truyện chinh phục vợ yêu

Từ khoá: Nữ Phụ, Sư Đồ Luyến, Âm Mưu Thủ Đoạn Chinh Phục Nhân Vật Quần Chúng Chị gái cô yêu thương nhất vì cô mà chết. Mang nỗi hận trong lòng xuyên vào tiểu thuyết thịt văn mà chị cô đã từng sống tìm hiểu bí ẩn cái chết của chị cô. Và từ đó những âm mưu thâm độc, mưu toan quỷ kế ra đời. ——————————————————— Chinh Phục Vợ Yêu Chương 8: Có Hứng Thú Với Cô. Chương trước: Chương 6: Bất Ngờ Gặp Lại. Lãnh Tĩnh Hàn bất chấp ánh mắt hiếu kỳ của mọi người dẫn theo Mộ Thiên Thanh đi đến ngã rẽ hành lang mới buông cô ra. Dọc đường đi mấy lần Mộ Thiên Thanh muốn giãy ra nhưng [Thảo luận truyện] Chinh phục tổng giám đốc lạnh lùng: Ông xã trí mạng của Mộc Yêu Edit: Suri2012 + fedfan + sendyle + belli + Phục Hy Không gian] Vợ quân nhân đừng xằng bậy - Niên Tiểu Hoa (đang beta) 1 44, 45, 46. 5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma 6 0 1. - Tên truyện: JUST LOVE YOU - Tác giả: Ốc - Thể loại: longfic,bbb, boylove,allice,ngọt (chắc vậy),np, - Đang tiến hành Đôi lời với các Readers: - Văn phòng tôi dở ẹc,cốt truyện tùy thuộc vào tâm tình con chóa này. - Kết thì ngay từ đầu tôi đã nhảy số là HE rồi, mấy Tóm tắt cốt truyện "Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình đặc biệt là chinh phục được tình yêu của Thiên Lam! "Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình" - cuốn sách của Hạ Nhiễm Tuyết là một tác phẩm ngôn tình đáng để thưởng thức một lần. Tuy nhiên, có materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Mộ Thiên Thanh tức giận, quay đầu trừng mắt nhìn Hà Tuấn đang nháy mắt với cô, sau đó nhìn về phía Thượng Quan Mộc đang nhếch miệng cười, mím môi một cái, hỏi "Có chuyện gì không?"Thượng Quan Mộc cũng biết cô không thích công tư bất phân ở trong đồn cảnh sát cho nên bình thường nếu không phải có việc rất quan trọng thì anh sẽ không tới tìm cô."Anh định ngày mốt sẽ bay đến Newyork ... " Thượng Quan Mộc thấy Mộ Thiên Thanh hơi cau mày, bất đắc dĩ thở dài, giải thích "Dù sao cũng phải chuẩn bị trước mà."Thượng Quan Mộc không có giải thích gì nhiều nhưng Mộ Thiên Thanh lại hiểu rõ, Thượng Quan Mộc đi tham dự hội thảo nghiên cứu, còn cô là phụ tá, có rất nhiều chuyện phải đến sớm để chuẩn bị trước, giờ phút này nghe thấy anh nói vậy, ngược lại chính cô mới là người công tư không phân biệt rõ mà không nghĩ đến điều này."Vâng." Mộ Thiên Thanh gật đầu đồng ý, mím môi nói "Thật sự xin lỗi... "Thượng Quan Mộc nở nụ cười dịu dàng, lắc đầu, thì thầm "Đồ ngốc."Giọng nói của anh rất nhỏ, Mộ Thiên Thanh nghe không rõ, chỉ có thể nhíu mày, nghi hoặc nhìn anh..."Không có việc gì." Nụ cười trên khóe miệng Thượng