rất chăm học, tình cảm để loay hoay thế nào không biết, đến lúc chuông reo hết giờ mình vẫn chưa reply. Lúc ra về, mấy ẻm nhìn mình bằng ánh mắt bao hàm khá nhiều ý nghĩa, mình đọc ra trong đó"dm, thằng cờ hó chảnh chó với bà", đại loại thếSau hôm đó, mình tiếc vãi lúa, người ta hay nói"cơ hội không đến 2 lần", thời cơ tốt thế mình lại không tận dụng được, càng nghĩ càng tiếc, càng tiếc lại càng tức, nhiều lúc ngồi học nhìn mấy ẻm mơn mởn, mình thèm bóp tờ rym chết mợ cho lần định xuống nước, viết giấy ném lên ấy ẻm. Mà cứ chần chừ không quyết, cuối cùng vẫn chẳng có gì xảy ra. Ngày ngày đi học vẫn ngồi nhìn mấy ẻm trong khao khát, thầm ao ước mấy ẻm lại chủ động vo giấy ném vào mặt mình một lần nữa. Ước thì ước vậy thôi, mình biết rõ con gái là chúa kiêu hãnh, nhất là loại có tí nhan sắc, nên cũng không dám mong đợi gì đến chiều qua, phép màu bỗng xuất hiện. Đang ngồi học, thằng Quốc mập chợt kêu"ê", mình quay sang thì nó vứt cục giấy qua. Hai mắt đang lừ đừ vì buồn ngủ của mình liền sáng như đèn pha ô tô, chụp ngay. Cơ mà vẫn ra vẻ thản nhiên, chậm rãi mở cục giấy ra, mặc ấy thằng ngồi kế bên hối thúc hôm nay mình cố tình đi thật trễ, tránh ngồi cùng với em Ngọc não phẳng."Sao nay ngồi có 1 mình vậy anh? Bỏ ghệ buồn thiu dzạ?"Vẫn là nét chữ mềm mại hôm trước. Định trả lời ngay, chợt nhớ ra mới tiết đầu, vẫn còn rất nhiều thời gian, không việc gì phải 10p sau, mình hí hoáy reply ngay trên mẩu giấy đó, đưa sang cho Quốc mập chuyển đến mấy ẻm."Ax, ai vậy? Ngọc đâu phải ghệ anh ==!"Lại chờ vài phút, anh đưa thư tận tụy Quốc mập tiếp tục ném giấy sang."Hi hi, vậy hả? Không phải ghệ sao ngồi chung hoài dzạ? Tụi em hôm trước có xin sđt anh đó. Anh chảnh nha, không thèm trả lời lun!""Àh, sr mấy em hén! Hôm trước anh bận chép bài nên không kịp reply. Ngọc với anh là bạn thôi, vô lớp gặp lại nên ngồi chung""Vậy giờ cho tụi em sđt được chưa nà?""Thôi, tụi em cho anh đi. Rồi anh nhá máy qua""Ok, 0909757***"Mình có thói quen khi gái xin sđt rất ít khi cho, toàn xin ngược lại, thà để người chờ mình còn hơn mình chờ người. Nên sau khi có sđt của tụi ẻm, mình lấy đt ra lưu lại, nhá máy thì không hềMình để ý thấy có hai tuồng chữ khác nhau, chứng tỏ có nhiều hơn một em viết thư ình. Nhưng do ngồi phía sau nhìn lên, mấy ẻm thì chụm đầu lại, thành ra mình vẫn không rõ 2 em nào viết, sđt cũng chỉ có một số, chả biết của em nào luôn. Nhá qua chẳng may là sđt của 2 em lacoste, đặc biệt là em phì lũ chắc bỏ mợPhân vân mãi, cho đến lúc ra về mình vẫn chưa nhá máy qua. Hạ hồi phân giải, về no bụng cái rồi tính sau. Cho đến sáng nay, mình mới bắt đầu mở chiến dịch bủa lưới đánh cá. Hôm nay trời âm u nhưng không mưa, không khí mát mẻ trong lành, hơi se lạnh một chút, mình rất thích tiết trời thế này, nếu được đi dạo phố cùng chị thì thật không còn gì tuyệt vời hơnHọc xong cũng gần 5h, định phi ra rước chị, nhưng mấy thằng bạn rủ làm vài ván bida, thế là cả đám kéo nhau đi. Đánh cặp 100 điểm, cặp nào đến trước là thắng, cặp kia chỉ đánh đến 70 thôi, bên mình chấp, kèo 200k/ván. Kết quả sau khoảng 1h thi đấu, bên mình thắng trọn 2 ván, mình làm được 3 cơ trên 30đ, còn lại 10đ đều đều. Khoản bida, hồi ở sg trình cỡ mình chỉ là gà thôi, nhưng ở tỉnh cũng được xếp vào hạng có tí thực lực, đủ để chăn gàVề đến nhà, chị đang nấu cơm, mình vội lên phòng thay đồ, ngó sơ qua cái thớt coi có bị ra đảo không, may là vẫn còn. Yên tâm, chạy xuống nhà phụ lặt rau muống, chị mổ gà, phân công đâu đó rõ ràng. Đang lặt rau + tám say sưa chợt nghe chị kêu Ui da...- Gì vậy chị?Mình hết hồn vội đứng dậy, chị bị đứt tay, máu đang rỉ ra thành dòng, con dao bén hơi nhăn mặt vì đau, mình liền nắm tay chị cho vào miệng nút, mặn mặn hơi tanh một tí hồi bé đứt tay hay nút, đến giờ vẫn còn thói quen này, dù biết hơi phản khoa học.Chị giật mình, rút tay lại nhưng không hiểu sao bỗng thôi, để yên ình mút say sưa Mút đã đời, mình lấy tay chị ra cho vào vòi nước lạnh rửa, sau đó chạy lên nhà trước lấy băng cá nhân dán lên vết Cảm ơn T nha!Chị cười nhẹ, nhìn mặt chị hơi xanh, hình như do thiếu máu. Chẳng lẽ lúc nãy mình không kiềm chế được cái sự sung sướng, lỡ hút máu chị nhiều quá. Thảo nào lúc này mình cảm giác đang có một dòng máu lạ chảy tràn trong huyết quản, ấm nóng và vô cùng thân quen, sắp thành vampire cmnr- Chị còn đau không?