truyện hoàng hậu ngỗ nghịch
Truyện. Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi. Chương 2. Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi Chương 2: 2: Tạm Xa Nhau Kiếp Này. Chương trước Chương tiếp . Dưới triều, các Quan Đại thần bàn luận xôn xao vừa đủ cho nhau nghe.
Hoàng Hậu Ngỗ Nghịch Chương 50: Đến Lâm Dạ quốc Sáng sớm , bên ngoài đã có tiếng náo động ầm ỹ khiến Bách Ngọc Lan phải tỉnh giấc , toàn thân dường như đã được hôi phục hoàn toàn , rất có sức lực , điều này khiến tâm tình nàng cảm thấy thoải mái hơn .
Hoàng hậu ngỗ nghịch. admin 14/04/2022. Nàng ở thời hiện đại là một cô gái không sợ trời , không sợ đất Là bang chủ , đại tỷ của một bang hội , cùng anh trai đi phá khắp nơi , ko ai là không biết danh Vậy mà chỉ vì tính tò mò, nàng lại quyết muốn đi trộm mảnh
Nhưng rất hiển nhiên, cái này 1 đời Đại Đường thiên tử, không phải là tùy tiện như vậy liền có thể ngỗ nghịch. Từ Lý Tự đăng cơ tới nay, sát phạt quyết đoán, liền Hoàng tộc An Dương trưởng công chúa, cũng bị Hoàng Đế tự mình hạ chỉ lưu vong, huống chi những
Tiểu Hằng hoảng sợ nói , lần trước hoàng thượng đã rất tức giận rồi lần này còn tự ý chắc cả hai chết mất -" Đi , đi xin Phong Thần kiểu gì cũng phải đi cho bằng được "- Nàng tức tốc phi thẳng đến ngự thư phòng nơi hắn vẫn đang bận phê duyệt tấu chương ..
materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Nàng Bách Ngọc Lan , nghe tên thì có vẻ trong sáng nhưng nàng lại ngược lại , là một người trời không sợ , đất cũng chẳng sợ, nói chung nàng vô cùng quậy . Anh trai nàng cũng chẳng kém , cùng nàng đi chơi khắp tứ phương, ba mẹ cũng chẳng thèm nói .... Danh tiếng hai anh em nhà họ Bách ko ai ko biết , ko ai ko sợ cô em , thằng anh nhà này ... -" Ngọc Lan, nghe nói ở đảo Thiên Trường có một hầm địa mới mở, nghe nói có một mảnh ngọc cổ vô cùng có giá trị trong đấy "- Anh nàng nói. -" Thế á , đi chúng ta đi xem đi, em cũng muốn xem thử mảnh ngọc ấy "- Nàng nói vô cùng vui vẻ đầy sự hưng phấn -" Không được rồi , ba mẹ bắt anh về làm việc , chán muốn chết "- Anh thở dài -" Ha..ha..ha..tiếc quá, em đi một mình vậy "- Nàng nói rồi nhanh chóng đi trước Bách Ngọc Lan sai người chuẩn bị máy bay riêng , ngay lập tức đến đảo Thiên Trường .. Đây là một hòn đảo khá vắng vẻ, nhưng đoàn người đi cùng nàng lại vôc ùng hóa hức , vô cùng tò mò , tinh thần phải nói là rất hưng phấn.. Đi đến hầm địa , nàng nhìn ra một lỗ hổng nhỏ, chắc chỉ có thân nàng mới lọt vừa , không nghĩ ngợi ngay lập tức nàng lắc mình vào , vừa vào được bên trong , tính háo hức càng lớn -" Mọi người cứ ở bên ngoài , tí nữa tui ra ngay ấy mà "- nàng hét to vọng ra ngoài , báo đoàn người kia biết còn nàng tiếp tục cầm đèn pin đi sâu vào trong hẻm.. Vào đến bên trong, có cái gì đó lấp lánh, ngay lập tức , nàng chạy nhanh đến .. Trước mắt nàng bây giờ là một mảnh ngọc màu lam lục , trông có vẻ rất cổ đang lấp lánh ở bên phiến đá.. Bách Ngọc Lan vươn tay cầm lấy , vừa chạm vào mảnh ngọc, ngay lập tức , nàng cảm thấy thân mình mềm nhũn và một mảng màu đen trước mặt ... Một luồng sáng kì ảo chói mắt hiện ra... .......................................................................... Bách Ngọc Lan nhíu mày, từ từ mở mắt .. -" Tiểu thư , người cuối cùng cũng đã tỉnh làm Tiểu Hằng sợ mất hồn "- một cô gái có dáng