Quan Mộc lan tràn đến đáy mắt “Không có chuyện gì lớn thì ngày mai không cần đến đồn...Nhớ bàn giao công việc cho Kili.""Vâng." Mộ Thiên Thanh đáp lời"Không quấy rầy em làm việc nữa." Thượng Quan Mộc nói xong thì xoay người rời đi, chỉ là trước khi đi, ánh mắt lại lơ đãng liếc nhìn thùng rác một lần Quan Mộc rời đi, Mộ Thiên Thanh hậm hực ngồi xuống, không gian yên tĩnh khiến cho cảm giác mất mát mà cô cố ý sao lãng đó lại tràn ra khiến cho cả một buổi chiều cô đều có chút không yên việc về nhà, nghĩ đến ngày mai không cần phải đi làm, Mộ Thiên Thanh liền đến cửa hàng bán hoa của Thẩm Duyệt Nhiên, vì bây giờ đang là chập choạng tối nên cửa hàng có chút bận rộnThẩm Duyệt Nhiên thấy cô đến, chỉ liếc mắt một cái rồi xoay lưng đi làm việc “Thiên Thanh, cậu lấy mấy cái thẻ trên bàn đến đây giúp mình với... "Mộ Thiên Thanh để đồ xuống, tìm mấy tấm thẻ trong đống đồ vật lộn xộn trên bàn đưa cho Thẩm Duyệt Nhiên, cô nhìn hoa cỏ bày đầy trên đất, hỏi "Sao hôm nay lại bận rộn như vậy?""Sinh nhật Tống Mạn Ni...Cái tên đàn ông hèn hạ bỉ ổi đó đến chỗ mình đặt hoa, mấy người đồng nghiệp của bọn họ cũng đến." Thẩm Duyệt Nhiên tỏ vẻ không thèm để ý Thiên Thanh nhíu mày, trừng mắt nhìn Thẩm Duyệt Nhiên, giật mình hỏi "Vậy mà cậu còn nhận?""Tại sao lại không nhận?" Thẩm Duyệt Nhiên tò mò nhìn Mộ Thiên Thanh, ra vẻ đương nhiên nói "Chẳng những nhận mà mình còn định lên giá đấy...Ha ha, không kiếm một khoản thì quá uổng rồi."Mộ Thiên Thanh nhìn Thẩm Duyệt Nhiên từ trên xuống dưới, chần chờ hỏi "Tiểu Nhiên… Cậu không sao chứ?""Không có việc gì. Sao vậy?" Gương mặt Thẩm Duyệt Nhiên mờ tịt, cô nhìn Mộ dáng vẻ thận trọng của Thiên Thanh, đột nhiên hiểu ra, cười “Hì hì" một tiếng, vừa gói bó hoa trong tay vừa nói "Không cần lo lắng cho mình, mình đã không còn quan hệ gì với anh ta nữa... ""Thật không?" Mộ Thiên Thanh kéo một cái ghế nhỏ qua cho Thẩm Duyệt Nhiên ngồi Duyệt Nhiên cúi đầu, trên mặt thoáng qua một chút bi thương, chậm rãi nói "Con người có lúc rất kì lạ...Có những chuyện vốn tưởng rằng không thể quên được nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã buông tha."Mộ Thiên Thanh chăm chú nhìn Thẩm Duyệt Nhiên, cô ấy luôn là một cô gái dám yêu dám hận, từ nhỏ đã như vậy, thật ra thì...Cô rất hâm mô cô ấy, lúc yêu có thể bất chấp tất cả, khi chia tay...Cũng không đắn đo suy nghĩ gì nhiều, không giống như cô, không có cách nào buông tha, lại không thể liều lĩnh tìm cho mình một đáp Thiên Thanh mím môi, trong lòng lại thoáng qua mất mác lần nữa, cô âm thầm tự giễu, thói quen của con người thật là một thứ đáng sợ, rõ ràng mỗi ngày đều tức giận khi nhìn thấy Lãnh Tĩnh