truyện duyên âm tiền kiếp
Hình 4: Nguồn: www.mexicolore.co.uk. .. người ta nói rằng, vào những ngày mười bốn Âm Lịch, hoặc ngày mười lăm tức là ngày rằm Âm Lịch (nghĩa là ngày trăng tròn) chúng ta thấy mặt trăng có hình con thỏ. Truyện Tiền Thân Đức Phật Thích Ca (Tiếng Phạn: là jataka, Tiếng Tây
Duyên Âm Tiền Kiếp Đại Thụ Full . Nghe Truyện Ma Online - Kho truyện ma audio kinh dị hay nhất, mới nhất với chất lượng cao được thể hiện qua những giọng đọc truyền cảm của nhiều MC nổi tiếng. Kho truyện ma mp3 được cập nhật liên tục mỗi ngày hứa hẹn mang đến
Truyện ma Duyên Âm Tiền Kiếp kể về cuộc tình ngang trái giữa hai cõi người, để rồi âm hồn nam muốn hại cho cô gái ấy chết đi để được chung sống cùng nhau. Mời quý vị cùng lắng nghe. Hiện tại đường truyền internet quốc tế đang gặp vấn đề nên có thể bạn sẽ không nghe được truyện. Mong các bạn hết sức thông cảm.
Nếu có bắt kỳ câu hỏi thắc mắt nào vê DUYÊN KIẾP - Tập 10[2]: Lương chạnh lòng khi thấy Gái chịu thiệt thòi vì diễn trò "động phòng" hãy cho chúng mình biết nha, mõi thắt mắt hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình nâng cao hơn hơn trong các bài sau nha 3 Bài viết DUYÊN KIẾP
Mời các bạn nghe Truyện ma audio - truyện kinh dị: Kiếp nạn trời định qua giọng đọc của phát thanh viên . Chúc các bạn nghe audio Kiếp nạn trời định vui vẻ! Họ cứ âm thầm nhấm nháp nỗi sợ hãi một cách thú vị trong sự huyền bí trên thế gian. Với hơn 1,3 tỷ người
materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Ánh mắt Khan Kum lấp ló dưới ánh lửa đã chuyển qua một màu đen ngòm đầy đáng sợ. Hắc bạch xà nhe nanh, liên tục thè lưỡi chỉ chực chờ bổ tới Hương. Anh ta tiến đến một bước, cô và thằng bé lại lùi về sau ba bước. Cho đến khi phía sau lưng họ chỉ còn là vách động không thể lùi lại nữa."Ta là chồng em, em lại không tin ta mà bỏ trốn sao?"Khan Kum đã tiến dần đến sát trước mặt Hương, cả hai chỉ còn cách nhau một bước chân. Dùng một tay bóp chặt mặt của cô, anh ta khiến cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn của mình. Giống như một con cá bị đặt lên thớt, cô vừa vùng vẫy trong vô vọng vừa hét lên"Buông tao ra! Tao biết tất cả rồi. Mày không phải chồng tao, thứ mày muốn có chính là trái tim này của tao mà thôi!"Gương mặt đang tràn đầy mỉa mai của Khan Kum thoáng chốc đanh lại sau câu nói của Hương. Trong lòng anh ta đang cảm thấy không vui, cô có thể cảm nhận nó rõ ràng đến kì lạ. Bàn tay đang bóp chặt cằm cô liền di chuyển xuống bên ngực trái, hai ngón tay kẹp vào nhau tạo thành pháp ấn. Anh ta lầm bầm niệm chú, và rồi ấn mạnh vào."Aaaaa!!!!"Ánh sáng lập tức xuất hiện xuyên qua lớp áo bà ba và cơn đau lúc trước cũng xuất hiện. Hương đột ngột bị chúng xâm chiếm, không đứng vững nổi liền ngã khụy xuống đất. Từ miệng cô thổ ra một ngụm máu đỏ tươi, thấm đẫm vào đất cát và dính lên cả áo bà ba. Thằng bé ở bên cạnh thấy vậy, sợ đến tái xanh mặt mũi, chiếc đèn dầu trên tay cũng rơi xuống đất vỡ bạch xà liền trườn xuống khỏi người Khan Kum. Con màu đen quấn lấy một bên tay Hương, kéo cô giờ đang nửa tỉnh nửa mê đứng phắt dậy. Con màu trắng thì bò lên người thằng bé, dùng cơ thể trói chặt nó lại. Bọn chúng làm xong nhiệm vụ thì đứng yên đợi lệnh của Khan Kum truyền xuống. Anh ta nở một nụ cười quỷ dị, dùng tay ra hiệu lệnh rời tức thì, cả hắc bạch xà đều dùng lực kéo hai người họ ra ngoài cửa động. Không gian trong hang động này chỉ còn một mình Khan Kum và những thứ cũ kĩ. Anh ta bước đến bên cạnh của quan tài đựng xác U Két, cúi đầu xuống gần sát mà thì thầm"Mày bây giờ còn không biết giữ đủ ba hồn bảy vía nữa hay không mà còn định cứu cô ta??"Câu nói của Khan Kum đầy tính mỉa mai, khiến những ngọn đuốc cũng lập lòe vô định. Tựa như là các vong hồn đang cảnh báo anh ta đừng làm bậy nếu muốn giữ mạng. Nào ngờ Khan Kum như giả mù, rút trong tay ra một lá bùa rồi đốt nó lên. Nhìn ngọn lửa đang cháy trên tay mình, anh ta bật cười, giọng cười còn đáng sợ hơn cả ma quỷ"E rằng