- Còn ít à... Ai chỉ T bị đứt tay thì cho vô miệng ngậm vậy?- He he, hồi nhỏ mẹ em chỉ, mẹ nói để máu chảy ra ngoài phí lắm, phải nuốt vô cười cười, phụ mình lặt rau. Mình nhìn chị- Sao dzạ? Chị gớm hả?- Đâu có. Chị cũng hay vậy mà, hồi nãy chưa kịp ngậm thì T giành rồi...Ax, mình hết biết nói gì luôn- Hồi chiều, nó có lại rước chị không?Mình hỏi sang chuyện khác từ hôm biết chị cũng hơi hơi tin mình, bắt đầu nghi ngại thằng nông dân, mình cũng không thèm gọi nó là anh nữa, bẩn cả mồm.- Có, ảnh rủ chị tối nay đi chơi Đi đâu?- Không biết nữa. Chỉ nói là đi chơi vậy thôi à...- Rồi chị nói sao? Nay trời mát, em tính chút rủ chị đi dạo phố...Chị đáp, mặt tỉnh bơ- Chị nhận lời rồi chứ sao. T đi với bạn Ừ, vậy này rau lặt xong hết rồi, mình bực quá éo biết nói gì nữa, bỏ đi lên trước luôn. Cũng định cản chị, nhưng biết có cản cũng không được, chịu thôi. - T...Bỗng chị gọi quay lại nhìn chị- Gì á?- Giận chị hả?- Đâu có, chị thích đi với ai thì đi. Em quyền gì mà nhún đi lại, nhéo mặt Mặt như cái bánh bao mà nói không có gì. Hi hi, chị chọc T thôi, chứ chị đâu có nhận lời. Chút đi dạo với T hén, chịu không?- Ơ...ơ...chịu sao không hè sướng rơn, miệng lắp bắp ú ớ như thằng điên vớ được sh*tChị chu môi nguýt mình một cái rõ dài, rồi lại lúi húi kho gà, luộc rau......Tối nay mình lên bộ đồ chiến nhất, vuốt thêm tí wash cho đến khi tóc dựng lên nhọn như chông, thằn lằn mà rớt vào không thủng bụng chết mình chịu. Miệng huýt gió liên hồi, không hiểu sao mình cứ có cảm giác cuộc hẹn tối nay với chị không giống những lần trước. Cứ như hai người đang yêu nhau hẹn hò vậy, hay mình CDSHT cmnr, các thím cứ gạch ình tỉnh lại nhéXuống nhà xin phép ba mẹ ình chở chị đi lòng vòng, sau đó ra xe ngồi chờ gần 15p nữa chị mới xuống, con gái sắm tuồng đúng là lâu vãi đ*í chị bước ra, mình ngẩn ngơ mất mấy chục giây. Hôm nay chị mặc váy ngắn màu hồng nhạt, qua đầu gối một chút, khoe đôi chân trắng nõn thon thon. Chị đi hài búp bê màu hồng, mái tóc đen nhánh chẻ ngôi giữa xõa dài hai bên, điểm xuyết thêm hai chiếc kẹp tóc nhỏ xíu cũng màu hồng nốt. Chị có make up nhẹ, một tí son ôi thêm hồng, má đánh phấn phớt hồng. Nhìn chị tự dưng mình cũng thấy cuộc đời sao toàn màu hồngChị xinh xắn đáng yêu như nàng công chúa vừa bước ra từ truyện cổ tích vậy, khiến trái tim nhỏ bé ngây thơ trong trắng của mình phải rên rỉ thổn thức từng cơn, nhói cả lòng. Chị ngồi để hai chân sang một bên, vịn nhẹ vào eo Đi chưa T?Giọng nói êm dịu của chị vang lên, một mùi hương thoang thoảng từ người chị được cơn gió nhẹ thổi đến luồn vào mũi mình, mình như người mộng du hít lấy hít để, thật dễ chịu!- T nghĩ gì vậy? Sao chưa đi nữa?Lần thứ hai chị lên tiếng, mình mới lấy lại được sự tỉnh táo, vội ú ớ trả Ờ...ờ...đi liền này chỉ mới 7h hơn, mình chở chị đi khắp mọi cung đường. Mình chạy thật chậm, cố tình chọn những con đường tấp nập nhất, nhiều người đi nhất để hãnh diện khoe với mọi người. Sướng vãi các thím ợ, nhiều lần mình muốn hét lên khi có thằng trai nào đó vụt xe lên ngắm chị"ê, nhìn gì đới? Thèm lắm à? Người yêu của tao đó, xinh không ku?"- Chị thích không?Mình hỏi nhỏ câu hỏi này ngắn gọn nhưng nhiều hàm ý lắm các thím ợ- Ừm...thích, mát ghê! Chị đáp, câu trả lời chả ăn nhập gì đến vấn đề mình muốn nói. Bảo thích là được rồi, còn thêm"mát ghê" vào làm gì không biết, mất hứng chở chị chạy lòng vòng hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy chán, có lẽ thấy mình đang sướng quá hóa rồ cmnr, không có dấu hiệu muốn dừng lại, chị chợt hỏi- Chạy vậy hoài hả T?- Ừ... ủa, không có. Em cũng định tìm chỗ nào dừng lại nè. Chị muốn đi đâu?- Đâu cũng được, chị thấy hơi lạnh...Ax, quên mất hôm nay trời hơi lạnh, chị lại mặc váy ngắn, chắc nãy giờ ngồi run cầm cập. Hôm nay mình sướng quá chả biết gì Đi uống café hén chị? Em biết quán này thơ mộng, lãng mạn lắm- Lãng mạn giống quán hôm trước không?- Quán nào?Chị chợt nhéo mình một cái ngay hông, đau điếng, cơ mà sướng- Ax, tất nhiên không giống rồi. Nghĩ sao mà em đưa chị vào mấy chỗ bậy bạ thót người, miệng chối Xí... tốt quá hén!- Chứ sao...- Thôi, chị không thích vào mấy quán café đâu. Đi chỗ khác Vậy...ăn chè hén?- Thôi, sợ mập lắm!- Chời ơi, chị ốm vậy mà sợ mập gì. Phải ăn nhiều mới có sức mà... xem phim với em chứChị lại nhéo mình- Nói bậy bạ gì nữa đó? Xem phim cần gì có sức? Chị không ăn chè vò đầu bứt tai- Vậy chị muốn đi đâu nè? Em hết biết rồi. À, hay đi uống nước sâm ăn bánh tráng muối được hem?