Hàn đưa hoa tới, nhưng...ngày hôm nay không có nữa thì cô lại đột nhiên cảm thấy thiếu thiếu thứ gì..Nghĩ tới đây, ánh mắt Mộ Thiên Thanh liếc qua nhìn bông hoa hướng dương trước mặt, cánh hoa màu vàng kim, nhị hoa màu đen, màu sắc vừa lạnh lẽo lại vừa ấm áp đánh thẳng vào thị giác của mỗi người, rõ ràng không phải là hai màu sắc hòa hài, nhưng lại làm cho người ta thoải mái...Thẩm Duyệt Nhiên vừa gói hoa vừa liếc nhìn Mộ Thiên Thanh, biết cô đang nhìn những bông hoa hướng dương thì giống như không để ý nói "Không phải là của chúng ta thì sẽ không phải là của chúng ta, đừng quá tàn nhẫn với bản thân mình,thật ra thì...Không có gì không bỏ được , chẳng qua là do có lúc chúng ta quá mức cố chấp, không muốn buông tha mà Thiên Thanh thu hồi ánh mắt, thở dài một tiếng, chậm rãi nói "Thật ra thì...Có lúc mình cũng không biết rốt cuộc mình đang cố chấp vì cái gì nữa?""Thiên Thanh...Không phải bất kỳ chuyện đều có thể giống như chúng ta mong muốn." Thẩm Duyệt Nhiên đặt bó hoa vừa mới gói xong sang một bên, sau đó đứng dậy lấy một bông hoa hướng dương thì trong bình hoa ra đưa cho Mộ Thiên Thanh “Cho cậu này…""... "Thẩm Duyệt Nhiên nhét hoa vào trong tay Mộ Thiên Thanh, nói "Mỗi ngày Hình Thiên đều đến chỗ mình đặt một bó hoa, tặng cho người nào thì mình không biết, nhưng mà chắc chắn hôm nay không có... "Mộ Thiên Thanh kinh ngạc trợn to hai mắt, hỏi "Hoa là đặt ở chỗ cậu sao?""Ừ." Thẩm Duyệt Nhiên nói, nở nụ cười hiểu rõ “Hoa được gói kỹ, mỗi lần đều có để một cái thẻ ở bên trong...Chỉ là mấy ngày nay anh ta không có tới, thẻ cũng là do người khác đưa đến... "Dừng một chút, Thẩm Duyệt Nhiên nhìn Mộ Thiên Thanh, ung dung nói "Người đưa hoa nói...Mỗi ngày giao hoa đều bị người ta quăng vào thùng rác... ""... " Mộ Thiên Thanh buồn cười, cô chưa từng nghĩ tới hoa Lãnh Tĩnh Hàn tặng mình lại được đặt ở chỗ Thẩm Duyệt Nhiên."Thiên Thanh... " Thẩm Duyệt Nhiên ngập ngừng một chút rồi mới nói "Có phải Lãnh Tĩnh Hàn là mặt trời nhỏ của cậu ... hay không?""Bùm" một tiếng, lời nói của Thẩm Duyệt Nhiên khiến trong lòng Mộ Thiên Thanh nổ tung, mỗi ngày cô đều trốn tránh, mỗi ngày đều tự thôi miên mình không nên nghĩ đến chuyện đó nữa nhưng bây giờ lại bị Thẩm Duyệt Nhiên nói toạc ra.”Thẩm Duyệt Nhiên nhìn sắc mặt của Mộ Thiên Thanh thì biết mình đã đoán đúng"Thật ra thì trước đó cô chỉ hoài nghi mà thôi, Thiên Thanh không phải là một người đa sầu đa cảm, nhưng kể từ khi bắt đầu quen biết Lãnh Tĩnh Hàn, cô thường xuyên nhìn thấy Thiên Thanh ngẩn người, hoặc là khi nhìn thấy một cái gì đó thì sẽ giật mình...Chẳng qua cô nghĩ mãi không ra nếu như Lãnh Tĩnh Hàn thật sự là mặt trời