sau đêm hôm nay, bọn mày ngay cả hồn vía cũng chẳng còn để mà đấu với tao nữa rồi."Dứt lời, Khan Kum vứt lá bùa đang cháy dở vào cái xác của U Két. Ngọn lửa ngay lập tức bùng lên mạnh mẽ, thiêu rụi chỉ còn lại tro bụi. Thậm chí nó còn lan ra cả xung quanh, chưa đầy khắc đã bao trùm cả hang động. Nhìn ánh lửa bập bùng cháy và nghe thấy những âm thanh vọng về từ cõi chết, Khan Kum liền quay lưng bước đi với nụ cười kì dị trên ra đến cổng, anh ta dùng mấy loại bìa chú phong ấn lại cửa hang rồi cùng hắc bạch xà mang hai kẻ kia rời đi. Trên quãng đường trở về, Hương giống như kẻ chìm trong cơn mê không biết đâu là thực đâu là mộng. Cô nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran bên tai, nghe thấy tiếng thằng bé cứu cô đang gào thét đòi thả ra, nghe thấy giọng cười của Khan Kum. Và rồi Hương còn lờ mờ nhìn thấy bóng lưng anh ta ung dung đi trước mặt. Mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo, giống mộng mà lại vừa giống thực."Cờ oạc!" – Tiếng của con quạ vang lên trong đêm tối mịt mù, nhưng không ai để ý đến nó. Đậu trên một cành cây cao, nó phóng tầm mắt xuống đoàn người của Khan Kum. Giữa bóng đêm, đôi mắt màu đỏ như máu của nó như sáng rực lên."Khan Kum, tao nhất định sẽ gϊếŧ mày rồi đem xác mày phơi thây cho diều tha quạ mổ."Một giọng nói cất lên giữa thinh không vắng lặng, khiến con người rợn cả tóc gáy. Con quạ đã biến mất tự lúc nào, thay vào đó là U Két hiện ra ngồi trên cành cây cao. Vết thương mà Khan Kum ban cho và cả việc anh ta đốt xác đã khiến hắn hao tổn rất nhiều ma lực. Thế nhưng hắn nhất định sẽ không đầu hàng dễ dàng để anh ta đắc thắng như trời bắt đầu ló dạng sau núi, phủ xuống nhân gian bằng những ánh nắng ấm áp đến kì lạ. U Két ngẩng đầu nhìn, rồi cười một cách mãn nguyện. Đêm nay sẽ là cái đêm định mệnh, một đêm sống còn nhất với hắn. Có thể U Két sẽ bỏ mạng dưới tay kẻ mà hắn thù nhất, nhưng nhất định phải cứu người con gái mà hắn yêu nhất. Đôi mắt hắn nhìn xuống cuộn chỉ màu đỏ trên tay, nhẹ nhàng nói"Chờ ta, Chiêm Châu. Nhất định ta sẽ giải thoát cho em."Một cơn gió sớm thổi ngang qua, khiến những tán lá rung lên xào xạt. Hình bóng của U Két cũng vì vậy mà bay theo gió mất tự lúc nào, chỉ còn lại một nhành cây trơ trọi đến đáng thương đón nắng. Khung cảnh nhuốm màu buồn bã đến não lòng trở về nhà, Khan Kum dẫn Hương đi tắm rửa sạch sẽ bằng lá ngải rồi vận cho cô một bộ quần áo kì lạ. Từ trên xuống dưới là bộ bà ba lụa màu trắng tinh khôi, ở phía ngực trái vẽ một trận đồ kì quái. Anh ta trói hai tay hai chân cô ra bốn hướng khác nhau trên bàn đá, ở dưới dùng máu gà vẽ một vòng tròn âm dương. Quỳ ở xung quanh là mười hai người mang mặt nạ hình các con vật trong mười hai con giáp. Hai tay họ chắp lại vào nhau, miệng lầm rầm niệm chú"Tâm bất địnhHồn bất linhThiên địa rung chuyểnQuỷ thần chứng giám."Mười hai người ngồi thành một vòng tròn với tâm Hương đang nằm trên bàn đá. Từ nơi họ ngồi truyền đến cô một luồng khí lực mạnh mẽ. Khan Kum thì mặc bộ quần áo của thầy pháp, một tay cầm dao một tay cầm cọ nhảy múa điên cuồng. Đôi lần anh ta dùng cọ vẽ lên không trung những hình thù kì quặc rồi hú lên như một kẻ nằm giữa bàn đá, đầu óc vẫn còn nửa tỉnh nửa mê nhìn lên trời cao. Những đám mây đen che phủ cả bầu trời, cuộn lại thành từng một hình xoắn ốc lớn. Ẩn sâu trong đám mây lóe lên những tia sấm chớp sáng lòa, tưởng chừng sẽ đánh vào xuống nơi này. Thế nhưng qua mắt Hương, mọi thứ giống như bị ngưng đọng lại hoàn toàn. Những âm thanh, những cử động chung quanh cô đều như biến mắt Hương chỉ có gam màu đen trắng buồn bã, bên tai cô chỉ vang lên những tiếng rì rầm bất định. Tâm trí cô chìm trong ranh giới giữa thực và ảo, quay cuồng không dứt. Cô đã mơ, một giấc mơ vừa đẹp đẽ vừa ghê tiền kiếp, Hương nhìn thấy cô cùng U Két làm lễ cưới với nhau, có rất nhiều người chúc tụng. Rồi cô nhìn thấy những ký ức của họ khi ở cùng nhau, hạnh phúc biết bao nhiêu. Những dự định và những ấp ủ cho tương