- Hông, đi karaoke hén T?Chài, thích đi ca thì nói đại từ đầu đi, bày đặt lòng vòng mệt óc vãi. Gì chứ ca là nghề của mình, hát không hay nhưng cũng đủ để tán gái, để vô chơi bài"khó" - Nam Cường cho chị ngheThế là mình với chị karaoke thẳng tiến cùng giấc mộng ca sĩ. Mình hay được đám bạn tôn xưng là"nam dành ca" của nhóm, vào karaoke là tra tấn tụi nó suốt, thằng nào ngủ lôi đầu dậy bắt nghe mới phát hiện, chị hát rất hay nha các thím, nhất là mấy bài mang âm hưởng dân ca của Cẩm Ly. Giọng chị êm ái, nhẹ nhàng và rất ngọt ngào, mình ngồi nghe mê say. Lần đầu tiên đi karaoke mà mình chỉ đóng vai trò khán giả trung thành, không làm"nam dành ca".Chị bắt mình hát cho chị nghe, đang lớ ngớ chưa biết chọn bài gì thì chị rủ song ca, mình mơ còn không được, tất nhiên là đồng ý Hát bài này được không T?Chị chỉ bài"chim trắng mồ côi", hỏi Bài này của Đan Trường Cẩm Ly hả? Được, bài này em bấm bài hát. Gì chứ có liên quan đến"chim" thì"chim trắng" hay"chim đen" mình thích tất"Ơi...ơi lý nàng ơi...ớ...ớ...Ơi lý nàng ơi anh thương mà anh đợi...ới...ới..."Sau đó là giây phút"nam dành ca" cất giọng hát bom tấn làm rung chuyển căn phòng. Chị hát mà cứ nhìn mình cười, tình tứ vãi...- T hát hay quá ta! Vậy mà giấu hén, nào giờ không hát chị nghe...- Ca sĩ mà, muốn nghe phải trả tiền, ai cho chị nghe chùa hè hè..- Xí, gớm...! Chị trề môi, sau đó tiếp tục làm Cẩm Ly. Mình lại sắm vai Đan TruồngĐang vui vẻ với chị, mình chợt thấy có bóng người thấp thoáng ngay cửa, sau đó mở cửa bước vào. Là thằng Quang các thím ợ, làm mình đơ một lúc, éo hiểu sao nó cứ theo ám mình vậy không biết? Đi đâu cũng gặp nó, đệch mợ thiệt...Nó tỉnh bơ bước lại ngồi bên trái chị mình ngồi bên phải. Chị cũng bất ngờ trước sự xuất hiện của nó nên không hát Anh đâu đây vậy?Chị nhìn chị cười tươi, phải công nhận thằng này đẹp trai các thím ợ- Anh ca với mấy đứa bạn ở phòng kế bên, đi ngang thấy em nên vô. Sao vậy? Đuổi anh hả?- Đâu có, tại em hơi bất ngờ. Anh ngồi chơi đi...- Hồi chiều anh mời em tối nay đi chơi, nói bận mà giờ đi ca được, ngộ há!- Chiều em hơi mệt, về nghỉ chút cũng đỡ rồi. T rủ đi ca nên...Trước mặt nó, chị trở nên lúng túng bối rối một cách lạ lùng. Như sự rụt rè của mình khi đối diện với chị vậy, thấy mà buồn...haizzz...- Anh đùa cười đm cười suốt, ỷ đẹp trai hả mậy ==, sau đó chọn một bài hát,"con đường mưa" của anh Cao Thái hát hay lắm các thím à, hay gấp 100 lần giọng hát bom tấn của"nam dành ca" Chị ngồi nghe say mê, mình dù không muốn nhưng vẫn phải xong nó nói nhỏ vào tai chị gì đó, rồi đi ra, ngang qua mình nó nhìn mình cười đểu. Ứa gan thật, nhưng mình ráng nhịn. Một là đánh không lại nó, hai là trước mặt chị, mình như vậy chỉ trúng kế nó, khiến chị nghĩ xấu về mình đi rồi, mình và chị hát thêm tí nữa rồi về sớm. Đang vui bao nhiêu, bị thằng cờ hó đó vào phá đám làm mình mất hứng quá. Lần này về phải gấp rút đẩy nhanh tiến độ, vạch mặt nó cho chị thấy, bực lắm tiền hết gần 300k, 2 chai nước ngọt, một đĩa trái cây + một đĩa rau câu + hơn một giờ ca. Tính luôn tiền ăn độ bida lúc chiều, vẫn còn lỗ 100k, mai chắc phải gài kèo bọn nó gỡ gạc lạiChạy xe về mà thấy lòng ấm ức, suốt đường đi mình im lặng không nói Chị xin lỗi...Chị đột nhiên nói, phá tan không khí yên Không phải lỗi của chị, có gì mà xin với Không biết nữa. Tại chị thấy T không vui...- Không có gì đâu. Thấy mặt nó em bực thôi, chút hết Ừm...Lại im lặng. Mình cũng thấy mình hơi vô lý, nhưng thấy thằng cờ hó đó mình không chịu Nay đi chơi chị thấy vui không?- Vui lắm..!!- Gặp nó nên vui chứ gì?Mình quay lại liếc chị, giả vờ làm mặt vội lắc đầu- Không phải..- Chứ sao?- Đi ca với T chị vui. Được chưa?Chị lại nhéo mình, sướng tập 2. Hình như mình bị SM cmnr, nhéo không thấy đau, chỉ thấy sướng là sao nhỉVề nhà, mình than đói bụng. Chị nấu ình tô mì, sau đó lên phòng ngủ. Ăn xong leo lên máy review cho các thím ngay đây. Vừa đt cho thằng bạn hỏi nó máy ghi âm gửi chưa sao vẫn không nhận được? Nó nói gửi 2 hôm rồi, mai mình sẽ lên bưu điện hỏi xem sao. Hôm nay trời nhiều mây, âm u từ sáng sớm cho đến gần 9h thì bắt đầu mưa, mưa rả rích, dai dẳng đến tận chiều mới tạnh. Không khí mát mẻ thật phù hợp ột thằng mê ngủ như mình, quyết định nghỉ học hẳn một ngày, ở nhà nướng cho thỏa định ngủ đến chiều, chờ chị về nấu cơm ăn luôn. Hôm nay ba mẹ đi thăm bà cô họ xa nằm viện ở SG, đến tối mới về, mình phải tự túc cơm nước, cơ mà lười quá nên tính ngủ ngon thì chuông cửa reo inh ỏi, lồm cồm bò xuống. Bưu phẩm đến rồi các thím ợ, máy ghi âm nhỏ gọn như Usb vậy, giá hơn 1m, hơi xót tiền một tí. Nhưng mà tiền nào của đó, mình đã test thử, âm thanh rất rõ. Xem như bước 1 của kế hoạch hoàn toàn thuận đồng hồ, mới gần 11h, đói meo râu cố leo lên phòng ngủ tiếp. Nằm trằn trọc chưa được bao lâu thì có đt, là chị A...l...