người nhỏ bé tầm 14 , 15 tuổi đang đứng bên cạnh nàng . Ngay lập tức , theo phản xạ tự nhiên , Bách Ngọc Lan nhanh chóng bật dậy, làm mọi người hết hồn -" Đây là đâu, các ngươi là ai mà muốn bắt cóc ta "- nàng lớn giọng nói , trước kia nàng bị bắt cóc nhiều thành quen rồi.. -" Tiểu thư , người làm sao vậy "- Người con gái tự xưng Tiểu Hằng nói Bây giờ nàng mới để ý, người con gái trước mặt nàng mặc một bộ y trang cổ đại giống trong phim cung đình xưa, lại nhìn quang cảnh xung quanh , xa hoa , mái đình khắc điêu tuyệt mĩ...một đám người bên ngoài cũng mặc y phục như của cung nữ thời xưa .. Bách Ngọc Lan giật mình, nhìn lại mình, một thân y màu trắng toát , tóc dài mềm mại vương trên mặt.. Nàng nhanh chóng tiến lại gương gần đây , nhìn khuôn mặt đang chiếu trong gương đồng.. Dung mạo phải gọi là tuyệt thế giai nhân, mày cong lá liễu , mũi cao thanh toát , môi nhỏ nhắn như hoa anh đào, làn da trắng trong như tuyết , tóc đen mượt óng ả , đặc biệt là đôi mắt , trong như nước hồ thu . Đẹp không còn từ gì diễn tả, nàng vỗ vỗ mặt mình mấy cái ... Chẳng lẽ , mình...xuyên không . Nàng lại gõ gõ vào đầu mấy cái , chuẩn bị lấy đầu đập vào tường xem có phải mơ hay không .. Thì một làn kí ức xuất hiện trong đầu, kí ức về chính nàng.. Khi nàng chạm vào mảnh ngọc thì bẫy đặt ở hầm địa lập tức xuất hiện và chân nàng hụt vào một hố sâu , nàng rơi xuống đó và tỉnh dậy ở nơi này. Kí ức của thân thể này cũng xuất hiện trong đầu nàng, nàng đương là Bách Lệ Băng ý một khối băng đẹp là khuê nữ của Bách tể tướng , hiện là hoàng phi đương triều . Là một người hiền lành , ko có dã tâm, nhưng bị hãm hại bởi đám phi tần chốn hậu cung . Bách Lệ Băng đã chết ,hồn của Bạch Ngọc Lan nhập vào .. Sau một hồi chấn tỉnh, nàng nhìn kĩ lại mình, cười tươi vui vẻ, cũng được , đã vậy ở đây chơi cũng vui .. Bách Ngọc Lan nàng là một người rất lạc quan trong hoàn cảnh nào cũng tự tìm được thú vui .. Đã vậy , ở trong thân thể này chơi đùa một chút,... Bây giờ gọi nàng là Bách Lệ Băng luôn nhé ...
Chẳng lẽ nàng phải chết trong tay hai ông bà lão này ? Một lực rất lớn xuất hiện trong không khí rồi hất tung hai ông bà lão sang một bên khiến cả hai nôn ra một búng máu ... Bách Lệ Băng lập tức ngất đi không biết trời cao là cái gì nữa , nàng bị dọa sợ quá rồi , suýt nữa thì chết .. -" Hai lão nhân thật to gan , chẳng lẽ các ngươi không biết đó là hoàng phi sao ?"- Mạc Diệp Thâm lạnh lùng nói .. Mạc Diệp Thăm thực chất vừa nghe chiếu chỉ của hoàng thái hậu liền lập tức vận hết sức tìm nàng may mắn thay bắt được một tên hắc y nhân đuổi theo nàng nên mới có thể lần ra dấu vết đến nơi này .. -" Chính vì ả ta mà hai người con trai của ta chết , chẳng lẽ không đáng chết , cho dù thân già này có chết đi cũng phải giết cho bằng được "- Lão bà đến trên tay cầm con dao ném về phía nàng .. Mạc Diệp Thâm nhanh tay lẹ mắt ngay lập tức chụp được lưỡi dao quay ngược phi thẳng vào cánh tay bà lão máu chảy thành dòng ... -" Con trai ông bà không phải vì nàng mà chết mà vì chính bản thân tự làm phải tự chịu , dám cả gan bắt cóc hoàng phi , còn cái mạng già của hai ngươi ta sẽ thả , đừng để bổn vương phải thấy lần nữa "- Mạc Diệp Thâm lướt đến ôm lấy nàng bay đi không dấu tích ... Hai ông bà chỉ biết nhìn nhau , nỗi lòng không nói lên lời .. Về sau , Mạc Phong