lai còn rất nhiều, hắn từng nói sẽ giúp cô thực hiện tất cả. Thế nhưng tất cả mọi thứ đều méo mó khi cái ngày đó định mệnh đó ập binh lính đó, chúng không ghê sợ khi tay vấy máu. Những nhát dao bổ xuống là máu chảy ngày một nhiều hơn. Hương nhìn thấy chúng đốt tất cả những căn nhà trong làng nơi họ ở. Đàn ông thì bị chúng gϊếŧ, đàn bà thì bị hiếp đến thân tàn ma dại. Những người già thì chúng trói lên một cây cột rồi thiêu sống. Đám trẻ con bị chúng dùng đá đập đầu vỡ ra nhiều bắn tung tóe khắp nơi, tiếng gào thét cầu cứu vang vọng không ngừng. U Két và Hương cùng một số người khác chạy trốn được vào rừng. Họ có thể chạy về đâu khi trước mắt chỉ là một màu đen mịt mù không lối thoát? Thế nhưng họ vẫn chạy, chạy để có thể sống. Tiếng binh lính, giáo mác đã sát ngay chân nhưng họ vẫn không dừng lại. Có lẽ trời xanh đã an bài, cuối cùng tất cả đã bị đám mọi rợ ấy bắt tượng mà Hương kinh tởm nhất vẫn luôn xuất hiện trong đầu cô mỗi khi màn đêm buông xuống. Đầu của U Két bị chặt xuống, lăn đến bên chân của cô. Xung quang cô chất chồng toàn xác người, máu chảy lênh láng. Và rồi Hương nhìn thấy Khan Khum đứng trước mặt cô, anh ta là thủ lĩnh của đám mọi rợ kia."Đừng lo, đi theo ta thì em sẽ được sống!"Đó là câu nói mà anh ta đã nói đầu tiên khi gặp cô. Trong một giây phút sợ hãi, Hương đã đưa tay cho Khan Kum để được sống. Nào ngờ đâu cái hiện thực khốc nghiệt hơn rất nhiều. Anh ta nuôi cô trong một cái lồng hơn một năm trời, chỉ cho cô ăn những thứ được nấu chung với ngải, tắm cũng là nước ngải. Đến gần ngày rằm tháng bảy của một năm sau, Hương mới biết anh ta dùng cô luyện một loại bùa là Tâm Nhĩ phút chốc nhớ về tiền kiếp, lồng ngực trái của cô lại nhói lên đầy đau đớn. Thứ ánh sáng phát ra cũng ngày một càng rực rỡ, giống như đang báo hiệu thời điểm thi hành lễ moi tim đã sắp thành. Khan Kum dùng cọ vẽ lên ngực trái của Hương một loại bùa cổ, sau đó dùng hai tay giơ con dao lên cao, mũi dao chỉa thẳng xuống. Anh ta ngửa mặt lên trời, bắt đầu niệm chú"Thiên lôi hiển linhTứ thần bốn phươngTâm Nhĩ Thất trậnKhởi!"Dứt lời, một tia sét giáng xuống ngay chỗ Khan Kum đang đứng khiến mọi thứ sáng lòa. Thế nhưng tia sét ấy không gây tổn hai gì đến anh ta, mà ngược lại còn có thể gia tăng pháp lực lên con dao. Vòng tròn âm dương được khắc phía trên chuôi dao và bàn đá đỏ lên, sáng rực rỡ. Hương nằm bên dưới mũi dao của anh ta, từ nơi khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt cay đắng. Hai mắt cô trừng trừng nhìn lên trời cao, cất giọng hỏi"Tại sao mày không thể tha cho tao? Tại sao nhất định phải gϊếŧ tao từ kiếp này qua kiếp khác?""Vì chỉ cần sở hữu được trái tim quý giá của mày thì tao sẽ trở thành kẻ mạnh nhất. Đừng nói là quỷ ma, ngay cả những thầy pháp mạnh nhất cũng phải sợ tao!"
Thầy lang nghe bà Tám Tàng nói thế nên cũng không hỏi gì nhiều nữa mà tập trung lo khám cho Hương. Mới đầu cô còn thấy sợ nên không cho ông ta chạm vào người, nhưng sau bà động viên nên cô mới dám cho khám. Sau một hồi lâu, thầy lang mới quay sang nói với mọi người rằng"Tiểu thơ đây thể trạng suy nhược nên mới sinh ra nhiều chuyện. Chỉ cần ăn uống thêm nhiều chất bổ là ổn.""Vậy con bé không sao đúng không ạ?"Bà Tám Tàng dường như vẫn không tin vào lời ông ta nên lần nữa hỏi lại. Chỉ đến khi ông ta khẳng định chắc nịch lần nữa thì bà mới an tâm được rồi sai người đưa ông ta trở về. Hương được thầy lang cho thuốc uống xong thì mệt quá lại thiếp đi mất. Trong lúc ngủ, cô lại lần nữa chìm vào một giấc mơ kì nhìn thấy bản thân đang nằm trong một ngôi nhà được dựng bằng gỗ. Xung quanh cô có rất nhiều người, tất cả họ đều đang tất bật chuẩn bị gì đó. Dường như là họ đang có tiệc, bởi gương mặt mọi người đang tràn ngập sự vui vẻ. Có một người đàn bà, thân mặc một bộ đồ sang trọng đến trước mặt cô mà nói"Con gái, giờ lành sắp đến rồi con mau chuẩn bị đi. Họ nhà trai đang trên đường đến đây đó."Con gái, bà ấy đang gọi Hương là con gái sao? Nhưng bà ấy đâu phải