nhỏ của Thiên Thanh, như vậy...Tại sao Thiên Thanh lại chấp nhận sự theo đuổi của Thượng Quan Mộc ?Chỉ là nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng cô vẫn không muốn Thiên Thanh bởi vì trốn tránh hoặc là bởi vì có chút chuyện không rõ mà tự làm tổn thương mình...Thẩm Duyệt Nhiên khe khẽ thở dài nói "Nếu như cậu đã muốn buông tay thì đừng nên suy nghĩ nữa... " Nói xong, cô đột nhiên lấy đóa hướng dương trong tay Mộ Thiên Thanh đi “Nếu như câu không thể buông tay, như vậy...thì phải tìm mọi cách giữ lấy nó.”Mộ Thiên Thanh nhìn bàn tay trống không của mình, lại nhìn cô gái trước mặt khi gặp phải chuyện sẽ khóc ngập trời ngập đất, trong đôi mắt dần dần tràn ngập mê mang...Đột nhiên Thẩm Duyệt Nhiên cười ngọt ngào một tiếng, nhún vai tiếp tục gói hoa, cô hiểu nên cô để cho Thiên Thanh có thời gian tiêu hoa mọi chuyện, mặc kệ là Thượng Quan Mộc hay là Lãnh Tĩnh Hàn, cuối cùng cô ấy sẽ phải lựa chọn...Chẳng qua...Trong lòng cô lại hi vọng Thiên Thanh có thể lựa chọn Thượng Quan Mộc?*Nước Mĩ, Tĩnh Hàn đứng ở trước cửa sổ sát đất trong khách san, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc đang bốc khói lượn lờ, bóng lưng cao ngạo lại lộ ra đau buồn làm cho người ta thương tiếc, ánh mắt thâm thúy của anh nhìn ra bên ngoài, nhìn màn đên đang lui dần nhường chỗ cho một ngày mới"Anh cứ đứng như vậy, cho đến khi tàn thuốc làm phỏng tay mới bừng tỉnh, anh dùi điếu thuốc vào trong gạt tàn, lãnh đạm xoay người đi tới phòng tắm, chỉ chốc lát trên người anh đã không còn vẻ cô đơn mà như bị bao phủ bởi vẻ lạnh lùng khiến người ta xa cách ngàn dặm."Trong phòng truyền đến tiếng báo của máy Tĩnh Hàn tùy ý lau sơ mái tóc con ướt, lấy tờ giấy ra, đôi mắt như chim ưng thâm thúy nhanh chóng quét qua nội dung trên đó, môi mỏng nâng lên thành một đường cong nhàn nhạt "Lúc này đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Lãnh Tĩnh Hàn lãnh đạm đáp một tiếng đồng thời bỏ tờ giấy vào máy cắt giấy..."Chào buổi sáng.” Đường Lam đi vào, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn máy cắt giấy, sau đó rơi xuống trên người Lãnh Tĩnh phút này Lãnh Tĩnh Hàn chỉ mặc một cái áo ngủ màu trắng, bên lưng buộc hờ để lộ ra lồng ngực màu lúa mạch cường tráng, còn có thể nhìn vết sẹo nhạt màu ở trên người anh, những thứ này đập vào mắt tạo cho người ta có cảm giác cuồng dã, bễ nghễ không kiềm chế Tĩnh Hàn không để ý đến Đường Lam, đi thẳng tới phòng thay quần áo, lúc đi ra thì đã chỉnh tề, áo sơ mi màu trắng, cà vạt màu xanh xám, tây trang màu đen, cả người anh như bị bó buộc trong vẻ ngoài cứng Lam vẫn đứng yên ở nơi đó, mỗi một lần nhìn người đàn ông này, lòng của cô đều không chịu khống chế mà rung động, cho dù cô biết người đàn ông này khinh thường liếc nhìn cô một cái “Buổi đấu thầu sẽ được tiến hành vào mười giờ sáng ngày một, đã làm theo chỉ thị của anh để cho bọn họ đi đấu thầu.""