truyện gay 6 múi

ë (X£! iÕ ÝýúDyØ @Õµ+¯½ -çD'¶¤ÑGmÍ›c­¾„v$, ˆ VΘáˆHîm· 0n趃öŠÚµx‡:w¿í6-=¢k ªh ŠÙmv NR'é Ýw-vh ïtÃ6¾¶Qzôà€tÜeƒ vOœˆ ßmÑ®(™à‰¨u€ Ù8ËcÙ$Ôfâ„>.1'sCà $ ¥™ lú È ©´Ñì7¶îà06¾U}W ìDë†c%•"œ ÎÕóŽ'ø uÁÕ§†' Øvªb}w Star-Crossed. In hopes of saving her true love from darkness, Xayah embarks on a quest across the galaxy to recruit a new team of Star Guardians. Read Comic. 388 Lượt thích, 6 Bình luận. Video TikTok từ Hết flop thì đổi tên👀 (@avis_1206): "truyện kinh dị đêm khuya ;-)#boylove #manhwua #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh #boylove_lgbt🌈🌈👨‍ ️‍👨🌻 #xhuongtiktok #xhuongtiktok #fypシ #fypシ #fypシ #LearnOnTikTok #LearnOnTikTok". nhạc nền - 𝙍𝙖𝙙𝙞𝙤 PT bán steroid trong phòng gym bị phát hiện lập tức bị đuổi việc, ôm hận trai 6 múi trả thù đời, điều hành đường dây gái gọi cao cấp, dính líu đến boy gay viet nam phật thích ca và phật a di đà body 6 múi kar 98 ngô thiên ngữ lệnh phi như ý truyện gái xinh khoe body pvcombank lừa đảo trường đua đại nam nguyễn phương hằng kia k8 phở trộn xăm che sẹo kappa(quái vật) chay nha quan 11 materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Mẩu Truyện Gay Ngắn✨☘️ [ 0 ] N_love_cunt Màu nền Font chữ Chiều cao dòng Kích cỡ chữ Mới vào sẽ là chap giới thiệu cho mọi người đỡ bỡ ngỡ nè✨Nhân vật chính Bot của chúng ta tên là Huy, Huy là 1 học sinh nam cao ráo, cũng có múi nhìn rất thơm ngon, thành tích học tập không quá nổi trội nhưng được cái là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của mình* khiến cho nhiều phái nữ gửi thư tỏ tình đến cậu, nhưng Huy là gay kín, dăm ba mấy cái thư ấy làm sao cưa nổi Huy nhà ta? Huy là 1 học sinh lớp đang trong giai đoạn lên lớp 10 học, tuy nhiên, vì Huy sống trong nơi nhà quê xa xôi nên gần nhà Huy không có nổi 1 trường trung học Phổ Thông, nơi Huy sống muốn học trường THPT phải bay ra tận ngoài huyện mất tận mấy tiếng đồng hồ, Lên lớp 10, đi đến trường liên tục là chuyện không còn hiếm gặp nữa, không lẽ phải chạy chiếc xe máy trên đoạn đường dài hàng chục cây số, mỗi lần đi phải thức sớm thật sớm sao? Tính Huy không chịu nổi cái cảnh như vậy, hỏi bố mẹ tính sao thì biết rằng mình sẽ sống cùng với thằng anh họ, nơi ảnh sống và làm việc ở ngoài Huyện, vừa hay lại gần trường Huy học, ảnh thì không cảm thấy phiền hà gì nên Huy đến ở bao lâu cũng được.* nghiêng nước nghiêng thành Nói là nói vậy thôi chứ về nhan sắc thì Huy hơn người này người kia, và cũng kém người này người nọ chứ ảnh mà đẹp quá là ảnh tậu cho mình phần thi VietNam Next Top Model rồi✨🤧Kế tiếp là về nhân vật chính Top Nói về đứa anh họ của Huy, tên Kiệt, 21 tuổi, hiện đang làm nhân viên phục vụ của 1 quán lẩu gần nhà mình, Kiệt tự lập từ sớm, có được căn nhà riêng là niềm hạnh phúc nhất của Kiệtrồi, nhưng sống 1 mình thì cô đơn quá, nhà 2 phòng ngủ mà lúc nào 1 phòng cũng vắng tanh, nay hay tin thằng em họ của mình nên ở cùng sao không vui cho được. Nói 1 chút về Kiệt, Kiệt là 1 người cũng cao ráo, body 6 múi vì ngoài giờ làm nhân viên ở quán lẩu ra thì còn chăm đi tập gym lắm, nhìn chảy hết cả nước dãi, ca làm thường vào thứ 2,4,6, đi từ 6 giờ sáng đến khoảng 7 giờ tối mới về nên Huy sống cùng có nhiều thời gian rảnh. Bên cạnh đó, Kiệt còn tậu được cho mình quả dương vật to đùng 18-19cm, gân đầy ắp mà đã được cạo sạch từ bao giờ, nhìn thôi đã phat ghiền rồi✨.Câu chuyện của 2 người bắt đầu từ đó...[ End chap 0 ] Bạn đang đọc truyện trên Tác giả PhucGiang Nguồn Diễn đàn Vườn Tình Nhân —–****—– Nguyên ngồi trong quán cà phê Highland, nhìn ra con phố qua ô cửa kính màu nâu nhạt. Quán hôm nay vắng tanh, một không khí thật ảm đạm. Nguyên nhìn từng giọt cà phê nhỏ tí tách mà lòng bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc dĩ vãng khi Nguyên bắt đầu bước vào tình yêu. - Ây ! Học lớp 11A7 phải không ? Khang im lặng, chỉ khẽ gật đầu. - À … mà tên gì vậy ? Khang vẫn im lặng, chỉ nhìn Nguyên với ánh mắt hơi ngại ngùng rồi cũng nói ra được một câu nhưng đầy vẻ lạnh lùng hiện lên khuôn mặt - Khang…..Thế Khang - Mình tên Nguyên. Um … Học kỳ I được học sinh tiên tiến không ? - Chỉ được học sinh trung bình thôi, bị liệt môn Lý với môn Hoá. - Giống mình rồi, nhưng không sao đâu, học kỳ II cố gắng hơn là được mà. Khang chỉ khẽ gật đầu rồi lại cắn bút nhìn chăm chăm lên bảng. Nguyên chẳng biết làm gì hơn nữa vì Nguyên không đoán trước được tình tiết này mà áp dụng theo kịch bản. Nhưng chỉ cần vài câu đó thôi mà áo Nguyên đã lấm tấm mồ hôi, tim đập nhanh không kìm chế được, mặt đỏ bừng, đó là những biểu hiện của Nguyên khi đối diện với người mà Nguyên thích. Nguyên thật sự không biết Khang nghĩ gì về mình. Chỉ biết là mỗi lần vào lớp học thêm, Khang đều nhìn Nguyên, dù chỉ là ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng làm Nguyên xôn xao cõi lòng. Khang là người đầu tiên làm Nguyên cảm thấy chuỗi ngày học sinh không tẻ nhạt và buồn chán. Buồn chán vì Nguyên rất ít khi tiếp xúc với bạn bè, cũng chỉ là một chàng trai sống nội tâm. Nguyên đi học mà chẳng để ý đến ai, chỉ biết đi là học. Nhưng mọi người lại khác, ai cũng chú ý đến Nguyên. Họ chú ý bởi cái khiếu ăn mặc rất hợp thời trang của Nguyên, và một khuôn mặt rất dễ thương. Cao 1m73, thân hình vừa phải đã làm cho Nguyên nổi bật khi khoác lên cho mình bất cứ bộ đồ nào. Không những thế, đôi mắt đen ẩn dưới hàng mi cong cong, chiếc mũi vừa phải, đôi chân mày đậm