bà Tám Tàng, má ruột của cô đâu? Cô còn chả biết bà ấy là ai kia nữa mà. Hương đột nhiên dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình, muốn mở miệng hỏi xem đây là đâu. Điều kì lạ là dù cô cố gắng như nào thì miệng cô giống như bị dán lại, còn cổ họng cô thì tựa như bị cái gì đó chặn lại mà chẳng thể hỏi được câu gì. Cơ thể cô dường như không phản ứng theo tâm trí của cô nữa, mà bị một người khác điều khiển. Từng nụ cười, từng câu nói, từng cái liếc mắt,...cô không thể nào làm theo ý muốn bản thân."Con chuẩn bị xong rồi má ơi. Sắp đến lúc con được gả cho anh ấy rồi."Từ nơi gò má, Hương có thể cảm nhận được những giọt nước mắt đang rơi dài trên gò má. Không đúng, cô đâu có muốn khóc thì tại sao lại rơi nước mắt? Còn câu nói đó, cô sắp gả cho ai? Cô còn chưa biết mặt chồng mình kia mà. Một sự sợ hãi dâng lên trong Hương, khiến cô điên cuồng muốn tìm cách bỏ trốn. Nhưng ngoài việc gào thét trong lòng một cách tuyệt vọng thì cô chẳng thể làm gì khác ngoài nhà vang lên những tiếng kèn trống và những tiếng cười nói rôm rả của mọi người. Người đàn bà kia sau khi giúp Hương sửa soạn xong thì đi ra ngoài, còn dặn cô không được ra ngoài đến khi bà vào. Ngồi bên trong, cô nhìn xung quanh, trong lòng không ngừng kêu cứu. Thế nhưng những con người kia lướt qua cô như những cái bóng, không thèm đoái hoài đến cô. Đột nhiên, bên tai cô vang lên cái giọng nói đầy kinh hãi đó, cái giọng mà cô cả đời này không thể nào quên"Con chào má, nay con dẫn nhà con qua xin rước em Chiêm Châu về làm vợ."Tiếp theo đó là những tiếng cười nói đầy ồn ào của rất đông người. Những giọt mồ hôi cứ như vậy rơi trên trán Hương, thâm tâm cô cứ vang lên kêu rằng cô phải bỏ chạy. Thế nhưng ngoài việc ngồi như trời trồng tại nơi này, cô không thể nào đứng dậy nổi. Người đàn ông đó đang đến, con quỷ đó đang đến. Hắn lại đến để lấy mạng của cô nữa rồi, cô nhất định phải trốn khỏi đây."Các ông các bà đứng đây chờ một lát, tui vào dẫn con bé Chiêm Châu ra."Lần này lại là giọng của người đàn bà kia. Một cơn lạnh lẽo truyền đến nơi sóng lưng Hương, khiến cô bắt đầu run rẩy. Tiếng bước chân bà ấy vang lên, ngày một gần với nơi cô đang ngồi. Một bước, hai bước, rồi ba bước,... cô cứ đếm theo bước chân của bà ấy. Cứ mỗi lần thêm một bước chân, cô biết rằng cái chết đó đang gần kề với cô lúc lâu sau đó, Hương cứ sợ hãi như vậy mà run rẩy. Thế nhưng đáp lại cô vẫn là tiếng bước chân đều đều đó. Không phải lúc nãy người đàn bà đó chỉ cần đi vài bước là ra đến hay sao? Sự tò mò dâng lên trong Hương, khiến cô muốn bước ra xem thế nào. Thế nhưng ngay lúc này, mọi thứ xung quanh cô đột nhiên biến thứ ánh sáng kì lạ lóe lên, khiến cảnh vật ở bên cạnh Hương bị méo mó. Chúng tựa như bị một bàn tay ai đó bóp chặt thành đủ loại hình dạng kì quái. Thậm chí bên tai của cô còn vang lên những tiếng cười nói, những tiếng rì rầm và tiếng hét đầy kinh hãi."Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cứu, ai đó cứu tui với..."Cổ họng Hương bây giờ mới thật sự được giải thoát hoàn toàn, cô bắt đầu kêu cứu. Thế nhưng không gian xung quanh cô chỉ là những mảng méo mó quái dị, khiến cô chẳng thể nào thoát ra nổi. Thậm chí cô còn nghe thấy thứ mùi nồng nặc ấm khí đến khó chịu đó. Cô biết rằng, con quỷ đó đang ở rất gần cô rồi."Tại sao em không nhớ, anh là chồng em mà?""Chiêm Châu, em không còn yêu anh nữa sao?""Chiêm Châu, Chiêm Châu!"Giọng nói đó lại một lần nữa vang vọng bên tai Hương, tựa như một con đỉa đói dai dẵng. Cô quay đầu nhìn, như để tìm kiếm con quỷ đó. Thế nhưng xung quanh cô lại không có ai cả, ngoài những mảng không gian méo mó."Anh nhầm người rồi, tui không phải Chiêm Châu! Tui tên Hương, là Hương đó!"Hương kêu gào lớn lên, như sợ rằng con quỷ ấy không nghe thấy. Cô tên Hương, còn người tên Chiêm Châu là ai làm sao cô rõ? Giọng nói kia sau đó cũng im bặt, khiến không gian xung quanh chìm trong im lặng đến đáng sợ. Hương trộm nghĩ, có khi nào con quỷ đã biết bản thân nhận nhầm người nên tha cho cô chăng? Nhưng cô không biết được rằng bản thân thật sự quá ngốc gian xung quanh Hương lần nữa biến chuyển, quay mòng mòng như chong chóng. Những cơn gió từ đâu thổi đến, thổi bay cả căn nhà kia thành những mảnh vụn. Xen kẽ trong tiếng gío thổi rít lên ấy, Hương lại nghe thấy những câu hát đầy quen thuộc."