Ừ." Lãnh Tĩnh Hàn thuận miệng đáp một tiếng, lần này anh tới nước Mĩ không phải là vì chuyện của MT, ngay từ lúc bắt đầu, đối với anh mà nói thì MT đã là miếng thịt ở trên đĩa Lam mấp máy đôi môi quyến rũ, hỏi "Bữa sáng của khách sạn này không tệ, cùng nhau ăn không?"Lãnh Tĩnh Hàn ngừng tay, ánh mắt thâm thúy nhìn vào mắt Đường Lam, anh nhìn thấy được vẻ khẩn trương nhưng lại cố làm ra vẻ trấn tĩnh trong mắt cô “Được."Đáy mắt Đường Lam thoáng qua nụ cười, đang muốn nói cái gì thì đột nhiên cửa bị đẩy ra, chỉ thấy Hình Thiên mặc một bộ quần áo thoải mái màu trắng, chân mang giầy vải, vừa mở cửa đã nói "Đại ca, có muốn đi đánh dã chiến hay không?"Chẳng qua sau khi nói xong, Hình Thiên hận đến mực muốn cắn đầu lưỡi của mình, chỉ thấy vẻ mặt Đường Lam kinh ngạc nháy mắt, tò mò nhìn Hình Thiên làm cho anh ta không phản ứng mặt Hình Thiên đau khổ, âm thầm oán trách chính mình tại sao lại quên mất...Ở nước Mĩ thì sẽ có vì Đường tiểu thư giống hệt như u hồn này giật khóe miệng, Hình Thiên sửa lời “Đường tổng giám đốc...Chào buổi sáng."Đường Lam nhíu đôi mày thanh tú, đối với Hình Thiên, cô luôn có cảm giác bài xích, người này có gương mặt vô hại, nhưng mà người có thể ở bên cạnh Lãnh Tĩnh Hàn, tuyệt đối không phải giống như bề ngoài mà anh ta hay thể hiện."Đi ăn sáng trước đã." Từ đầu tới đuôi sắc mặt của Lãnh Tĩnh Hàn vẫn bình tĩnh như thường, chẳng qua lúc đôi mắt như chim ưng nhẹ nhàng lướt qua Hình Thiên thì có sự thay Thiên âm thầm kêu khổ, sau đó cam chịu bị người ta ghét bỏ mà nói "Vừa đúng lúc tôi cũng chưa ăn...Tổng giám đốc cùng Đường tổng giám đốc sẽ không để ý tôi đi theo ăn chực chứ?" Mộ Thiên Thanh vận bộ lễ phục dạ hội màu hồng phấn cúp ngang ngực, chân mang giày cao gót mười phân đứng ở cửa ra vào."Có hài lòng không?" Angel cười Quan Mộc đứng dậy đi tới trước mặt Mộ Thiên Thanh, ngó qua ngó lại quan sát....Mái tóc cột kiểu đuôi ngựa vạn năm không thay đổi của Mộ Thiên Thanh nay được uốn lọn xoăn vấn lên cao và thả rơi vài sợi, chếch một bên tóc gắn thêm chiếc cài tóc màu hồng nhạt với những hạt kim cương li ti, cùng bộ trang sức khuyên tai và vòng cổ pha lê màu tím sẫm, màu màu hồng nhạt và màu tím sẫm đối lập nhau tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng, cách trang điểm đơn giản thanh lịch càng khiến cô trông hoạt bát, trẻ trung nhưng không mất đi phần sang trọng."Sao hả?" Mộ Thiên Thanh thấy Thượng