đen cùng với làn môi mỏng luôn ửng đỏ đã thật sự được tôn thêm trên nền da trắng của Nguyên. Còn mái tóc nữa, không thể thiếu nó, chính nhờ mái tóc nâu đen được cắt tỉa gọn gẽ đã làm cho khuôn mặt Nguyên càng thêm rạng rỡ. Nguyên thật sự nổi bật trong khối 11. Chiếc áo sơ mi trắng tay dài, may ôm sát vào body kết hợp với chiếc quần đen thẳng đứng làm cho Nguyên trông giống như một thư sinh. Cặp kiến cận rất hợp mode đã xuất hiện trên khuôn mặt như che bớt đi một nỗi buồn không tên luôn ẩn hiện trong đôi mắt Nguyên. Bề ngoài Nguyên là thế, là sự lạnh lùng, là một con người luôn cô đơn nhưng không muốn ai biết nỗi cô đơn của mình, một người muốn được yêu nhưng luôn chạy trốn tình yêu. Nhưng ai cũng phải công nhận rằng, Nguyên là một người rất dễ gần, tế nhị và rất lịch sự. Chỉ có điều, không ai có thể hiểu được Nguyên nghĩ gì, Nguyên muốn gì, ngay cả cha mẹ Nguyên… Nguyên đã sắp đặt ra kịch bản của cuộc đối thoại trên là để làm quen với Khang. Một người con trai với dáng vẻ cân đối, cũng đẹp không kém gì Nguyên, cũng nước da trắng, cũng đôi môi đỏ, nhưng đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt khiến Nguyên mỗi lần nhìn vào như bị đắm chìm trong đại dương bao la, đôi mắt chứa đựng một sự vô vọng, một cái gì đó xa xôi mà Nguyên không thể định nghĩa được. Nguyên như bị hớp hồn cũng vì đôi mắt ấy. Vì học chung trường nhưng khác lớp nên Nguyên và Khang ít khi gặp được nhau. Chỉ có khi nào đi học thêm thì cả hai mới gặp mặt. Nhưng Khang quá lạnh lùng và luôn tỏ ra xa lạ nên Nguyên khó mà làm quen. Vả lại, Nguyên thật sự không muốn mình là người chủ động. Nhưng sau mỗi lần đi học thêm, Nguyên luôn thấy ánh mắt của Khang dõi theo mình. Nguyên cảm thấy có một cái gì đó khác lạ ở con người này. Đúng ! Đúng rồi ! Chính là ánh mắt. Ánh mắt nhìn Nguyên không bình thường chút nào. Ánh mắt đó làm Nguyên cứ hoài nghi, và rồi Nguyên đã quyết định đi tìm câu trả lời cho ánh mắt đó bằng cách dựng lên kịch bản để tiến tới làm quen… Thật sự, Nguên không thể nào hiểu được con người Khang. Qúa lạnh lùng và xa lạ, nhưng tại sao cứ mỗi lần đi học về thì Khang lại nhìn vào lớp Nguyên thật lâu. Hay mỗi khi Nguyên ngồi dưới ngế đá trong sân trường, Khang đi ngang qua lại nhìn Nguyên. Không hiểu ánh mắt ấy muốn nói lên điều gì. Nguyên mong ước có thể đọc được những gì ánh mắt ấy thể hiện. Con tim Nguyên khi đối diện trước Khang đều trở nên không bình thường, nó đập nhanh hơn, vội vã hơn nhưng Nguyên vẫn kịp kìm chế mình lại, vì Nguyên rất sợ mọi cử chỉ khác lạ của mình sẽ bị bạn bè chú ý. Thật sự, Nguyên rất sợ mọi người biết mình là một Bisexual. Nguyên có cảm nhận dường như Khang hiểu được những gì mà Nguyên muốn nói qua ánh mắt. Nhưng tại sao Khang vẫn lạnh lùng và xa lạ như thế. Có lúc, Nguyên muốn quên Khang đi, buông xuôi tất cả, vì thật sự Khang chưa là gì của Nguyên cả, có chăng là những rung cảm đầu đời. Khao khát tình yêu mà chỉ được bù đắp bằng ánh mắt thôi thử hỏi Nguyên có đủ kiên nhẫn chờ đợi ? Nguyên chán nản, nghỉ cả học thêm, cũng đồng nghĩa không gặp lại mặt Khang. Nguyên không còn ra ghế đá ngồi nữa, chỉ ở trong lớp suốt buổi học. Một tuần…..Hai tuần…..Ba tuần……Rồi thời gian cũng làm cho tình cảm của Nguyên nguôi ngoa, Nguyên chỉ biết học, học, và học. Rảnh rỗi thì Nguyên lên mạng viết thư hỏi thăm mấy đứa bạn cũ. Ngày qua ngày cứ trôi, đối với Nguyên, thời gian thật vô nghĩa. Tối nay, Nguyên lại ngồi một mình ở quán Highland , Nguyên tự hỏi Không biết mình làm thế đúng hay sai ? Tại sao mình luôn khao khát có được một tình yêu mà lại không dám đối diện với chính nó ?… Tách cà phê đã nguội hẳn nhưng Nguyên vẫn không hề ngó tới. Nguyên chỉ nhìn qua ô cửa, khuôn mặt thoáng hiện một nỗi buồn man mác… Nguyên khồng hiểu tại sao mình lại ra nông nỗi này. Tại sao ? …Tại sao ?…Một người như Nguyên có biết bao người con gái theo đuổi, muốn được làm bạn gái nhưng Nguyên đều dửng dưng. Vậy mà, chỉ một đứa con trai thôi lại khiến Nguyên phải bi lụy đến thế này sao ! Nguyên cầm tách cà phê, nhấp lấy một tý. - Quái thiệt ! Sao hôm nay cà phê đắng thế nhỉ ? Mình đã cho cả gói đường vào rồi mà ? … - Không ổn chút nào, cứ kéo dài tình trạng này chắc mình không chịu nổi. Mình phải thay đổi, mình phải tìm lại thằng Nguyên ngày nào, phải rồi, thằng Nguyên với trái tim lạnh giá. Nguyên tự nhủ. Buổi trưa hôm ấy, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Nguyên mặc bộ đồ đi học, rồi khoác thêm một chiếc áo ghilê màu đen có điểm thêm vài dòng chữ trắng bên ngoài. Tóc được chải với loại gel mềm trông thật trẻ trung. Chiếc đồng hồ da hiệu Omega được đeo lên tay làm cho Nguyên thêm phần sang trọng. Một chút nước hoa CK đã thật sự góp thêm phần lãng mạn. Hôm nay trông Nguyên thật đẹp. Nhờ chiếc áo ghilê đó mà Nguyên trông giống như một học sinh nước ngoài. Chiếc cổ áo trắng bản bự trên nền áo khoác đen khiến Nguyên thật sự nổi bật. Mà hình như trên người Nguyên chỉ có hai màu trắng đen, hai màu đối lập như phân chia rạch ròi giữa yêu và sự chạy trốn tình yêu trong con người Nguyên…. Nguyên bước vào lớp, mọi người ai cũng đổ dồn ánh mắt vào Nguyên. Họ nhìn vì Nguyên đã khác hẳn, không còn ủ rũ như trước, không còn buồn như trước mà giờ đây là một chàng trai tràn đầy sức sống, một cậu thư sinh mang dáng dấp của sự lịch lãm … nhưng Nguyên vẫn trầm lặng. Gìơ ra chơi, mặc cho đám bạn reo hò vui vẻ, Nguyên