ô...- Trời, T còn ngủ hả? Trốn học phải không?- Ừm...he he. Trời mưa ngủ đã quá nên em ngủ quên luôn!- Xí, làm biếng nói đại đi. T ăn gì chưa?- Chưa, đang ngủ chị đt nè, đã kịp ăn gì T xuống nhà xem trong tủ lạnh còn gì ăn không?Mình đi xuống, mở tủ lạnh lục Còn mấy con cá, đông đá cứng ngắc à, em không ăn cá đâu...- Ừm, coi có rau gì không?- À..ừ.. để coi, còn mấy cọng hànhChị cười khúc khích trong đt- Hành cũng tính là rau hả? Sao ăn được ông Ai biết đâu, mà chị hỏi chi vậy?- Để về nấu cơm cho T ăn chứ chi, chứ T định ăn gì?- Thôi khỏi đi, trời còn mưa chị về cực lắm. Em nấu mì gói ăn được Mưa nhỏ mà, chị về được. Ăn mì sao mà no, chờ tí nghen, giờ chị về chưa kịp nói nữa thì chị đã tắt máy. Trời vẫn còn mưa khá lớn, tiệm lại xa, thấy lo quá! Mình bấm gọi lại cho chị, không nghe chị bắt máy, chắc đi rồi. Súc miệng rửa mặt xong, chị vẫn chưa về, mình lại gọi chị mấy lần nữa, vẫn không thấy bắt máy, mình bắt đầu nghĩ lung tung, chẳng may chị bị tai nạn không biết sao đâyTự trấn an, chắc mưa chị chạy chậm với mua thêm thức ăn, không có gì đâu. Yên tâm được tí, mình lục nồi cơm ra vo gạo. Nào giờ chưa từng nấu cơm, nhớ lời mẹ dạy lúc nhỏ, đổ hẳn nước hơn 3 lóng tay, chắc thế vừa rồiĐặt cơm xong, chị vẫn chưa về. Không chờ được nữa, mình tròng vội cái áo mưa, đẩy xe ra. Vừa chạy đến đầu hẻm thì gặp chị chạy vào, ướt mem như chuột, môi chị tái ngắt vì lạnh, nhìn mà đau lòng...Mình quay xe lại, chạy theo chị, hình như chị không để ý. Về đến nhà, chị bước xuống xe thì nhìn thấy mình ở phía Ủa, T đi đâu vậy?Chị ngạc Đi tìm chị chứ đâu, chờ lâu quá em sợ chị có chuyện...Chị nhìn mình khá lâu, rồi cười mỉm- Lo cho chị dữ vậy hả? Chị ghé ngang chợ mua thêm thịt với rau. T nói không ăn cá được giác của mình khi đó không biết phải diễn tả thế nào nữa, chỉ thấy cay cay nơi sống Chị lên thay đồ đi, ướt hết trơn rồi kìa, lau khô coi chừng chỉ quan tâm chị được bằng lời nói thế này thôi- T đẩy xe lên giùm chị nha!Chị lại cười, đôi môi vẫn tái ngắt, rồi đi lên lầu. Trưa nay là bữa cơm ngon nhất, hạnh phúc nhất đời mình. Gà ram, canh chua cá lóc... dường như chị biết rõ khẩu vị của mình, làm toàn mấy món mình thích, lại nấu rất ngon, giờ nhớ lại vẫn còn thòm thèm, ực...ựcHơi tiếc một cái, nồi cơm mình nấu nhão như cháo, ăn éo được Dọn cơm ra đâu đó, chuẩn bị chiến đấu thì chị mở nồi cơm ra, sau đó há hốc miệng nhìn T nấu đó hả?- Ừm.. sao chị? Ngon hem?- T đổ bao nhiêu nước vậy?- Thì... 3 lóng tay, sao vậy? Khô hả?- T nhìn đột nhiên ôm bụng cười, mình chả hiểu gì, chạy lại nhìn nồi cơm. Haizzz... con kiki hàng xóm bữa nay sướng phải nấu lại nồi cơm khác bằng bếp gas. Cơm vừa chín tới, xốp rất vừa ăn. Thời nay, con gái toàn nấu bằng nồi cơm điện, mình nghĩ khi cần, chắc ít em nào biết nấu bằng bếp ga ngon như chị. Thể theo yêu cầu của mình, chị cho cơm hơi cháy một tí dưới đáy nồi, mình hì hục nạo cơm cháy, tẩm mỡ với muối lên, ngon tuyệt cúNgồi ăn cơm với chị, không khí sao sao đó các thím ợ. Ngày mưa thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng mưa rơi tí tách, không gian se lạnh, được ăn một bữa cơm nóng sốt, bên cạnh là một cô gái xinh xắn, đảm đang lại dịu dàng. Mình vừa ăn vừa tưởng tượng đây là cuộc sống, là gia đình của mình sau này. Ước gì nó trở thành hiện thực, có lẽ với mình, không hạnh phúc nào hơn! Quá mãn nguyện rồi...Lại như lần trước ngắm mưa, mình và chị đều rất ít nói, chỉ lặng lẽ dùng cơm, khi thì mình gắp cho chị miếng gà, lúc khác chị lại xới ình bát cơm. Thỉnh thoảng chị lại tặng ình một nụ cười ngọt ngào, bấy nhiêu với mình là đủ rồi, hơn cả trăm ngàn lời nói. Tất nhiên, lần nào mình cũng nhăn răng ra đáp lại chị Không biết chị có nhận ra mật mã Da Vinci mình đính kèm trong đó không nhỉ? Nếu nhận được thì hồi âm cho em nha chị ơi!Bữa