Quan Mộc nãy giờ vẫn không nói gì, nên thấy hơi lo lo Quan Mộc nhoẻn miệng cười, đáy mắt lấp lánh tia sáng nóng bỏng, anh thật lòng nói "Em như vậy.... Rất đẹp!"Mộ Thiên Thanh bị ánh mắt đó của anh làm cho đỏ mặt, trừng mắt để che giấu đi nhịp tim đang điên cuồng rối loạn, "Dĩ nhiên rồi, người đẹp nhờ lụa mà!""Nhưng cũng phải có nền tảng tốt mới được!"Mộ Thiên Thanh khẽ cười, không có cô gái nào không thích đàn ông khen mình đẹp cả, Mộ Thiên Thanh tự nhận mình là một cô gái thô tục, nên khi nghe Thượng Quan Mộc khen mình như thế, đương nhiên cô thấy rất vui sướng."Đi thôi!"Thượng Quan Mộc quay sang chào Angel rồi dẫn theo Mộ Thiên Thanh rời đi.***Lễ chúc mừng tập đoàn Thiên Lân tròn 30 năm được tổ chức tại vườn hoa ngoài trời khách sạn nhà hàng Vạn Tôn. Bên ngoài khách sạn Vạn Tôn đã sớm tụ tập rất nhiều ký giả, bất kể là kinh tế tài chính hay giới giải trí, ai ai cũng đang háo hức mong đợi hôm nay có thể được mời đến tham dự. Nếu không phải là tai to mặt lớn trong giới kinh doanh thì cũng là quan chức cao cấp giới chính trị, những cô nàng giàu có nổi tiếng, những ngôi sao minh tinh thét tiếng càng không thể thiếu. Bỏ qua những người đó, nội cái tên Thiên Lân sáng chói kia thôi cũng đã đủ hấp dẫn đông đảo giới truyền thông Thiên Thanh đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng, cô thật không ngờ Thượng Quan Mộc lại đưa cô đến tham dự tiệc chúc mừng tập đoàn Thiên Lân tròn 30 năm, ở đây sẽ xuất hiện những người mà cô biết, cô chỉ là một nữ cảnh sát bé nhỏ, chắc chắn họ sẽ rất ngạc nhiên."Sao vậy? Đang lo lắng?" Thượng Quan Mộc khẽ liếc mắt nhìn đám ký giả phía ngoài, ánh đèn flash đã biến đêm đen trở nên sáng rực như ban trước mặt Thượng Quan Mộc Mộ Thiên Thanh cũng không cần giấu giếm, gật đầu nản lòng nói, "Sớm biết long trọng mức vậy, còn lâu em mới đi cùng anh!""Anh chỉ đến cho có mặt để mẹ anh không cần nhằn thôi, sau khi trình diện xong chúng ta sẽ đi ngay!" Thượng Quan Mộc nói xong liền bước xuống xe, sau đó lịch sự đi vòng qua mở cửa xe cho Mộ Thiên Thanh, thấy cô vẫn còn bất an nên cầm luôn tay cô khoác vào cánh tay mình, "Yên tâm, có anh ở đây, không ai dám ăn thịt em đâu! Hơn nữa, khi ở Khu Nam lúc cảnh sát Mộ phá án thì.... có trường hợp nào mà chưa thấy qua, sao lại sợ một bữa tiện cỏn con này chứ?"Lời trêu chọc đó khiến tâm trạng lo lắng của Mộ Thiên Thanh vơi đi không ít, Mộ Thiên Thanh cười cười cũng bắt chước giọng nói của Thượng Quan Mộc "Đúng, đúng, đúng, nghĩ đến những khi em nằm vùng, có gì mà chưa từng trải qua?"Thượng Quan Mộc gật đầu, sau đó cùng Mộ Thiên Thanh đi vào hội trường, ký giả nhìn thấy Thượng Quan Mộc lập tức xông lên như ong vỡ tổ...."Sếp Mộc, hôm nay ngài dùng thân phận người của chính phủ hay thân phận cá nhân mà đến đây?""Sếp Mộc, xin hỏi ngài bố trí càn quét Khu Nam lần này....""