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Hình ảnh cuộn chỉ màu đỏ lần nữa hiện lên trong đầu Hương, và cả hình ảnh con quỷ đó nữa. Từng nụ cười đầy ghê rợn tột độ, từng cái nhìn thấu tận sâu bên trong. Tất cả đều đang trở về trong tâm trí Hương."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau...""Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau...""Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Câu hát đó cứ lặp đi lặp lại, dù cho không gian xung quanh Hương đang dần vỡ vụn. Cô nhìn xung quanh, cố tìm kiếm cho mình một lối thoát. Rồi đột nhiên, bàn tay cô bị ai đó nắm lấy, lạnh lẽo đến thấu thứ dần trở nên bình thường trở lại, những cơn gió cũng đã ngừng thổi. Lúc này, Hương nhìn thấy bản thân đang ở trong một gian phòng lớn. Phía trước cô là một người đàn ông quỳ theo kiểu các nhà sư, tay cầm cuộn chỉ đỏ lâm râm niệm gì đó. Còn phía sau là một đoàn người, có cả người đàn bà ban nãy nữa. Mọi người đều mặc những bộ đồ kì lạ, nhưng nhìn rất sang trọng. Trên gương mặt họ bây giờ thấp thoáng những xúc cảm hạnh phúc kì lạ."Trên trời dưới đất thuận hòa, vợ chồng hạnh phúc mới là hợp lẽ đời..."Người đàn ông ngồi phía trên bắt đầu nói với Hương những câu kì lạ. Nào là đạo vợ chồng, nào là trăm năm một chữ nghĩa,... mọi câu nói của lão ta khiến mặt cô càng lệch đi. Thế nhưng tựa như có ai đó mách bảo, cô xoay đầu sang bên phía bên tay trái của Hương, có một người đàn ông cũng đang ngồi nghe tụng niệm. Hắn ta mặc bộ quần áo đẹp hơn bất cứ ai ở đây, nhưng điều làm cô ấn tượng hơn cả là gương mặt của hắn. Không phải dạng đàn ông thô lỗ, cục cằn như mấy gã trai làng, thay vào đó hắn ta lại có chút thư sinh, tuấn tú. Nói thật ra thoạt nhìn, Hương còn có chút si mê hắn ta. Chỉ đến khi, giọng nói của hắn cất lên, cô mới thật sự sợ đến run người."Em đã nhớ ra chưa?"Đó chính là giọng của con quỷ ngày đêm đeo bám muốn lấy mạng mình, Hương không thể nào nhớ lầm được. Cô tìm cách lết ra thật xa hắn bởi hai chân đã mềm nhũn. Vậy mà tựa như cả người cô đã bị dán xuống, không thể nào thoát đi. Con quỷ đó còn quay sang đưa đôi mắt màu đỏ như máu nhìn cô, nhoẻn miệng cười để lộ cặp răng nanh đáng sợ nói tiếp"Sắp đến lúc em trở về với ta rồi, vợ yêu."
Tác Giả Ngô Hạ ChiThể loại Đô Thị, Linh Dị, Tâm LinhGiới thiệuHương năm nay đã ngoài ba mươi, mà vẫn chưa có ai lấy. Mà phải chi cô là kẻ xấu xí hay đần độn gì còn có thể hiểu, đằng này cô rất xinh đẹp. Cái hồi mà Hương còn trẻ, trai tráng trong làng theo cô mà xin chết dưới chân đầy cả ra. Ấy vậy mà cô chẳng thể có một mối tình nào trọn vẹn làng đồn đoán rằng, chỉ cần người đàn ông nào yêu cô, thì lập tức xảy ra chuyện không may. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn ngàn, từ đó trở đi người ta chỉ thấy cô lẻ loi đi về một mình. Không người con trai nào dám lại gần cô nữa, cũng chẳng kẻ nào dám mon men lại để yêu Hương, từ thuở nhỏ đã nằm mơ thấy những giấc mơ rất kì lạ. Khi thì thấy mình bị trói giữa một đám người, có cả những người trông như là quân lính nói tiếng Campuchia xung quanh. Khi thì thấy bản thân đang cố gắng bỏ chạy, tay còn bị ai đó kéo đi. Khi thì núp trong một cái bụi cây nào đó, mặc cho đám quân lính kia lùng sục. Điều đặc biệt hơn, trong mỗi giấc mơ ấy luôn xuất hiện một người đàn ông. Cả người ông ta luôn mờ mờ ảo ảo, khiến cô chẳng thể nhìn ra được khuôn mặt ông ta ra sao. Nhưng cái giọng nói lạnh lẽo của ông ta thì cô luôn nhớ rõ ràng"Về đi...""Về với chồng của em...""Nhớ ra chưa? Đã nhớ ra chưa?"Cứ như vậy mà lặp đi lặp lại mấy lần, khiến Hương sợ hãi. Rốt cuộc người đàn ông đó là ai? Những giấc mơ đó là gì?