vẫn đứng dựa vào vách tường trước cửa lớp mà nhìn ra sân trường không chớp mắt. Nguyên cứ nhìn, nhìn mãi, nhưng thật sự Nguyên đang nghĩ về một chuyện khác. Chợt Nguyên quay người lại thì bắt gặp một bạn gái đang nhìn mình từ xa. Nguyên hơi bối rối nhưng cũng kịp nhận ra người đó là ai. Gia Hân – một cô gái có cá tính. Hân rất đẹp, khuôn mặt Hân là kết tinh của sự hoàn hảo. Cũng vì có được vẻ đẹp trời phú, cộng với sự giàu có của gia đình mà Hân được cả khối 11 biết đến như một người nổi tiếng. Bởi vậy mà có hàng tá đứa con trai đứng xếp hàng mong được cùng Hân sánh vai dạo phố, Nguyên cũng không ngoại lệ. Từ khi bước vào lớp 10, Nguyên đã chú ý đến Hân, chú ý ở đây chỉ là sự thích thú muốn được làm quen, nhưng Nguyên biết mình mãi mãi không hợp với Hân. Vì gia đình Hân quá đỗi giàu sang còn gia đình Nguyên thì chỉ bình thường. Trong khi đó, những đứa con trai theo đuổi Hân thì toàn là con của các đại gia có tiền, có quyền. Và Nguyên dám chắc một điều rằng, dù có một đứa đẹp trai cỡ nào đi chăng nữa mà nghèo nàn thì đừng mơ được Hân để ý. Đó là sự thật. Con gái của người giàu có ai chẳng muốn có một người bạn trai vừa đẹp trai mà vừa giàu có, như vậy mới hãnh diện với bạn bè. Nghĩ đến đó, Nguyên chợt trở về hiện tại và thầm nhủ ” Mày phải biết mày là ai chứ Nguyên. “… Nguyên lặng thinh bước vào lớp nhưng cũng kịp nhận ra Hân đang tiến đến gần mình và vẫn nhìn mình bằng ánh mắt đó. Nguyên càng bối rối hơn, cảm thấy có cái gì đó sắp diễn ra với mình nên Nguyên bước nhanh vào lớp. Rồi Nguyên nghe có tiếng nói chuyện ngoài cửa, có nhắc đến tên Nguyên nữa. Thì ra Hân đến lớp Nguyên để hỏi đứa bạn về tên của Nguyên. Hân còn khen Nguyên đẹp trai nữa. Mấy đứa trong lớp đều sững sờ vì chúng nó không ngờ rằng…. Hân – người con gái đẹp nhất nhì của khối 11, có biết bao anh chàng đẹp trai theo đuổi, lại chủ động đến làm quen với thằng Nguyên. Chuyện không thể ngờ. Rồi chúng nó la lớn làm cả lớp càng thêm náo nhiệt. - Nguyên ! Hân nó khen mày đẹp trai kìa. Tiếng của cái thằng quậy nhất lớp - Thôi đi ! Đừng đùa tao nữa . - Ơ …. Tao nói thiệt mà, nó còn hỏi tên mày nữa đó. Nguyên càng thêm bối rối, mặt đỏ như gấc, ngồi im lìm trong góc lớp. Nguyên thật sự không muốn mình là người nổi tiếng, vì Nguyên không phải là đứa thích khoe khoang, thích chơi nổi. Nhưng Nguyên cảm thấy rất vui vì những lời nói của Hân. Không phải vui vì được khen đẹp trai, mà vui vì Nguyên biết được cuộc sống của mình sắp có gì đó mới lạ xảy ra. Rồi thời gian cứ trôi, Nguyên và Hân đã thân nhau hơn, Nguyên không còn mặc cảm về sự phân biệt giàu nghèo nữa. Nguyên muốn được ở bên cạnh Hân vì Nguyên muốn được che chở cho Hân, bảo vệ Hân. Nhìn Hân bề ngoài luôn tỏ ra là một cô gái cứng rắn, liều lĩnh nhưng Nguyên vẫn nhận thấy trong con người đó là một trái tim yếu mềm đang thổn thức ….. Buổi chiều ở thành phố cao nguyên này thật êm đềm, ánh nắng vàng hắt vào quán Highland làm không khí trở nên ấm áp hơn khi đang vào mùa đông, Nguyên vẫn ngồi một mình, nhớ lại quá khứ Hân qua lời kể của đứa bạn thân nhất mà Hân thường chơi. Nguyên cảm thấy trái tim mình cành thêm buốt giá khi nghĩ về nó. “Nguyên biết không, trước khi quen Nguyên, Hân đã có quen một anh chàng cũng đẹp trai, con của một đại gia có tiếng của vùng đất này. Hân yêu anh đó lắm, vì quá yêu mà Hân trở nên mù quáng. Hân sao mãn việc học hành, lúc nào cũng nhắc đến anh ta. Nhưng trớ trêu thay, anh ta là con của một đại gia, là người có máu ăn chơi, chỉ đùa giỡn với tình cảm của Hân mà thôi. Bọn mình có đôi lần nói cho Hân biết về thói trăng gió của anh ta nhưng Hân nào có nghe. Cho đến khi, Hân chứng kiến tận mắt anh ta và cô bồ đang âu yếm bên nhau ngay tại khu biệt thự anh ta ở thì Hân trở nên điên dại. Hân không còn tin bất cứ ai ngay cả chính bản thân mình. Mọi thứ đều giả dối ! Hân tìm đến những quán Bar, những tụ điểm ăn chơi, nhảy nhót cho quên đi sự đời. Đêm nào cũng vậy, người Hân nồng nặc mùi rượu, mặt mũi bơ phờ vì cơn lắc thâu đêm. Đó là khoảng thời gian đen tối của Hân. Bây giờ, nó đã tìm lại được chính mình rồi, khồng còn bi lụy về tình yêu nữa. Nguyên thấy đó, lúc nào nó cũng cố tỏ ra mình là người không yếu đuối, nhưng có ai biết được con tim nó đã bị tổn thương đến thế nào. Vậy nên trách nhiệm đặt lên vai Nguyên nặng lắm đó. Nguyên phải ở bên cạnh Hân mà tiếp thêm sức sống cho nó. Đừng làm Hân buồn nha. Nó nói nó muốn bắt đầu lại cuộc đời vơi Nguyên” “trách nhiệm”, “tiếp thêm sức sống”, “bắt đầu lại cuộc đời”… những câu nói đó làm Nguyên run hết cả người , cổ Nguyên nghẹn đắng lại, Nguyên như người mất hồn. Liệu Nguyên có thể làm tròn được những trách nhiệm đó khi trong con người Nguyên còn in mãi bóng hình Khang. Nguyên bắt đầu lo sợ, sợ một ngày nào đó Nguyên sẽ làm Hân tổn thương. Nguyên sợ khi thấy Hân phải khóc, phải đau khổ vì tình yêu. Nguyên đã đi quá xa vào tình yêu với Hân rồi. Bây giờ Nguyên muốn quay trở lại, quay về thời thằng Nguyên tự do, tự tại, chỉ biết mình thôi thì đã quá muộn rồi. Thôi thì ” Chuyện gì đến sẽ đến. ” .Nguyên tự nhủ ….. Hân vẫn cười nói hồn nhiên bên Nguyên. Hai người họ lúc nào cũng quấn quýt bên nhau. Những quán chè, quán kem, quán cà phê đều là điểm dừng chân của hai bạn trẻ này sau mỗi buổi học. Họ thật xứng đôi ! Mọi người ai cũng phải ganh tỵ cho đôi bạn trẻ. Đối với Nguyên, những ngày tháng này thật đáng nhớ, nhưng