...."Bảo an ra sức ngăn cản đám ký giả đùn đẩy chen lấn lên phía trước, nhưng bọn họ rất có "tác phong chuyên nghiệp" liều chết xông lên moi móc thông tin, Thượng Quan Mộc hiển nhiên đã miễn dịch với những tình huống như thế này, không trả lời vấn đề gì, chỉ mang theo Mộ Thiên Thanh đi thẳng vào hội chuyện vừa xảy ra bên ngoài cửa đều lọt vào tầm mắt của Lãnh Tĩnh Hàn đang đứng trong một căn phòng nghỉ ngơi, một tay anh cầm ly rượu đỏ, một tay đút trong túi quần, đôi mắt sắc bén rũ xuống nhìn không rời cảnh Thượng Quan Mộc che chở cho Mộ Thiên Thanh đi vào, sâu trong đáy mắt hằn lên sự lạnh lẽo."Ủa? Dường như cô gái bên cạnh Thượng Quan Mộc là Mộ Thiên Thanh..." Hình Thiên hoàn toàn không chú ý tới người bên cạnh lúc này nguy hiểm ra sao, còn không sợ chết reo Tĩnh Hàn nghiêng mắt liếc anh ta một cái rồi thu hồi ánh mắt, đưa ly rượu đỏ trong tay sang một bên, sau khi Hình Thiên nhận lấy định há miệng muốn nói nhưng đột nhiên nuốt nghẹn xuống Tĩnh Hàn xoay người, vẫn theo thói quen đút tay trong túi quần rời khỏi phòng, Hình Thiên bĩu môi nhún vai tự lẩm bẩm, "Suy nghĩ của lão đại càng ngày càng khiến người ta không tài nào hiểu nổi, nếu nói có ý với Mộ Thiên Thanh kia.... vậy mà chẳng có hành động gì, còn nếu nói không có ý... nhưng lại biểu hiện cứ như người ta là vật sở hữu của mình vậy!""Aiz...." Hình Thiên còn giả vờ thở dài thườn thượt, để xuống ly rượu cũng rời khỏi phút này, trong vườn hoa ngoài trời trên tầng cao nhất của khách sạn Vạn Tôn, các cô gái con nhà quyền quý ai cũng xinh tươi như hoa, trên mặt mỗi người luôn mang ý cười tươi tắn hoàn mỹ, những người đàn ông ở trong sân lại càng lịch sự lễ độ, thể hiện rõ phong thái riêng biệt của giới xã hội thượng Thiên Thanh đi theo Thượng Quan Mộc chào hỏi xã giao với vài người, dần dần cô cảm thấy lưng bị gắm đầy mũi nhọn, ánh mắt của những cô gái kia như sắp sửa xuyên thủng cô."Ba mẹ anh đến rồi, sang đó chào hỏi!" Thượng Quan Mộc đột nhiên Thiên Thanh thoáng cau mày, cho dù trong lòng không muốn nhưng ngại vì lễ phép, chỉ đành cười gật Uyển Như cùng Thượng Quan Địch vừa đi vào, Thượng Quan Địch đã bị mấy người nọ kéo đi trò chuyện, Trì Uyển Như tùy ý chào hỏi những người xung quanh, ánh mắt đảo qua thấy Mộ Thiên Thanh đứng cạnh Thượng Quan Mộc, sắc mặt lập tức sa sầm, vừa định phát hỏa thì giọng nói êm ái khẽ gọi tiếng "Dì" đã cắt ngang cơn giận của bà, bà quay đầu thì nhìn thấy cô con gái cưng của tập đoàn Lam thị, ngay