cơm chỉ kéo dài nửa tiếng, nhưng với mình thời gian như dừng lại, mình cố tận hưởng từng phút từng giây khi được ở bên chị. Mình trân trọng giây phút này, chị cũng im lặng như mình, có phải chị cũng đang cảm nhận được niềm hạnh phúc đó như mình không?! Chiều chị về sớm, mình và chị lại có thêm một bữa cơm riêng tư. Mình ăn hẳn 4 chén cơm, vui quá ăn mãi chả muốn ngừng, no cành hông chó cục, leo lên cầu thang thiếu điều muốn té lộn cổMình định rủ chị đi dạo phố, nhưng nghĩ lại, mấy khi có dịp chỉ có hai người ở riêng với nhau thế này, phải tận dụng chứ. Cuối cùng quyết định tiếp tục mở cinê trong nhà, rước chị vào phòng xem phim... kinh dịLúc đầu chị không chịu, bảo sợ ma lắm, xem không dám ngủ, nhưng bị mình dỗ ngọt"phim này hay lắm, không có ma đâu", chị đành xuôi theo. Tiếp đó là tiết mục"truyền thống", đóng cửa tắt đèn, mình bật phim"The cabin in the woods".Phim khá hay, nội dung cũng đơn giản, được cái kỹ xảo tốt. Điều mình cần nhất trong phim này là vài xác chết sống lại, chạy tới chạy lui giết người thôi. Đúng như dự tính, chị rất sợ hãi, khúc nào ma xuất hiện là chị nhắm tịt mắt lại, không dám xem. Thành ra từ đầu tới cuối phim, chắc chị xem được chừng vài chục phút, còn lại toàn nhắm mắt nghe âm thanh + mình tường thuật trực tiếpXem xong cũng gần 10h khuya, chị về phòng ngủ với gương mặt trắng bệch vì run. Mình lên ôm máy review cho các thím, tầm hơn 11h, đang lách cách thì chị gõ cửa phòng. Mình vội mở cửa bước ra không dám cho chị vào, rủi thấy chuyện mình đang viết thì bỏ mợ.- Gì vậy chị?- Chị... ngủ không được...- Sao dzạ?Mình thừa biết lí do, cơ mà vẫn giả vờ ngây Chị... sợ ma...Chị lí nhí, nhìn mặt quê quê, thấy tội gì Ax, chị toàn nhắm mắt, thấy gì đâu mà Sao không, chị có hí hí nhìn mấy lần..Mình- Rồi giờ sao? Tính nhờ em giữ ma hả?- Ừ..m, T cho chị ngủ nhờ được không?Chị ấp úng, mặt dần đỏ lên, nói mà không dám nhìn mình, toàn cúi cúi xuống Ax, rồi em ngủ ở đâu?Mình hỏi lại, chủ yếu để nghe chị khẳng định một lần nữa, không thể tin Thì... T ngủ chung với chị. Chị nằm trong, T nằm ngoài, ngăn cái gối ôm ở giữa Ơ...ờ được, chị về phòng lấy mền gối qua time chị về ôm đồ qua, mình tranh thủ up phần đang viết dang dở lên cho các thím. Sau đó lao vào toilet vệ sinh, rửa mặt sạch sẽ cho tỉnh táo để chuẩn bị... ngủ với thứ diễn ra như lời chị nói, chị nằm trong, mình bên ngoài, ở giữa là cái gối ôm chết tiệt Chị nói mình không được thò tay thò chân hay bất cứ"bộ phận" nào qua, lú qua là chị đánh. Cơ mà cái giường của mình là giường đơn, loại chỉ dành ột người nằm, hai người thì hơi chật. Nên trừ cái gối ôm chia ranh giới ra, mình và chị nằm rất gần nhau, chỉ cách chưa đầy vài tấc dù chị cố tình nằm sát vào vách, nhưng bù lại mình lết sát cái gối ômChị nằm quay mặt vào trong, xoay lưng về phía mình. Mình canh chị không để ý, lâu lâu lại đẩy nhẹ cái gối ôm vào trong, lết theo vào. Cứ thế, chưa được nửa tiếng, vùng đất của mình đã rộng gấp 2 của chị. Nằm nhìn chị thật lâu, không biết chị đã ngủ chưa. Mình gọi nhỏ- Chị...Không nghe trả lời, chờ một lúc, mình lại gọi- Chị... ngủ rồi hả?- Ừm, ngủ He he, ngủ rồi mà còn trả lời được, ngộ vậy kà!- Sao T không ngủ đi, quậy không cho chị ngủ hả- Em chưa buồn ngủ. Chị quay ra đây được không vậy?- Chi dzạ?- Thì quay ra đi.
- Tự hiểu. Đâu cần tôi Anh muốn nghe chính miệng em nói. Buổi hẹn hôm nay là để nói rõ ràng mọi chuyện, nên để tránh những hiểu lầm đáng tiếc, anh nghĩ chuyện gì cũng nên nói Tốt thôi! Anh nhìn lại tư cách của mình đi, quen gái một lúc 5, 7 con, chơi chán rồi bỏ. Nông dân chăn rau hả? Tôi còn lạ gì, nên tôi không cho phép anh quen chị tôi. Thế này em phục vụ bê nước và thuốc ra. Thằng Quang mồi một điếu, đẩy gói thuốc về phía mình mời nhưng mình lắc em tiếp viên đi xa rồi, nó rít một hơi thuốc, trầm ngâm khá lâu mới nói- Thông tin đó em lấy từ đâu ra vậy?- Chuyện đó anh không cần biết. Chỉ cần biết tôi hiểu rõ con người anh thế nào là Ok. Anh không phủ nhận điều em nói, nhưng đó là trước kia thôi, giờ thì khác Vậy à?Mình nhìn nó cười khinh khỉnh. Nghe nó nói thấy hài quá, nghĩ mình là con nít 3 tuổi sao? Nói gì cũng tin à?- Anh biết có nói gì em cũng khó tin được. Mục đích anh hẹn em ra đây hôm nay, trước là để giải tỏa hiểu lầm, chuyện quá khứ bỏ qua hết, sau là anh muốn nhờ em một chuyện..