Nguyên vẫn cảm thấy trong lòng mình thiếu thiếu một cái gì đó, một thứ mà Nguyên đã cố quên nhưng nó vẫn len lỏi trong từng suy nghĩ. ……… Mới đó mà đã 28 tết rồi, không khí chuẩn bị cho năm mới thật náo nhiệt. - Nguyên à ! Chắc năm nay Hân không được đón tết cùng Nguyên rồi - Hân đi đâu ? - Hân phải đi về quê cùng cha mẹ. Đã lâu lăm rồi, từ khi cha mẹ Hân chuyển lên đây làm ăn, không có năm nào đón tết ở quê cả. Nên năm nay gia đình quyết định về quê ăn tết. Thật sự, Hân không thích về chút nào. Ở đây ăn tết còn có bạn có bè, có Nguyên nữa. - Thôi ! Lâu lâu mới về một lần mà. Chắc ông bà nội cũng nhớ Hân lắm đó. Xa nhau mấy ngày rồi lại gặp nhau mà. - Um… Hân sẽ thu xếp về sớm hơn ha ! À ! Nhớ chuẩn bị tiền lì xì cho Hân nữa đó. - Trời ! Lớn rồi mà cũng đòi tiền lì xì sao ? - Không phải Nguyên thường nói ” Với Nguyên, Hân vẫn là cô bé mà “. Một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt Hân sau câu nói đùa đó. - Nguyên chịu thua Hân mất thôi . Nguyên cũng bật cười vì sự nhí nhảnh của Hân. - Thôi Hân về nha. Hẹn ngày gặp lại. - Um … Hân đi vui vẻ nha. - ………………Bye ………… Bóng Hân từ từ khuất hẳn sau vạt nắng của buổi chiều hoàng hôn. “Chắc tết này buồn lắm đây” , Nguyên tự nhủ rồi cũng phóng xe mất hút … Nhà cửa dã chuẩn bị xong hết rồi, mọi người chỉ còn ngồi chờ đón giao thừa thôi. Bài hát Happy New Year vang lên làm không khí trong nhà rộn rịp hẳn lên. - Con đi ra quảng trường xem họ bắn pháo hoa nha má ? - Uh … Đi xe cẩn thận nha con, đêm nay xe cộ nhiều lắm đó. - Dạ ! Con biết rồi má . Nguyên lật đật xỏ chiếc giày vào rồi phóng xe ra khỏi cửa. - Nhớ về sớm nha con. Đoạn bà nói xong thì bóng Nguyên đã mất hút. - Cái thằng ! Lớn rồi mà cứ như con nít. ………. Nguyên chẳng chơi thân với đứa bạn nào hết, vì những đứa bạn học của Nguyên đều là những đứa quậy phá, chơi bời. Nhưng từ khi gặp Toàn, một đứa rất bộp chộp nhưng lại rất hiểu bạn bè. Nguyên cảm thấy đó mới là người bạn mà Nguyên cần, để chia sẻ những suy tư, suy nghĩ mà Nguyên rất mệt mỏi khi phải đối diện với nó một mình. Quả là Nguyên không chọn lầm người. Toàn thật sự hiểu Nguyên, hiểu cả con người Nguyên. Chỉ cần nhìn qua ánh mắt thôi là Toàn có thể biết được Nguyên đang nghĩ gì. Ở người bạn này, Nguyên không thấy sự ganh tỵ, cái bon chen của những đứa con trai thành phố, mà thay vào đó là sự thông cảm, sự sẻ chia. Đó mới là cái mà Nguyên nhận được từ tình bạn này. - Toàn ơi ! - Có gì không con ? Tiếng của má Toàn vọng ra. - Dạ thưa bác. Cho cháu hỏi có Toàn ở nhà không ạ ? - Toàn nó đi đâu từ tối với mấy đứa bạn rồi con. Con kiếm Toàn có chuyện gì không ? - Dạ không. Con tưởng có nó ở nhà thì rủ nó cùng đi xem bắn pháo hoa cho vui. Thôi ! Con chào bác con đi Chiếc xe Mio của Nguyên lại lao vút trên con phố. - Thằng Toàn này thiệt là, đã bảo chờ mình cùng đi mà giờ mất hút đâu không biết. Đón năm mới một mình buồn thiệt. Biết sao đây, Nguyên cô đơn mà. Nguyên tự nhủ lòng mình. ………. “Trời ! Đúng là ngày tết. Quảng trường đông thiệt”. Nguyên không thích những chỗ náo nhiệt cho lắm. Cậu ta tìm được cho mình một chỗ khuất, nơi đó cũng có thể thấy rõ được pháo hoa. Nguyên ngồi xuống thảm cỏ. - Mới 11 giờ rưỡi thôi. Còn nửa tiếng nữa, biết làm gì bây giờ đây ta. Nguyên lại hí hoáy quay qua quay lại chờ đợi. Bỗng Nguyên nhìn thấy có một bóng hình người in hằn lên thảm cỏ. Nguyên quay đầu lại ………Cả người Nguyên sững lại, hai mắt mở to không chớp, tim Nguyên đập nhanh hơn làm hơi thở cũng trở nên gấp gáp…. Ai đây ?.Người nào đây ?..?..?..?..? Không ai khác, người mà làm Nguyên cảm thấy con tim mình chưa tan hết băng giá, người mà có đôi mắt làm Nguyên mỗi lần nhìn vào như bị đắm chìm trong biển khơi mênh mông, người mà luôn dõi theo Nguyên từng ngày, dõi theo sự hạnh phúc của Nguyên. Đó là Khang !..!..!..! - Khang …. Phải Khang đó không ? Nguyên thốt lên. Vẻ mặt không còn lạnh lùng như trước, Khang nở nụ cười làm ấm cả lòng Nguyên. Đây là lần đầu tiên Nguyên thấy Khang cười. Nụ cười như ngọn lửa thiêu đốt mọi giá băng trong con người Nguyên. - Ra đây đón giao thừa cùng Nguyên nè. Nguyên không còn kịp đặt ra những câu hỏi đại loại như Khang xuất hiện từ đâu, tại sao Khang biết mình ở đây, vẻ mặt lạnh lùng xa lạ của Khang đâu mất rồi … mà giờ đây, Nguyên đã rơi vào tâm trạng bối rối và hoang mang. Trong trái tim Nguyên, mọi cảm xúc ngày nào lại dâng trào lên mãnh liệt, nó luồn lách qua từng giây thần kinh, qua từng mạch máu trong cơ thể Nguyên. Khang ngồi xuống cạnh Nguyên. Cả hai đều …. im lặng, im lặng và chỉ im lặng. Người Nguyên nóng ran, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán. - Sao im lặng vậy ? Khang khẽ hỏi. - Ờ … ờ … mình thấy người … người nóng quá. - Vì mình ? Một câu hỏi quá thẳng thừng, đi sâu vào vấn đề làm Nguyên chết lặng người, cổ họng Nguyên cứng ngắt, không nói nên lời, hai mắt trợn tròn nhìn Khang. Nguyên vẵn im lặng. Sự im lặng đó đồng nghĩa với câu trả lời mà Khang muốn nghe. Khang nhoẻn miệng cười, một nụ cười tinh quái. Nguyên không hề để ý. Trong đầu Nguyên, hạnh phúc và lo sợ đang đấu tranh. Khoảng thời gian Nguyên tránh mặt Khang giờ đây trở thành vô nghĩa. Nguyên rất muốn ôm lấy Khang mà tận tưởng cái hạnh phúc mà Nguyên chỉ có được trong trí tưởng tượng, nhưng không thể, không thể vì còn Hân. Hình ảnh Hân lúc này lại hiện ra với ly rượu trong cơn tuyệt vọng của mối tình đầu tiên đã