Hương rùng mình, cố gắng lùi về sau. Thứ duy nhất cô muốn lúc này là bỏ chạy thật nhanh, nhưng vết thương từ chân cô không cho phép. Ánh mắt Hương lo sợ nhìn xung quanh, nhưng trong màn đêm tối mịt mù ấy chỉ có ánh trăng là hiện rõ ràng."Em không nhớ sao..."Giọng nói ấy lần nữa cất lễn khiến Hương giật bắn mình. Xung quanh bốn bề vắng lặng, chỉ nghe được tiếng côn trùng rít lên thật đáng sợ. Đôi mắt Hương mỏi mệt tìm kiếm xem giọng nói đó phát ra từ đâu."Về với anh đi, được không..."Một luồng gió lạnh thổi vào gáy, khiến Hương giật bắn người. Máu từ vết thương ở chân cứ rỉ ra, ướt đẫm cả chiếc quần lụa dài. Nhưng cô cảm nhận rõ ràng, có một bàn tay lạnh lẽo đang chạm đến bàn chân cô. Hương co rút người lại, miệng lẩm bẩm kinh Phật."Nam mô a di đà phật, nam mô a di đà phật..."Cả cơ thể bé nhỉ của cô run lên từng đợt, đôi mắt thì láo liên nhìn khắp nơi. Bụng dạ cô chỉ nơm nớp sợ rằng chỉ cần cô lơ là, tự dưng sẽ có một thứ gì đó nhảy ra vồ lấy cô. Hai bàn tay Hương cứ bấu chặt lấy nhau, rì rầm khắc từng khắc dần trôi qua, cái âm khí cứ theo đó mà biến mất dần đi. Xung quanh Hương bây giờ lại trở về với cái vẻ tĩnh lặng của đêm khuya. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm cất lên trong cô, nó đi rồi."Lạch cạch! Lạch cạch!" - Các hạt tràng bị rơi xuống đất lúc nãy va vào nhau, vang lên những âm thanh khiến người khác sợ hãi. Hương cắn chặt môi, tự nhủ nó chỉ là một cơn gió lướt qua thôi. Nhưng không, âm thanh đó càng lúc càng lớn, như thúc giục điều gì đó. Rồi giữa những hạt tràng ấy, một cuồn chỉ đỏ lăn từ từ đến gần chỗ hít thật sâu, nhắm chặt hai mắt lại, cố chú tâm niệm phật, cầu mong cho chuyện này mau qua khỏi. Mặc cho cô đã cố nhắm nghiền mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cuộn chỉ đó đang từ từ bò dần về phía cô. Rồi "kịch!" - nó đã ở sát bên chân Hương, mang theo cái lạnh toát từ nơi thế giới bên mắt Hương lờ mờ hé ra, liếc nhìn xuống nơi cuộn chỉ đó. Dưới cái ánh sáng lập lờ của mặt trăng trên đỉnh đầu, cô nhìn rõ một bàn tay màu đen cứ đẩy cho nó đụng vào chân cô. Mới đầu chỉ là những cái chạm nhẹ, nhưng càng lúc càng mạnh bạo đến mức cô phải nghiến răng trong đau đớn."Cầm lấy đi! Cầm lấy đi!"Giọng nói đó thúc giục Hương, cuộn chỉ cũng thôi không đụng vào chân cô nữa. Cả người cô rệu rã cả ra, tay run run cầm lấy nó. Không giống như những cuộn chỉ khác, cuộn chỉ này có sắc đỏ ánh lên, dưới ánh trăng càng trở nên lung linh kì ảo. Hương ngắm nghía cuộn chỉ đến mê đắm, quên mất bản thân đang ở trong sự nguy hiểm gì."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát ma mị lần nữa cất lên, làm cho Hương sợ đến mức đánh rơi cả cuộn chỉ đỏ. Cứ như vọng về từ cõi âm hồn, tiếng hát ấy cứ lởn vởn xung quanh, khi thì ở tít nơi xa khi thì lại gần sát bên tai. Và rồi xen lẫn trong đó, Hương nghe rõ tiếng của một người đàn ông gào lên"Chạy đi! Chạy đi! Bọn nó đuổi kịp rồi, mau chạy đi!"Rồi chẳng biết sức lực từ đâu, Hương đứng bật dậy mà chạy. Vết thương ở chỗ chân cô không còn nhói lên đau nữa, cứ vậy mà cô bỏ chạy. Mặc cho bàn chân trần cô dẫm lên sỏi đá đau đến cùng tận, máu từ vết thương kia chảy ra liên tục nhỏ xuống đất nhưng cô không dám ngừng lại. Bên tai cô bây giờ không còn là tiếng hát nữa, mà là tiếng hò reo của một đám người và tiếng giáo mác va vào hỗn độn và lạnh lẽo, cứ vang lên từng hồi từng hồi. Hương quay đầu lại nhìn, thì hỡi ôi! Hơn trăm kẻ mọi rợ, trên người khoác bộ giáp đỏ kè, tay lăm lăm vũ khí đang rượt đuổi phía sau cô. Mắt họ hừng hực lửa, miệng thì hô hào thứ ngôn ngữ không ai hiểu. Hương sợ hãi đến suýt té ngã, cứ đâm đầu mà chạy."Chạy nhanh lên em! Bọn chúng giết em mất, mau chạy nhanh lên!"Lần này không chỉ là tiếng nói thúc giục của người đàn ông đó, mà tay Hương còn bị một bàn tay nắm chặt lấy kéo đi. Giữa màn đêm thăm thẳm chỉ có ánh trăng lờ mờ soi sáng, cô nhìn rõ bóng lưng của người con trai ấy, cao to và vững chãi. Nhưng hắn cứ nắm lấy tay Hương mà kéo cô chạy không ngoảnh đầu, nên cô chẳng thể nào nhìn rõ màn đêm tăm tối, Hương cứ vô định mà chạy theo người con trai ấy. Phía sau lưng họ, có thể nghe thấy rõ tiếng hô hào của bọn quân đang đuổi theo. Bàn tay người con trai ấy cứ giữ chặt lấy tay Hương, kéo cô chạy qua những rặng rừng già hun hút. Trong lòng cô bất giác lo sợ khi nhìn xung quanh. Nơi đây là đâu, cớ chi lại mang cho cô cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen?Nhưng còn chưa để cho