- Chuyện chị Diễm phải không?Mình nhếch rít tiếp một hơi thuốc. Điệu bộ của nó rất điềm đạm, khác hẳn những hình ảnh ngông nghênh, hưởng thụ khi trước mình từng Anh có rất nhiều điều muốn nói. Em có thể kiên nhẫn để anh nói hết được không? Đừng ngắt lời anh?- Quang lại rít thuốc, miệng nhả khói, mắt ngó lên trần nhà nhìn xa xăm như hồi tưởng điều gì Nhà anh rất giàu, chắc em cũng biết điều đó. Anh lại là con một, ba mẹ rất cưng chìu, có thể nói muốn gì được nấy, chưa bao giờ hai người từ chối anh bất cứ điều gì...Dừng lại một lúc, nó nói tiếp, giọng đều đều- Anh không đổ lỗi cho ba mẹ đã khiến anh hư, ăn chơi sa đọa. Nhưng thật sự ông bà chỉ biết cắm đầu làm ăn thôi, chẳng quan tâm anh cần gì, anh muốn gì... Anh than buồn, ông bà lại ném tiền cho anh. Trong mắt họ, tiền hình như có thể mua được mọi thứ, kể cả hạnh Có tiền, ba mẹ thì lại không quan tâm, anh lao vào ăn chơi, gái gú, giao du với đám bạn xấu, đâm chém nhau cũng không ít. Gái thì nói thật, trong mắt anh đều như nhau thôi, cao sang quyền quý, hiền lành đoan trang gì chứ? Vứt một nắm tiền ra thì lột đồ lên giường ngay, miệng luôn ra rả bài"yêu anh lắm", hà hà... yêu anh hay yêu tiền? Mà cũng chẳng sao, tiền anh không thiếu, coi như đổi chác cho nhau kiếm chút niềm vui..- Cho đến khi anh gặp Diễm, chị của em..Nói đến đây, thấy mình nhìn nó, nó cười buồn. Thằng này nếu là đang đóng kịch, thì mình công nhận nó là thiên tài kịch nói, nhìn cứ như thật..- Lúc đầu, đúng là anh cũng coi chị em như những con khác thôi. Mê anh vì vẻ ngoài, vì anh có tiền... Sau đó tiếp xúc dần dần, anh nhận ra chị em không hẳn là thế, ở chị em có cái gì đó khiến anh phải tôn trọng, không dám có những hành động bậy bạ. Nhưng rồi, tự anh gạt đi suy nghĩ đó, lại xem chị em như những món đồ chơi khác..- Sau đó, mọi chuyện diễn ra thế nào, em cũng là người trong cuộc có thể biết rõ. Sau hôm nằm viện về, anh phải ở nhà hơn hai tuần lễ, vừa lành là anh đt cho em để gặp mặt ngay hôm nay. Thời gian qua là lần đầu tiên anh xa đám bạn bè lâu đến thế, không còn những cô gái vây quanh, không còn những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng, những cuộc chơi điên cuồng trong các quán bar...- Anh có nhiều thời gian để nghĩ về mọi thứ, mẹ anh nay đã già yếu cũng khóc rất nhiều. Anh chợt nhận ra, lâu nay anh sống vô nghĩa quá..Nó dừng lại, đưa tay quẹt quẹt mắt. Mình thấy hai mắt nó hơi đỏ lên và ướt, chả hiểu chuyện quái gì đang xảy ra nữa, mình không nằm mơ đấy chứ? Mình đưa tay véo đùi một cái mạnh, đau thật... Vậy đây không phải một giấc mơ...- Thời gian qua, những tin nhắn anh gửi cho chị em, đều là thật lòng. Anh rất nhớ chị em, anh rất hối hận vì đã xem thường và có ý nghĩ không tốt về Diễm... Mẹ anh cũng muốn anh lấy vợ rồi lập nghiệp, đừng lông bông nữa. Anh thật sự muốn thế, anh chán cuộc sống trước đây.. giờ anh chỉ muốn lấy vợ, chí thú làm ăn..- Anh thật lòng muốn tìm hiểu và lấy chị em làm vợ. Đó là mục đích của buổi hẹn hôm Quang nhìn mình bằng ánh mắt thành khẩn. - Anh nói xong chưa?Mình Rồi..- Vậy thôi, tôi về đứng dậy, giơ tay định gọi tính tiền. Thằng Quang cũng vội đứng lên, kéo mình ngồi Những gì anh nói nãy giờ, em không hiểu được sao?- Hiểu chứ. Nhưng tôi không Anh biết rất khó tin, nhưng em có thể tin anh một lần được không? Anh muốn quen Diễm, anh yêu Diễm thật lòng..- Yêu? Anh quen chị tôi được bao lâu mà dám nói là yêu? Những ngày bày mưu tính kế để lợi dụng chị tôi, là anh đang yêu à?- ...- Mới hôm trước còn xem chị tôi như món đồ chơi, đánh nhau với tôi. Giờ lại quay ngoắt 360 độ bảo yêu chị tôi thật lòng, đã hối hận lắm rồi và quyết tâm sửa đổi. Anh nghĩ tôi là thằng ngu hả? Diễn kịch nhập vai một tí là ổn mà phải không?- ...- Tóm lại, tôi không bao giờ cho phép anh đến với chị Quang ngồi nhìn mình, mắt nó không có vẻ gì là tức giận cả, chỉ thấy buồn... Không được, mình không được để trúng khổ nhục kế của nó, chiêu này của mình hay xài mà, còn lạ Đúng là anh quen Diễm không được bao lâu. Nhưng anh tin Diễm là cô vợ tuyệt vời nhất mà ông trời đã đem đến cho anh cơ hội gặp gỡ, anh sẽ đem lại hạnh phúc cho chị em...- Dựa vào gì để tin anh đây?Mình cười Thời gian sẽ chứng minh. Anh biết Diễm cũng có tình cảm với anh, em không ngăn được nó hiện lên sự quyết tâm và tự thật, mình cũng không tin nó có thể diễn đạt vai đến thế. Nếu mình và chị Diễm không yêu nhau, có lẽ mình sẽ cho nó một cơ hội để chứng minh. Tiếc là tình thế bây giờ đã khác, chị không còn xem mình là cậu em như trước nữa...