làm Nguyên kịp nhận thức được những hành động của mình.” Làm sao đây ? Làm sao đây Nguyên ? Chưa bao giờ mày rơi vào tình trạng bế tắc như thế này.” Tâm trí hoảng loạn, đầu óc rối bời, con tim thúc giục nhưng lý trí yếu mềm. Nguyên vẫn im lặng. Và thật bất ngờ, ngay giờ phút thiêng liêng chuyển sang năm mới, ngay lúc tiếng chuông báo hiệu năm mới vang lên, Khang đã đặt lên môi Nguyên một nụ hôn đầu đời, một nụ hôn cháy bỏng, một nụ hôn của sự đam mê. Nguyên trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhưng nụ hôn đó đã xua tan đi mọi ý nghĩ trong đầu Nguyên. Nguyên chỉ còn biết buông xuôi tất cả mà tận hưởng giây phút ngọt ngào, đê mê …. Chợt Khang dừng lại, áp sát mặt vào gần mặt Nguyên, bàn tay Khang vuốt nhẹ lên vài lọn tóc rủ xuống vầng trán của Nguyên. Nguyên vẫn trong tư thế bị động, hai cánh tay rắn chắc của Khang đã đè hẳn người Nguyên nằm xuống thảm cỏ. Khang từ từ hôn lên mái tóc, lên vầng trán mịn màng của Nguyên. Nguyên nhắm nghiền mắt lại mà tận hưởng cái cảm giác như được bay bổng, bay tới chốn thiên đường xa xôi, nơi đó chỉ có Nguyên và Khang. Rồi Khang ghé sát vào tai Nguyên, khẽ thì thào I LOVE YOU …Nguyên chưa hết bàng hoàng thì môi Nguyên đã gắn chặt với môi Khang. Bây giờ, con tim Nguyên mới thật sự tan hết băng giá, nó chỉ còn là sự rung động, nhịp đập của con tim . Hai chàng trai đó trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào, những nụ hôn đã chờ đợi từ lâu lắm rồi mà đâu nhận thấy pháo hoa đang được bắn lên, sáng rực cả bầu trời với muôn vàn màu sắc như cùng sẻ chia hạnh phúc của đôi bạn trẻ này …. Boy 6 múi MattWoong Mùi nắng cháy Tác giả alexithymia_y 898 173 Say em từ cái thuở dải tóc nâu thoảng vương mùi nắng cháy, thích em khi thấy bóng em tung tăng cùng nửa vầng trăng khuyết treo bên môi, thương em ngay vào khoảnh khắc em quay người, khuôn miệng chúm chím khẽ mấp máy "Anh Hùng!" [Fanfic/ChanBaek] Đại dịch toàn cầu Tác giả byeonshine 6709 504 Tác giả Byeonshine Nhân vật Phác Xán Liệt x Biên Bá Hiền Poster Yui Beta Dương & Hibi Thể loại ABO, Alpha vệ sĩ mùi sữa C x Omega bác sĩ mùi cherry B, ngọt Giới thiệu "Chú bác sĩ ơi, người chú có mùi gì đó thơm lắm..." Bé gái chun mũi ngửi ngửi. "Rõ ràng là mùi sữa anh đào..." Giữa màn đêm tối mịt mờ, Biên Bá Hiền nghe thấy âm thanh trong trẻo non nớt vang lên lại im lặng không dám đáp lời, chỉ có vành tai lặng lẽ ửng đỏ tựa trái anh đào chín mọng. [beomhyun] from haters to lovers Tác giả _wormie_zun_ 19406 1538 Ghét. Nhưng yêu. .from haters to lovers. By zun_làm ơn đừng đem đi đâu khi chưa có sự cho phép. _Đã hoàn_ [AxB] Răng Nanh Tác giả Dinari_lili 55552 3902 Thiệu Bân... Ta không muốn một người có mùi hương hợp với ta. Ta muốn một người phải mang mùi hương của ta. Nơi Sìn Một Số OTP Của Tớ []Kimetsu No Yaiba[] Tác giả Bang7651 5931 404 Um..OTP của tớ khá nhiều Shoumen, Shoujo Ngôn Tình và cũng có Yaoi Boylove nữa nhen, tớ k thích và cũng k ship bất kì cặp Yuri nào hết nào có idea tớ sẽ viết Đa số •AllGiyuu/GiyuAll •AllNezuko/NezuAll •AllShinobu/ShinoAll •AllSanemi/SaneAll BrightWin__BADBOY Tác giả BrightWin646 54160 3148 Truyện trên 18+ [Perthchimon]ABO/điên tình??✨ Tác giả nhonaymeblnka 1224 95 Truyện có H++ Suy nghĩ trước khi đọc ạ Perth-alpha mùi rượu vang Chimon-omega mùi kẹo ngọt Truyện có nhiều thể loại hợp lại Có vào thứ 6 hàng tuần. [TanGiyuu][MuiGiyuu]Thầy Giáo Dạy Thể Dục Tác giả flowkhuetientieu 4985 390 Cho hỏi thầy Tomioka cảm giác thế nào khi được hai học sinh đẹp zai theo đuổi Ai cho tôi xin cái nguồn ảnh cái ạaa!! Định Nghĩa Bạn Thân Tác giả Currywluv 527847 11871 ❌🚫Lưu Ý truyện H Tục, ko coi đc thì xin out. Đã nhắc mà còn cmt tào lao là tao đấm cho vỡ mồm🔞🚫 Phong-một thằng con trai bthg ko có gì đáng chú ý, trung lưu, là học sinh lớp 10 của trường xx. Yêu thầm thằng bn thân Luân-là bn thân của thằng Phong. Đẹp trai khoai to 6 múi, gia thế lại giàu. Yêu thầm thằng Phong vv Author Ry Thể loại gay, boyxboy, 18+, 1x1, HE, Htục,... Thời gian đăng thứ 2 mỗi tuần [Đam mỹ - Gay sex] MÙI VỊ HẬU CHIẾN Tác giả hotguywithlust 10393 25 Tuấn đam mê cơ thể hoàn hảo đầy mùi đàn ông của Hải từ khi hắn nhập ngũ nhưng chưa từng có cơ hội chạm vào. Sau khi đội quân thua cuộc, Tuấn từng bước tiếp cận và nếm được mùi vị người đàn ông hắn khao khát. [FULL] Chanh Mật Ong Tác giả _arthan_ 1860360 97782 Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất. "Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?" "Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý. "Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?" Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời "Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao." Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói "Sao chẳng giống tao chút nào thế?" Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà. Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó. "Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy." "À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề. "Không có gì." Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp. - 1/3/2022 Bìa anneishereee nhắm đôi mắt lại em không thấy đường. Tác giả reinotfun 1751 124 quằn. 12cs; bl; textfic; bùng binh Vmin Bad Boy나쁜 소년 ✔️ Tác giả leemeow0107 84690 5394 Jimin là nguyên nhân khiến tình cảm của Kim Taehyung dành cho Min Yoongi vẫn luôn bị khước từ. Hắn ta đương nhiên rất ghét cậu, nhưng hắn biết cậu rất thích hắn, Kim Taehyung vờ như đáp lại tình cảm còn như mũi dao trả thù Min YoonGi... [ĐM/DONE] Doanh doanh - Thị Tửu Cật Trà Tác giả sleepyryal 293817 29716 Thể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, ABO, Vườn trường, 1×1 Độ dài 58 chương + 4 ngoại truyện Nguồn convert + raw Trường Bội Giới thiệu Có liên quan đến những vấn đề và phiền não về kì phân hóa. Tớ sẽ phân hóa thành loại người nào, mà pheromone của cậu có mùi gì? Vô tình bắt gặp cảnh tượng cắm sừng cho hotboy lớp bên cạnh thì phải làm sao bây giờ? Suốt mười sáu năm cuộc đời, lần đầu tiên Diệp Tri Hòa sinh ra hoài nghi với vận may của mình - rốt cuộc có nên nói cho Lận Thâm biết rằng trên đầu hắn đã mọc cỏ* hay không? *mọc cỏ cỏ màu xanh lá => bị đội nón xanh, hay còn gọi là bị cắm sừng . Lần đầu tiên, bằng trực giác cậu thấy mình khác với mọi người. Trong không khí chẳng có mùi gì, cậu cúi đầu cẩn thận ngửi ngửi chính mình. Mùi hoa oải hương. Là mùi bột giặt ngày hôm qua. "Tôi không ngửi thấy". Diệp Tri Hòa nói. . Họ hôn nhau, một nụ hôn đầy vị kẹo. Gương mặt Diệp Tri Hoà ửng màu hồng nhàn nhạt, tai Lận Thâm cũng hồng lên, đẩy viên kẹo sang miệng cậu. "Vị gì đây?". Hắn thấp giọng hỏi. Diệp Tri Hòa ngơ ngác, ngây thơ nhìn hắn. Lận Thâm nói "Là vị của tớ trong miệng cậu đấy". Bản edit phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác. Bìa Mai 💐🌞MÃI LÀ ANTIFAN !!!🌞🌸 Tác giả zyyyzx 14954 827 Ohm Pawat là 1 ngôi sao nổi tiếng trực thuộc GMMTV luôn được nhiều người yêu mến, nhưng lại có một người luôn ghét cay ghét đắng anh chính là Nanon Korapat.🙃🙃 Tui quá là mê OTP của tui gòi nên cái này là fic đầu của tui nhoa!! Mụi người nhớ ủng hộ bộ này nha❤️❤️❤️ Thể loại BL, Ngọt, ngược 1 xíu cho đời thêm drama. Kết HE nhoa mụi người yên tâm tụi khum mún OE hay SE đou👼👼. Dạo này hơi bận nên thời gian tui ra chap có thể là trong Tết Nguyên Đán nha.❤️❤️❤️ đừng có giỡn mặt với tuiii🪥🌻textfic Tác giả HuynhKhanhThy 6164 703 khun arai tummai sodium radium potassium 🦁🐭 [ [allMuichirou] Chiếm hữu Tác giả bjyx_01 12391 791 Nơi để đè Muichirou-kun ._. Bộ truyện này mình làm ra để ship AllMuichirou nếu đây là Notp của ai thì có thể click ra khỏi đây ạ Thuyền mình chỉ ship nv nam với Mui, mình sẽ cố gắng để không làm thay đổi tính cách của bất kì nhân vật nào cả Kết HE, truyện sẽ xen lẫn ngọt và một chút ngước nha, có H Trong Otp này mình có ship Mui với cả quỷ nữa. Mong mọi người sẽ ủng hộ ❤️ 1. Cậu là Duy năm nay 20 tuổi quê ở Trà Vinh hiện đang là sinh viên năm 2 của một trường Đại học tại Bình Dương. Duy đã sống tự lập ở cái đất nhộn nhịp đông đúc không kém gì Sài Gòn này từ khi trúng tuyển vào đại học. Gia đình Duy chỉ là một gia đình bình thường, cha mẹ thì làm nông làm vườn, có anh lớn đã lấy vợ, chị kế cũng đã gả chồng và Duy là em út trong nhà. Từ nhỏ cậu đã quen với ruộng vườn, sông nước cùng cha và anh làm nông nên cơ thể cũng được xem là tương đối rắn chắc, nước da nâu, chiều cao tầm 1m80 cùng gương mặt nam tính và có nét rất dễ mến. Cậu cũng là một người hòa đồng, ăn nói có duyên và hài hước nên từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã luôn được các cô bạn để mắt đến, nhưng có lẽ bản thân của cậu từ khi dậy thì cũng đã có những cảm nhận khác hơn những thằng bạn đồng trang lứa nên cậu không hề quá để tâm đến những lời ngọt ngào hay tỏ tình từ những cô bạn trong trường. Tuy vậy, bản năng con trai cũng khiến Duy có niềm đam mê riêng của mình, nên khi cậu nhận tin trúng tuyển vào ngành Kỹ thuật ô tô cậu đã quyết tâm theo đuổi con đường học vấn đến cùng với sự ủng hộ và động viên hết mình của gia đình. Duy ở tại một khu nhà trọ trong một con hẻm cách trường cậu học cũng không quá xa, chỉ mất khoảng 5-10 phút để chạy xe đến đó. Hằng ngày cậu thường đến trường vào các tiết học chính theo thời khóa biểu, bên cạnh đó cậu còn tham gia các câu lạc bộ thể thao và có một công việc làm thêm tại một quán trà sữa trong trung tâm thành phố. Hiện tại cũng là thời gian hè nên số tiết học tại trường cũng giảm bớt rất nhiều, cậu có thời gian để nghỉ ngơi thư giãn ở phòng trọ nhiều hơn. Dãy phòng trọ của cậu nằm ngang sát nhau ngay mặt tiền hẻm, có một hàng rào kiêng cố ngăn cách với đường hẻm và một cửa ra vào chung các phòng. Đa số những phòng kế bên cậu đều là công nhân tại các khu công nghiệp suốt ngày đi làm và chỉ có vài sinh viên là như cậu nên cuộc sống cũng tương đối riêng tư. Hôm nay Duy chỉ học 2 tiết vào buổi sáng và được nghỉ cả ngày, cũng là ngày cậu được off tại quán trà sữa mà cậu làm nên cậu tranh thủ tan học liền đi chợ mua vài thứ đồ lặt vặt cần dùng cùng đồ ăn rồi trở về phòng. Tuy phòng trọ có vẻ thông thoáng hơn những phòng trọ khác mà cậu từng đi xem trước kia nhưng ở cái mảnh đất này tiết trời lại rất oi bức nên với thói quen vừa về đến phòng Duy đã cởi phăng chiếc áo sơ mi trên người, chỉ mặc độc mỗi chiếc quần thun đá banh, tấm lưng trần, bờ vai rộng, cơ ngực và cơ bụng tuy không như những tay tập gym nhưng cũng hiện lên rõ ràng và chắc nịt. Cậu dọn dẹp lại căn phòng, giặt đống quần áo tồn mấy hôm rồi mang ra phía trước phòng phơi cho kịp nắng để quần áo mau khô. Trong lúc đang loay hoay phơi mớ quần áo và miệng thì hát vu vơ mấy câu hò nam bộ thì chợt có ai đó lên tiếng từ ngoài hàng rào khiến cậu bất ngờ – Chú em cũng là dân miền tây sao? Chắc là