Hương kịp nhớ ra, người con trai ấy đã đẩy cô vào một cái hang động. Dưới cái ánh trăng mờ ảo, hắn kéo những cành cây lớn che khuất đi cô và cả miệng hang. Hương muốn cất tiếng hỏi, nhưng hắn ta đã nhanh chóng bỏ hoảng sợ tột cùng dâng lên trong cô, khi xung quanh người cô chỉ toàn cỏ cây và lũ sâu bọ đáng sợ. Còn tiếng truy đuổi của bọn người kia thì ngày càng gần bên tại. Hương nhắm chặt đôi mắt của mình lại, giống như chờ đợi cái chết đang đến với mình."Mở mắt ra!"Giọng nói kia hét lên với cô, khiến cô giật mình mà mở mắt. Nhưng bây giờ, Hương không còn ở trong cái hang động chật hẹp đó nữa, mà đang bị trói. Xung quanh cô là những kẻ bặm trợn, ánh mắt chúng như hàng ngàn con dao găm chĩa thẳng vào cô."Mày nhìn đi, tao sẽ giết chồng mày để chúng mày làm gương. Đừng có mơ mà chạy trốn!"Một tên có vẻ là cầm đầu, hắn nắm lấy tóc Hương kéo ngược lên, để cô nhìn rõ cảnh tượng trước mặt. Cơn buồn nôn cuồn cuộn lên trên cuống họng của cô, khiến cô không nhịn được nôn thốc nôn tháo. Ở gốc cây bên kia, xác của những đứa trẻ con chất thành đống. Đứa thì đầu bị đập đến nát bét, đứa thì bị xé làm hai. Thây của chúng chất lên chồng chồng lớp lớp, phủ cả đống máu và thịt đỏ au cả lên. Còn ở phía căn chòi gần đó, xác của đàn bà và những đứa con gái cũng nhiều hơn không kém. Kinh tởm hơn, trước khi phanh thây họ chúng lại thay nhau cưỡng hiếp. Tiếng kêu la cầu cứu của họ thấu tận trời xanh, nhưng chẳng ai dám vùng lên cứu họ. Thật đáng sợ, thật kinh tởm! Cái lũ này, chúng không phải con người!"Nhìn cho rõ đi! Đây là hình phạt cho đứa nào dám chống lại bọn tao!"Tên cầm đầu lê chiếc rìu to lớn đến bên cạnh một người con trai. Từ trong sâu thẳm lòng Hương, cô nhận ra đó là người đã kéo cô chạy trốn dù cho cô không nhớ rõ mặt. Hương muốn gào lên kêu tên kia dừng tay nhưng cổ họng cô như bị thứ gì đó chặn lại. Và rồi....Một nhát....Hai nhát....Ba nhát....Đầu của người con trai đó rơi xuống, máu bắn ra khắp nơi. Một tràng cười man rợ của lũ cầm thú đó cất lên, cũng là lúc Hương khụy xuống. Máu bắn khắp người cô, khiến cô giờ trông chẳng khác gì một con quái vật khát máu. Hương bật khóc nức nở, nhưng cô lại chẳng rõ vì sao cô khóc. Người con trai đó, giọng nói đó,...tất cả mọi thứ này tại sao lại chân thật đến vậy?Bọn dã man đó còn chưa hả hê, chúng cứ giết, giết tất cả mọi người xung quanh Hương. Già, trẻ, lớn, bé, trai, gái... đều là một con mồi ngon cho chúng. Đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị hiếp rồi giết, trẻ con thì bị phanh thây,... Ngay cả đứa con gái chỉ mới mười tuổi, chúng cũng không tha mà hiếp đến con bé chết gục dưới đất. Những cảnh tượng này, thật ghê tởm quá, đáng sợ quá..."Biến hết đi! Mọi thứ không phải sự thật.... đều là mơ thôi... đều là mơ thôi...."Hai tay Hương ôm lấy đầu gục xuống, cứ kêu lên nấc nghẹn như vậy. Thế rồi, tiếng cười của bè lũ man rợ đó kết thúc, âm thanh tịch mịch lại xuất hiện. Nhưng xen lẫn vào đó, Hương nghe rõ những tiếng than khóc ai oán vọng về từ nơi âm tì."Cứu...""Đau quá...thả tôi ra....""Aaa.."Hương run rẩy, hai mắt từ từ mở ra nhìn xung quanh. Tất cả những tên lúc nãy đã biến mất rồi, nhưng thay vào đó lại là những con người kì quặc đứng xung quanh cô. Những đứa trẻ, những cô gái, những người đàn bà, những bà già,.... họ đứng quây thành vòng, nhìn chằm chằm vào cô. Nhưng trong đôi mắt của họ, lại chẳng có một con ngươi người Hương như bị rút cạn sinh lực, hai tay cố tìm lấy nơi bấu víu. Nhưng rồi, cô nhìn thấy một cuồng chỉ đỏ đang từ từ lăn lại gần phía cô, càng lúc càng gần."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát đó lại lần nữa vang lên, lần này là phát ra từ phía trên đầu của Hương. Tim cô đập từng hồi, hơi thở cũng ngưng trệ đến đáng sợ. "Thứ đó" đang ở phía trên sao?
"Viết cho mùa lá rụng ... Có những ngày ẩm ương đến kì lạ. Thu đến từ bao giờ lòng cũng chẳng buồn nhìn ngắm. Phải chăng thanh xuân dở dang kia không còn chỗ cho lãng mạn sinh sôi. Ừ thì lá rơi,ừ thì là gió heo may,là mưa bất chợt, là mặt hồ phẳng lặng,là trời trong xanh. Rồi thì sao ?Mùa thu năm ấy thật đẹp. À không,phải là mùa thu năm ấy có anh thật đẹp làm sao. Giữa cái nắng khủng khiếp của mùa hạ,tôi thật sự mong chờ cái tiết trời mát mẻ trong lành của mùa thu. Trong khoảnh khắc giao mùa ấy, tôi lại bất chợt gặp anh. Tôi đắm chìm trong đôi mắt,trong nụ cười giọng nói ấm áp của anh. Anh làm tôi quên mất rằng ,mùa thu còn chưa kịp đến. Đâu là gió