- Rồi sao đây? Anh định nhờ tôi giúp anh tán chị Diễm sao?Mình cười đểu, dù không giúp nó nhưng mình vẫn muốn biết nó cần gì ở mình đổi ý, nó khấp khởi vui mừng- Không cần. Anh chỉ muốn em đừng tìm cách ngăn cản, phá anh là được. Còn lại làm thế nào, anh có thể tự lo. Anh hứa sẽ làm cho Diễm hạnh phúc..Mình xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh. Thế này không hẳn là xấu, cứ để nó làm theo ý nó, quan trọng ở chị thôi, chị không muốn nó cũng chẳng làm gì được. Có câu"già néo đứt dây", quyết liệt với nó quá cũng không tốt. Mình có thể nhân cơ hội này đánh cược với nó, để nó không bao giờ phiền mình và chị Được rồi. Anh không cần phải hứa hẹn gì nữa cả. Tôi có ý này, nếu anh ok thì tôi sẽ chấp Nói Tôi không có quyền gì để cấm cản anh đến gần chị Diễm cả, cấm anh thì người khác lại đến cũng vậy thôi. Tôi chỉ muốn anh hứa một chuyện, nhưng nhớ là hứa thì phải giữ lời, hứa danh dự của thằng đàn ông Ok, em cứ nhịp nhịp 5 ngón tay lên mặt Tôi cho anh một tuần để làm lành với chị Diễm, nếu chị đồng ý tiếp tục quen anh, tôi không có ý kiến. Còn ngược lại, xin anh đừng xuất hiện trước mặt chị và tôi nữa, cũng không được dùng cách nào khác làm phiền chúng tôi. Ok?- Chuyện này...Nó ngần Sao thế? Tự tin lắm mà?Mình cười đắc thắng. - Hai tuần được không? Chị em khác những người kia, hơn nữa việc lần này cũng không đơn giản. Một tuần thì... khó quá...Thằng Quang nhăn nhó nhìn mình bằng vẻ mặt khổ nghĩ thật nhanh, hai tuần cũng trôi qua nhanh thôi. Chị đã là của mình rồi, cho nó suốt đời cũng chưa thể làm được gì, đừng nói chỉ vỏn vẹn ngần ấy thời gian ngắn Ừm, tôi cho anh hai tuần. Nhưng nhớ lời hứa đấy..- Ok, cảm ơn Chưa xong đâu, đừng vội cảm ơn. Anh còn chưa thề Thề nữa à?- Chứ sao? Tôi biết anh đạo Thiên Chúa, rất xem trọng lời thề mà đúng không?Nó im lặng không nhún vai đứng Tùy anh. Không thề thì thôi, xem như chưa có buổi gặp mặt hôm nay Được rồi, anh vội lên khi bắt nó trịnh trọng lập lời thề, mình mỉm cười hài Anh nhớ giữ lời đấy. Tôi biết lời thề quan trọng, nhưng khi chẳng còn danh dự thì nó cũng không là gì cả. Hi vọng anh vẫn còn biết tự Yên tâm đi. Anh hứa sẽ giữ lời. Thằng Quang này chẳng ra gì nhưng không đến mức không còn chút liêm sỉ nào nói, nhìn mặt nó nghiêm trọng vãi ra. Mình thoáng hi vọng những gì nãy giờ nó nói là sự thật. Mặc dù với mình thật khó tin...Mình chào nó ra về. Dù gì nó cũng ăn nói lịch sự với mình, mình cũng sẽ dùng lễ đáp lại nó. Nó vẫn còn ngồi lại hút thuốc, hình như chưa có ý định về sớm. Mình dắt xe ra, đề máy thì nó đã nói với Gọi thằng bạn em về luôn đi, coi chừng bỏ quay lại nhìn, thấy nó đang cười cười. Lỡ lòi ra rồi, cũng không cần phải giấu diếm nữa, mình hướng về phía Thanh sida ngoắc ngoắc tay. Thanh sida thấy vậy có vẻ hơi bất ngờ, rồi lót tót chạy ra leo lên đường về, mình thuật lại chuyện nãy giờ cho nó nghe. Thanh sida chẳng nhận định được gì, nó cũng bị choáng vì chuyện xảy ra đêm nay như giới này đảo lộn hết cả lên rồi... Hôm nay mình bắt đầu đi học trở lại bình thường, cảm giác khi được hòa nhập vào cuộc sống cộng đồng thật vui vẻ, không còn những ngày nằm ườn ru rú trong nhà nhàm chán đến phát bệnh. Mấy thằng bạn trong lớp thấy mình xuất hiện thì tay bắt mặt mừng, gài đủ kèo bida độ, đá banh, café ôm...Bọn Diễm My cũng bom tin nhắn mình liên tục, hỏi han đủ thứ.. Mình chỉ bảo thời gian qua mình bận đi du lịch Châu Phi nên bận không đến trường được, thế là xong, mặc kệ mấy ẻm có bị bom nổ tan xác hay không, mình chả quan phải lo học thôi, mọi thứ dẹp hết, sớm lấy cái bằng kha khá để đi làm lo cho tương lai. Ban ngày học, ban đêm ở nhà với chị, thế đã quá hạnh phúc rồi, mình hài lòng với cuộc sống này!Thời gian nghỉ trưa, mình nt hỏi thăm chị. Nội dung cũng chẳng có gì, căn dặn chị nhớ ăn uống đúng bữa giữ gìn sức khỏe, kèm theo câu"em nhớ chị" thôi. Cuộc gặp mặt tối qua với thằng Quang mình vẫn chưa kể với chị, chiều chị về sẽ nói sau vậy. Có thể chiều nay nó sẽ đến tận tiệm tìm chị, sẽ dùng lời đường mật ngon ngọt tán tỉnh, dụ dỗ chị. Thì sao chứ? Mình chẳng quan tâm. Nói thế cũng không chính xác lắm, mình có bận tâm một chút, nhưng chỉ một chút xíu nói mình ngu, hay mình quá tự tin cũng được. Mình có cách suy nghĩ và