sinh viên xa nhà hả? – giọng người đàn ông trầm lắng vang lên. Duy quay mặt ra phía hàng rào có giọng nói thì thấy một người đàn ông trung niên tầm khoảng 40 tuổi đang nhìn cậu mà cười hỏi. – Dạ, con dân Trà Vinh lên đây học, con nghe giọng chú chắc là cũng miền tây rồi! – Duy cười đáp và móc vội chiếc áo phơi lên. – Ừ chú thì quê dưới Sóc Trăng, lên đây làm cũng hơn 20 năm rồi. Chú làm thợ hồ, đang phụ trách nhà đằng kia – người đàn ông chỉ tay lệch về phía ngôi nhà đang xây phía bên dãy nhà bên kia hẻm đối diện với dãy nhà trọ của Duy. – Dạ! – Duy hướng mắt nhìn theo rồi tiếp lời – Con tên Duy đang học năm 2 lên đây cũng được hơn 2 năm rồi chú! – Ừ chú tên Thành, 38 tuổi, nhà chú cách đây cũng tầm hơn 2km, nhà này cũng chỗ quen biết nên chú nhận làm thợ chính. Đang đi mua điếu thuốc hút đi ngang thấy chú em đang yêu đời quá nên chú hỏi thăm. Mà công nhận tướng tá cũng ngon à, này chắc gái theo lắm phải không con – chú Thành cười – Chú làm con ngại quá! Nếu được như chú nói thì con đâu có ế đến bây giờ – Duy cười đùa đáp lại với chú. – Thôi chú qua bển làm tiếp, rảnh chú cháu mình làm vài ly chơi nói chuyện dù sao cũng là người miền tây xa quê với nhau mà. – Dạ được mà chú! – Duy cười rồi nhìn theo dáng chú Thành đang tiến về phía công trình. Duy cũng phơi xong quần áo rồi vào trong tranh thủ làm thức ăn để ăn cơm vào giờ trưa. Sau giờ trưa Duy dọn rửa xong xuôi rồi ngồi tựa lưng chỗ cánh cửa phòng nhìn về hướng công trình chỗ chú Thành vừa nói chuyện lúc nãy. Vì chỉ là con hẻm vừa nên từ phía cậu nhìn qua đó đều thấy được những người bên đó đang làm gì. Duy nhìn thấy chú Thành cũng vừa dùng cơm trưa xong, chú cởi trần để lộ ra một cơ thể vạm vỡ của một người đàn ông trung niên làm công việc tay chân hằng ngày nên cánh tay chắc nịt với cơ thịt cuồn cuộn, cơ ngực to với hai đầu núm vú đen sẫm, cùng phần bụng tuy không phải 6 múi nhưng phẳng lì săn chắc. Cậu nhìn xuống phía quần chú Thành mà tưởng tượng nên thứ đang được lớp vải che lại đó không biết sẽ như thế nào khiến cậu rất tò mò. Thằng nhỏ của cậu đã cương cứng lên trong quần, cậu không chịu nổi nữa vội vàng khép cửa rồi tuột cái quần thun xuống. Thằng nhỏ của Duy bật lên thẳng đứng, chùm lông đã được cậu tỉa gọn gàn mấy hôm trước làm cho thằng nhỏ trông càng to hơn, hai tinh hoàn với lún phún vài cọng lông. Đầu khấc của nó màu đỏ hồng, gân guốc chạy dọc theo thân dương vật nổi lên khi cậu cương lên hết cỡ. Duy một tay se đầu núm vú, một tay sục mạnh dương vật đang cứng hết cỡ của mình, nước nhờn ra xối xả, cậu thoa đều đầu khấc và thân mà sục lấy sục để. Trong cơn đê mê, Duy nhớ đến hình ảnh chú Thành khi nảy, mắt nhắm nghiền lại và cậu rên lên từng tiếng nhỏ. Được một lát thì đạt đến cực đỉnh, Duy quỳ gối lên sàn nhà, cắn môi và tay sục mạnh hết cở dương vật của mình, từng dòng tinh bắn ra lên nền gạch, trắng đục và nóng hổi. Sau khi đạt được khoái cảm, cậu lau chùi sạch sẽ rồi ngã lưng đánh một giấc thật ngon lành. Tối đó Duy có hẹn cf với đám bạn học chung. Những ngày sau đó, chú Thành vẫn hay sang chỗ trước cửa phòng trọ Duy mà tán gẫu hết chuyện này đến chuyện khác, Duy cũng là người hòa đồng nên cũng niềm nở đáp chuyện. Hai chú cháu ngày càng trở nên thân thiết hơn, Duy cũng có đôi lần sang chỗ công trình chú Thành mà chủ động bắt chuyện hỏi thăm, hay dưới quê gia đình có gửi trái cây thức ăn gì lên mà có dư Duy cũng đều mang qua mời chú Thành cũng như các chú ở công trình. Chiều hôm đó, Duy tan học trở về vừa đến đang loay hoay mở cổng dãy trọ thì chú Thành bên kia đường bước qua chỗ cậu – Nay đi học về sớm mạy? – Dạ chú, hôm nay con nghỉ tiết cuối – Duy nhanh nhẹn cười đáp và tay thì mở cổng. – Chú cũng làm vừa xong, con tối nay có bận gì không Duy? – Tối con đi làm thêm chú ơi! – À chú quên mất… – Sao có gì không chú? – Duy thắc mắc nhìn chú Thành. – Tối chú ở lại đây canh đống đồ, định rủ con làm vài ly với chú cho dễ ngủ Duy chợt lóe lên suy nghĩ gì đó trong đầu, bản thân cậu có gì đó hối thúc cậu nhận lời với chú Thành. – Hay bữa khác cũng được! – chú Thành thấy Duy ngập ngừng thì lên tiếng. – Dạ được chú, vậy tối con đi làm về rồi con mua gì đó qua với chú… – Duy nhanh nhẹn cười đáp. – Ok nhất trí, chú có sẵn rượu rồi, mồi đơn giản là được! Rồi hai chú cháu chào nhau, Duy lật đật vào phòng tắm rửa thay đồ, vội ăn miếng cơm nấu lúc trưa còn đủ phần cậu đã chừa lại. Cậu đến chỗ làm và bắt đầu công việc, hôm nay cậu cứ nôn nao trong lòng mong thời gian trôi qua thật nhanh mà kết thúc buổi làm. Đồng hồ điểm 10h30, quán chỗ Duy làm cũng đã hết khách mọi người trong quán cũng đang bắt đầu dọn dẹp và sau đó ra về. Cậu lên xe và phi nhanh đến chỗ mua vài món mồi mà cậu đã suy nghĩ sẵn trước đó, trở về dãy trọ trong con hẻm mọi thứ dường như yên tĩnh đi phần nào. Duy vội dắt xe vào phòng, rồi tắm rửa thay vội bồ độ đá banh mà cậu hay mặc ở nhà. Sau đó, cậu đóng cửa cẩn thận, tay xách túi đồ rồi sang chỗ khu công trình. – Chú Thành, mồi tới rồi chú ơi… – Duy tiến vào trong chỗ căn chồi tạm vẫn còn ánh đèn mà gọi vừa đủ nghe. – Đợi mày mà chú muốn ngủ gục! – chú Thành từ trong bước ra và ngoắc tay Duy vào trong. Duy bước vào căn chồi nhỏ, ánh đèn tuy nhỏ nhưng vẫn đủ ánh sáng để cậu nhìn thấy rõ trước mặt cậu là một gã trung niên cường tráng đang cởi trần với độc mỗi chiếc quần thun, dưới lớp quần đó cậu đang cố nhìn cho kỹ khúc