heo may,đâu là mùa lá rụng,đâu là những cơn mưa bất chợt trên phố. Anh mang mùa thu đi đâu mất rồi? Thu đẹp nhưng cũng buồn lắm. Khi ta vừa đủ trưởng thành để thưởng thức,đắm chìm trong khoảng trời thơ mộng đó thì thu lại bất chợt đổ cơn mưa tầm tã, như thách thức mọi giác quan lãng mạn của con người. Cuối cùng thu rời đi,bỏ lại cả một thanh xuân ướt đẫm. Không sao,thu của đất trời sẽ lại đến như vốn dĩ nó vẫn thế. Chỉ là chàng trai năm 17 tuổi ấy đã mang mùa thu của tôi đi mất rồi. Thanh xuân tinh nghịch như gió heo may vậy. Khẽ rối tóc em rồi chờ ai đó đến sửa lại. Cuối cùng chỉ có mặt hồ là thấy em soi bóng vén tóc mai. Có lẽ người ta đúng. Không có thanh xuân nào là mãi mãi. Chỉ có những khoảnh khắc tuyệt vời của thanh xuân mới là vĩnh viễn. "Chap 1 anh gì ơi,a ơi. Đây là ở đâu vậy a. Tôi hỏi người đàn ông đang đứng chỗ gốc cây đa. Nãy giờ chẳng biết đi đâu mà tôi lạc vào nơi hoang vu quỷ quái này nữa. Người đàn ông từ từ quay đầu lại,nở một nụ cười hiền lành nhưng đầy bí ẩn. Anh ta từ từ tiến lại phía tôi và hỏi-cô gái sao cô lại ở chẳng biết nữa. Lúc nãy đang đi ngoài đường,tôi thấy có con mèo rất đẹp,chạy theo nó mãi thì lạc đến đây. Đây là đâu vậy anh. Anh ta bỗng đăm chiêu lại,giọng nói có vẻ hơi hốt hoảng-tôi là người sống ở đây lâu năm. Ít khi ra ngoài nên không biết giúp cô thế nào đây. Đây là làng Âm Thiên của tôi,để tôi dẫn cô vào làng xem có ai giúp được cô ko hiểu sao đứng trước người đàn ông này,tôi lại thấy thân thuộc lạ kì,chẳng có cảm giác sợ hãi,tuyệt nhiên theo anh ta mà không cần suy ơi. A tên gì vậy-tôi tên Luân. Còn cô-e tên Nhi. A bao nhiêu tuổi rồi-cách đây 10 năm,tôi 17 bật cười với cách trả lời hài hước của anh ta nhưng sao trên nét mặt ấy lại có chút buồn buồn khi trả lời câu hỏi của tôi- vậy giờ anh 27 tuổi rồi Giọng anh ta trầm xuống,đưa mắt nhìn ra xa xăm-em mới có 17 thôi à. Thua a những 10 tuổi. Hay mình xưng anh em đi ta chỉ gật đầu mà không trả lời lại. Mãi mê nói chuyện,tôi nhìn lại thì đã đi được một đoạn xa,phía trước là một con sông rộng sông này là đến nơi tôi ở rồi. Chút nữa đi đò,người ta có mời nước thì em đừng uống có chút thắc mắc nhưng tôi không hỏi lí thêm vài bước,con sông đã hiện rõ trước mặt. Khung cảnh ở đây mới thơ mộng làm sao. Người ngồi buôn bán tấp nập hai bên ven sông,thuyền đò neo đậu xung quanh trông bình yên đến kì lạ nhưng tuyệt nhiên không ai nói với nhau điều gì. Người bán thì bán,người mua đến mua,nhìn mặt nhau cười nhưng chẳng hề giao tiếp. Đang miên man suy nghĩ thì anh ta lên tiếng-đò đến rồi,em đi theo tôi. Nhớ chút nữa qua sông,có một cụ bà mời nước uống,em không được uống đâu nhé. Câu nói của anh ta làm tôi bất chợt hoang mang. Kì lạ,chỉ là cốc nước thôi sao lại nhất định không cho tôi uống. Trong lòng đầy nghi hoặc,tôi tính không đi nữa. Nhưng như thấu hiểu được cõi lòng tôi-lên đi em,đừng sợ. Chút nữa qua sông tôi sẽ nói em biết. Rồi a ta nở nụ cười ma mị như lúc mới gặp nhau. Chẳng hiểu sao tâm trí tôi lúc đó như bị mê hoặcvà cứ thế lên đò theo anh bên kia sông,quả thật có một cụ già đang ngồi ở bến. Trên bàn là một ấm nước và chiếc cốc đã được rót đầy. Anh ta tiến đến chỗ của bà cụ-cháu chào bà. Bà ơi cô bé này đi lạc vào đây. Bà có biết đường nào để ra phố ko ta như không quan tâm đến anh ấy,đưa ánh mắt dò xét nhìn về phía tôi-này cô gái,không tốt,không tốt rồi. Nào uống đi,bà chỉ đường cho mà về. Nói rồi bà đưa cốc nước đã rót sẵn cho tôi. Nhớ lời a Luân dặn,tôi ko dám cháu cảm ơn bà. Cháu ko khát. Bà ơi bà có biết đường nào ra lại phố,chỗ cháu ở ko ạ. Cháu đuổi theo con mèo rồi đi lạc vào cụ bỗng bật cười khanh khách làm tôi hơi giật là con mèo của ta nuôi. Đi lạc đâu mấy hôm nay mới về. Phải cháu đi theo con này ko. Bà ta chỉ tay về phía căn nhà lá,quả nhiên chính là con mèo mà tôi đã đuổi theo. Kì lạ,sao nó lại ở đây được. Nói đoạn bà bảo anh Luân vào nhà bế con mèo ra cho cô gái,uống nước đi cháu. Đừng sợ. Uống rồi ta chỉ đường cho cháu về. Uống điGiọng nói của bà cụ cứ như văng vẳng từ xa xăm,loanh quanh mãi trong đầu tôi. Đầu óc tôi như bị mê mị,cầm cốc nước lên và uống một hơi hết sạch. Vừa đặt cốc nước xuống,anh Luân hớt hải chạy ra quát-này sao em lại uống nước hả,bà ơi bà sao bà...Chỉ nghe đến đó thôi bỗng dưng đầu óc tôi quay cuồng,mọi thứ như tối sầm lại,chẳng còn nhận thức được mọi chuyện xung quanh,chỉ nghe văng vẳng tiếng cười của bà cụ bên ơi...dậy đi con. Nhi ơi...
truyện duyên âm tiền kiếp