quan điểm sống của mình. Bây giờ mình có thế cản thằng Quang đấy, nhưng còn sau này, biết bao người sẽ vây quanh chị, mình đâu thể lúc nào cũng kè kè bên chị để ra rả cái điệp khúc ai tốt ai xấu cho chị nghe? Mình đâu thể cả đời ở bên chị mà đuổi bọn nó đi? Tất cả đều do chị quyết định thôi, yêu phải tin tưởng, không tin thì đừng yêu làm gì. Mình cho nó được tự do theo đuổi chị như mọi thằng khác thôi, chị và mình chưa là vợ chồng gì cả, cũng chẳng có quyền gì để cấm cản người khác, hơn nữa, mình cấm liệu nó có nghe không? Tất nhiên là không rồi, vậy sao không dắt nó vào cuộc chơi do mình chủ động?Ngoài ra, mình cũng muốn xem tình hình chiều nay ra sao, chị sẽ ứng xử thế nào. Nếu chị tin nó và bỏ rơi mình thì chịu thôi, mình yêu chị rất nhiều đấy, nhưng không có chuyện tha thứ và chạy theo níu kéo chị. Chị lớn rồi, tự có lập trường và suy nghĩ của chị, mình tin là thế!Chiều học xong cũng gần 5h, mình chạy về nhà. Ba mẹ đã về rồi, chị thì chưa. Mình lên phòng tắm rửa cho sảng khoái, leo lên máy lướt web một tí thì chị về đến."Sắp có chuyện hay rồi đây", mình nghĩ trong bụng, bước xuống Ủa, T về rồi hả?Thấy mình, chị cười Ừ, em cũng vừa về tới cười Chờ chị lên thay đồ rồi xuống nấu cơm. Nay có phụ chị không đó?Chị nháy đôi mắt đen láy tinh Có chứ. Chị thay lẹ đi, em lúc sau chị đi xuống, chị vo gạo đặt cơm, làm gà, mình vẫn làm mỗi một nhiệm vụ như trước - lặt người nói chuyện vu vơ vài câu, chị chợt nói- Hồi nãy, anh Quang lại tiệm tìm chị...Cuối cùng cũng đến chủ đề mình mong chờ, tim chợt đập nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc. Mình liếm môi- Vậy hả? Nó tìm chị chi vậy?- Mời chị đi uống nước, bảo có chuyện muốn nói với Rồi sao, chị có đi không?Chị bỗng xoay người lại, tròn mắt nhìn T nghĩ sao mà hỏi chị câu đó?- Ơ... em không có ý gì đâu, tại buột miệng vậy Hứ.. Không tin chị thì có..- Ax, không có mà. Chị chu môi với mình, sau đó quay vô tiếp tục làm Chị không có đi. Ổng chạy theo suốt đường về làm chị ngại với người ta muốn chết Nó có nói gì không?- Nói nhiều lắm, chị không nhớ rõ nữa. Chủ yếu giải thích chuyện khi trước với T là do hiểu Ừm, rồi chị nói sao?- Chị không nói gì hết, chỉ kêu ổng đừng làm phiền chị chị nói mà mình mát dạ vãi, tốc độ lặt rau muống cũng tăng lên khí Chị... có tin những gì nó nói không?Mình đắn đo một chút rồi Không, chị tin T thôi hà! Mà nói thật chị cũng không quan tâm, chuyện của ổng như thế nào kệ ổng, giải thích với chị làm gì..- He he, thì nó muốn làm lành với chị mà, nên phải giải thích Xí, còn lâu..- Sao dzạ? Hồi trước thấy chị cũng thích nó mà?Lần thứ hai chị xoay lại nhìn Ai nói với T chị thích?- Cần gì ai nói, lúc trước em thấy vậy Hứ, lúc đó thấy ổng cũng tốt, nói chuyện đàng hoàng nên chị mới tìm hiểu thôi. Giờ khác rồi, ổng tốt hay xấu chị không quan Sao vậy?Mặt chị hơi ửng hồng, nhìn xinh vãi lúa!- Chị có người yêu rồi..- Ủa, ai vậy? Em quen thằng đó không?- Xí, T không quen nguýt mình một cái sắc như dao cạo, rồi lại loay hoay chặt Em cũng có chuyện này tính nói với chị đằng Gì vậy T?- Mà thôi, chút ăn cơm rồi em Gì nghiêm trọng ghê vậy? Nói chị nghe đi, biết tính chị tò mò mà cứ hay vậy à..- Ờ, he he. Tí Không thèm!Chọc chị đã đời, mình sảng khoái tót lên lầu nghe nhạc một lúc rồi xuống phụ chị dọn cơm. Nãy giờ nghe chị kể chuyện lúc chiều làm mình sướng tê người, xem ra mình không nhìn sai về chị, một người con gái xứng đáng để mình dồn hết tình yêu và tâm sức vun đắp tương cơm xong, mình rủ chị ra ban công ngồi hóng mát. Hôm nay trăng không sáng như mọi khi, trời lại chuyển mưa âm u từ chiều nên gió khá lạnh, chị nép sát vào người mình..- Hồi chiều T tính nói gì với chị vậy?Ha ha, biết ngay chị sẽ hỏi mà, chị là chúa tò mò. Nãy giờ mình cố tình nói trên trời dưới đất để chọc chị chơi, chờ mãi không nghe mình nhắc gì tới, cuối cùng không chịu được chị phải Hồi chiều có người nói không thèm nghe mà ta?Mặt mình tỉnh Giờ nói không? Không nói chị đi làm mặt giận, vờ nhổm người dậy đi vô. Mình vẫn ngồi thản nhiên không nói gì, nhìn chị cười đi đến cửa vẫn không thấy mình phản ứng gì thì dừng lại, xoay ra ngó mình dậm Có nói không? Chị đi vô thiệt đó..Nhìn phản ứng của chị mà mình thấy đáng yêu lẫn buồn cười. Mình đưa tay về phía chị vẫy Nói. Lại đây đi cục cưng!Chị vùng vằng xịu mặt xuống, đi lại ngồi kế mình.
truyện yêu thầm chị họ