thịt đang đung đưa qua lại. Chú Thành dường như thấy được ánh mắt của Duy nên liền cất giọng – Sao vậy, chú có gì lạ sao mà con nhìn dữ vậy? – Dạ… không… có gì đâu chú.. – Để bọc đồ trên bàn đi, chú lấy chai rượu rồi chú cháu mình nhâm nhi tâm sự – Dạ để con mở mấy hộp này ra luôn. Lát sau, hai chú cháu ngồi cùng nhau trên chiếc bàn nhỏ ngay cửa của căn chồi tạm, hướng nhìn ra phía đường hẻm, có ánh đèn của đèn đường và vài căn nhà vẫn còn sáng đèn. – Nè uống đi, rượu này là dưới quê chú đó. – Con tửu lượng không cao, chú đừng chê con à – Duy cười. – Chưa thử sao biết mạy, nè cụng ly với chú! Say quá thì ngủ đây với chú. Duy nghe vậy liền thầm mừng trong lòng vì cơ hội để cậu gần gũi với người đàn ông mà cậu luôn ao ước cũng đến rồi. Hai chú cháu cùng nhau nhâm nhi ly rượu, rồi tâm sự đủ thứ chuyện. Qua đó mà Duy mới biết, chú Thành đã ly dị vợ được hơn 5 năm, hiện sống cùng với cậu con trai đang học cấp 3. Duy vừa nghe chú Thành kể chuyện về cuộc đời chú, vừa đáp lời lại với chú nhưng cũng không quên nhìn kỹ vào từng thớ thịt săn chắc trên người chú, lấm tấm mồ hôi vì trời nóng trên làn da sậm đầy mạnh mẽ, khúc thịt đang được che đậy dưới lớp quần kia, khiến cậu thèm thuồng mà nóng hừng hực trong người. Chú Thành nhìn qua Duy thấy cậu đang chăm chú nhìn mình, mặt thì đỏ lên lại đổ cả mồi hôi liền thay đổi giọng mà gọi cậu – Duy…Duy… mới uống có mấy ly sỉn rồi hả con, mặt đỏ hừng vậy… mồ hôi ướt cả áo rồi…đàn ông con trai với nhau không, cởi áo ra cho mát đi. – Dạ chú… dạ… đúng rồi, trời nóng thôi chứ con còn chưa sĩn đâu chú… Duy trả lời chú thì cũng nhanh tay cởi áo ra, cơ thể của một chàng trai mới lớn hấp dẫn của Duy làm chú Thành cũng phải chú ý – Cũng đô con dữ bây… kiểu này gái nó thèm dữ lắm đây… Con chơi gái bao giờ chưa? – chú Thành nói trong hơi men say ngà. – Chưa chú ơi, con chưa có bạn gái lại kinh nghiệm không nhiều.. – Duy trả lời ngập ngừng – Kinh nghiệm thì có gì đâu, chú chỉ cho con chút là con rành thôi… – rồi chú Thành cười thích thú. Chú Thành sau đó uống cạn ly rượu trên tay rồi kể cho Duy nghe về tuổi trẻ, về những lần chơi gái và cả lúc chăn gối với người vợ trước của chú. Nhưng cũng cả năm nay rồi chú Thành không có tìm đến gái gú vì cảm thấy chán và chỉ tự xử khi nào lên hứng mà thôi. Duy nghe chú kể mà cũng tiếp theo chủ đề này với chú về bản thân mình rồi càng lúc trong lòng càng thêm rạo rực. Chút men say trong người lại thêm những câu chuyện khiến Duy bị kích thích tột độ, thằng nhỏ Duy cương lên không thể kiểm soát mà độn lên trong quần thấy rõ. Phía bên chú Thành, dương vật của chú cũng đã ngốc đầu dậy, chú lấy tay xoa xoa rồi nhìn sang Duy, chú đứng dậy kéo miếng bạt chỗ cửa căn chồi tạm lại rồi nắm tay Duy đứng lên đi lại và hai chú cháu ngồi lên chỗ cái giường kê tạm bợ – Duy con bú cặc chú đi Duy… Duy lúc này đã cảm thấy sung sướng vì mọi chuyện đã đúng như theo những gì cậu mong muốn. – Con sẽ làm chú sướng… Nói rồi Duy liền đưa tay cầm lấy khúc thịt to của chú Thành, chú Thành đưa môi hôn lên trán cậu rồi hôn lên môi cậu, cậu và chú nút lưỡi nhau trong cơn dục vọng đang trổi dậy. Rồi cậu hôn lên cặp ngực săn chắc của chú Thành, mùi mồ hôi cơ thể của đàn ông khiến cậu tê tái, Duy rê đầu lưỡi quanh đầu vú của chú và bú nút khiến chú rên nhẹ từng hồi. Cậu rê lưỡi xuống lỗ rốn và đường lông chạy dọc phía dưới, rồi đưa tay nắn bóp khúc thịt trong quần chú Thành. Chiếc quần thun được cởi ra, dương vật của chú Thành to dài tầm khoảng 17cm bật ra trước mặt cậu, những cọng gân hằn lên trên thân dương vật cùng đầu khấc màu đỏ sẫm đang cương cứng hết cỡ. Mùi dương vật của đàn ông trung niên xộc vào mũi cậu khiến cậu chỉ muốn được ngậm ngay khúc thịt ấy mà thôi. Không chần chừ nữa Duy liền ngậm ngay dương vật của chú Thành mà mút, chú Thành nhắm nghiền mắt mà tận hưởng khoái cảm và dùng tay nắm tóc Duy nhấp đẩy theo nhịp ra vào, dương vật của chú Thành chạm đến cổ họng khiến Duy phải nghẹn mà sặc mấy lần. – Ahhhh.. sướng quá… con bú cặc giỏi quá Duy ơi… Duy vẫn mút lấy mút để dương vật và cả hai hòn dái căng to của chú Thành, chú Thành cũng đã lột chiếc quần của cậu ra mà xoa nắn cặp mông của cậu. Dương vật của Duy rỉ ra nước nhờn ướt cả đầu khấc và giật lên theo từng nhịp hơi thở của cậu, cậu vừa mút dương vật của chú Thành cũng vừa dùng tay sục thằng nhỏ của mình. Hai người đàn ông trần trụi mồ hôi thì ướt đẫm trên cơ thể, từng nhịp thở tiếng rên vẫn đều đặn, chú Thành đã gần đạt đến cực khoái nên nhịp thở của chú càng nhanh hơn. Dương vật chú trong miệng của Duy thì giật giật liên hồi. – Duy ơi chú ra…chú ra… Duy mút càng mạnh hơn và ngậm sâu đầu dương vật vào miệng. Chú Thành rên lên một tiếng lớn rồi từng dòng tinh trắng đục được trào ra, cậu ngậm và nuốt hết từng đợt từng đợt mà dương vật chú bắn ra. Chú Thành nhễ nhại mồ hôi nhìn cậu mà mãn nguyện, chú kéo cậu lên hôn vào môi cậu rồi xoay người cậu vào người của chú. Cậu dựa vào chú Thành và hai chú cháu vẫn đang nút lưỡi nhau, chú Thành một tay se núm vú của cậu tay còn lại đang vuốt và sục dương vật cho cậu. Duy cũng nhanh chóng đạt đến cực đỉnh, cậu giật người mấy cái rồi bắn ra xối xả dòng tinh đục ngầu, chú Thành đưa tay liếm dòng tinh trên tay rồi hôn lên môi cậu. Hai chú cháu nhìn nhau thỏa mãn, sau đó dọn dẹp lại chiến trường rồi ôm nhau ngủ cho đến tờ mờ sáng. .. Còn tiếp

truyện gay 6 múi