sau đó trên mặt nở nụ cười hòa nhã, "Tiểu Nhu, đến một mình sao?"Lam Nhu khẽ gật đầu, đúng lúc thấy Thượng Quan Mộc đi tới, đáy mắt thoáng qua nét cô đơn, cười đáp, "Ba đi Âu châu rồi ạ!""Nếu sớm biết cháu đến một mình như thế, dì đã bảo A Mộc đi tìm cháu rồi!" Trì Uyển Như thân thiện nắm lấy bàn tay Lam Nhu nói, như thể hoàn toàn không nhìn thấy Mộ Thiên Thanh vừa đi Quan Mộc và Lam Nhu nhẹ nhàng gật đầu chào nhau, sau đó nhoẻn môi cười nhìn vẻ mặt âm u của Trì Uyển Như nói, "Mẹ, đây là Thiên Thanh!"Mộ Thiên Thanh ngượng ngùng cười gật đầu chào hỏi, hình như Thượng Quan Mộc không có ý định muốn giới thiệu người đẹp dịu dàng còn lại là ai, thân phận của cô vốn chỉ là đi theo làm khách, tất nhiên không tiện hỏi han nhiều, chỉ nhìn Trì Uyển Như cất tiếng chào, "Chào dì" !Trì Uyển Như quét mắt nhìn Mộ Thiên Thanh từ trên xuống, sự khinh bỉ hiện rõ trên mặt, "A Mộc, tại sao không giới thiệu vị tiểu thư này là thiên kim của nhà ai?""Mẹ, mẹ đừng dọa đồng nghiệp con sợ!" Thượng Quan Mộc cười nói, nhưng rõ ràng trong lời nói đã thể hiện sự cảnh Uyển Như vờ như không hề nghe thấy, vẫn vênh mặt hỏi "Đồng nghiệp của A Mộc sao.... Ồ, vậy bây giờ đang giữ chức vụ gì rồi?"“Thưa dì, hiện cháu chỉ là cảnh viên tổ hành động Khu Nam ạ!” Mộ Thiên Thanh không phải không nhìn ra sự khinh bỉ trong mắt Trì Uyển Như, nhưng cô nghĩ công việc của mình chẳng có điểm nào phải mất mặt Uyển Như vừa nghe xong, đáy mắt càng thêm giễu cợt khinh thường, bà biết trong lòng con trai có người để ý nhưng không ngờ là một cô gái suốt ngày bôn ba bắt trộm ở phố lớn ngõ nhỏ, đây chính là bạn gái mà nó bảo hôm nay muốn dẫn tới cho bà xem?Trì Uyển Như càng nghĩ càng giận trừng mắt nhìn Thượng Quan Mộc, Thượng Quan Mộc thì tỏ ra chẳng có gì to tác cả, "Trương Cục trưởng đến rồi, con và Thiên Thanh đi qua chào hỏi."Dứt lời ung dung dẫn theo Mộ Thiên Thanh đi khỏi."Hình như mẹ anh rất giận thì phải, sao anh không giải thích với dì ấy?" Mộ Thiên Thanh không phải kẻ ngốc, nhìn sơ qua cũng biết là khi nãy Trì Uyển Như đã cho rằng cô là bạn gái Thượng Quan Mộc."Giải thích chuyện gì?" Thượng Quan Mộc hỏi."Chuyện bạn gái của anh đấy!" Mộ Thiên Thanh dừng bước, thấy trên môi Thượng Quan Mộc nở nụ cười mờ ám, khẽ cau mày nói, "Anh đừng nói với em... Mẹ anh sẽ không nghĩ em là bạn gái của anh!"Thượng Quan Mộc tiếp tục cười, ánh mắt càng thêm thâm Thiên Thanh bị anh nhìn như vậy, trong lòng cũng thấy nao nao."Hôm nay anh nói với bà, buổi tối sẽ đưa bạn gái tới đây...." Thượng Quan Mộc dừng lại, thấy Mộ Thiên Thanh đang từ từ trợn to hai mắt, nói tiếp "Thiên Thanh, làm bạn gái anh nhé!"

truyện chinh phục vợ yêu