Thần biết đã nhốt chặt hai người vào trong ngục tự sinh tự diệt vì đã dám làm hại hoàng phi yêu quý của hắn .. Quay lại lúc này , Mạc Diệp Thâm nhanh chóng mang nàng về bên Mạc Phong Thần .. Thần sắc của Bách Lê Bằng bây giờ tái nhợt nằm gọn trong lòng của Mạc Diệp Thâm .. Đôi mắt sâu như đáy bể khẽ nhìn nàng , mùi hương của nàng khiến cho hắn xao xuyến .. Gương mặt trong trẻo tinh khiết không chút bụi trần của nàng nằm trong mắt hắn , đẹp hơn muôn vàn vì sao tinh tú trên bầu trời đêm ... Mạc Diệp Thâm ôm chặt lấy nàng , chỉ một lần thôi để hắn có thể ôm nàng .. Tiếc rằng nàng là hoa đã có chủ , mà lại là hoàng phi của hoàng đệ hắn ... Đôi môi khẽ mỉm cười rồi nhanh chóng bay về chốn kinh thành đang náo loạn.. Trong khi đó phía Mạc Phong Thần đang tức tốc tìm kiếm nàng .. Hắn vô cùng tức giận độ sát khí đã lên đến ngút trời , tức vì không tìm thấy nàng , tức chính mình đã quá nhu nhược không bảo vệ nàng cẩn thận ... Mạc Phong Thần lướt nhanh như ngọn gió khắp nơi tìm nàng .. Rồi cuối cùng trên bầu trời đang tối đen cũng như lòng hắn đang tối tăm mù mịt xuất hiện một thân ảnh màu lam tím ... Rồi dần dần đáp xuống mặt đất đi về phía hắn ... Trên tay người đó còn ôm một nữ tử vô cùng xinh đẹp nhưng gương mặt lại trắng bệch thần sắc không mấy tốt đẹp ..
Nàng ở thời hiện đại là một cô gái không sợ trời , không sợ đất ...Là bang chủ , đại tỷ của một bang hội , cùng anh trai đi phá khắp nơi , ko ai là không biết danh ...Vậy mà chỉ vì tính tò mò, nàng lại quyết muốn đi trộm mảnh ngọc cổ ở hầm địa ....Bất ngờ khi vừa chạm tay vào , nàng rơi vào vòng soáy thời gian ...đưa về cổ đại ...Nhưng tại sao chỉ có hồn nàng vậy ....nàng cư nhiên lại nhập vào cơ thể của một nữ nhân khác thời cổ đại ..đã vậy còn là một hoàng phi trong hậu cung bị thất sủng nữa chứ ...Nàng oán thán ông trời cũng chẳng kịp, tự tạo ra thú vui nơi đây ...Ai ngờ , nàng lại đi trúng sét ái tình của tên hoàng thượng chết tiệt nữa chứ !Hắn là một tảng băng ngàn năm không chảy , vậy mà khi gặp nàng lại động tâm nữa chứ , nữ nhân chết tiệt !Bạn đang xem Hoàng hậu ngỗ nghịch Nàng ở thời hiện đại là một cô gái không sợ trời , không sợ đất ...Là bang chủ , đại tỷ của một bang hội , cùng anh trai đi phá khắp nơi , ko ai là không biết danh ...Vậy mà chỉ vì tính tò mò, nàng lại quyết... tâm muốn đi trộm mảnh ngọc cổ ở hầm địa ....Bất ngờ khi vừa chạm tay vào , nàng rơi vào vòng soáy thời gian ...đưa về cổ đại ...Nhưng tại sao chỉ có hồn nàng vậy ....nàng cư nhiên lại nhập vào cơ thể của một nữ nhân khác thời cổ đại ..đã vậy còn là một hoàng phi trong hậu cung bị thất sủng nữa chứ ...Nàng oán thán ông trời cũng chẳng kịp, tự tạo ra thú vui nơi đây ...Ai ngờ , nàng lại đi trúng sét ái tình của tên hoàng thượng chết tiệt nữa chứ !Hắn là một tảng băng ngàn năm không chảy , vậy mà khi gặp nàng lại động tâm nữa chứ , nữ nhân chết tiệt !Xem thêm Truyện Cổ Tích Thế Giới Hay Nhất Cho Các Bé, 10 Truyện Cổ Tích Nước Ngoài Hay, Ý Nghĩa Cho - Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Hỗ trợ mọi trình duyệt và thiết bị di động.
Văn ánTỷ tỷ phản nghịch, chân trước vừa được phong tần, chân sau liền bỏ nhà ra phụ gian trá, cháu gái lớn bỏ chạy liền lấy cháu gái thứ hai thay cháu gái thứ hai làm phẩu thi của Đại Lý Tự - Trang Minh Tâm ngơ ngác, đã cho phép nàng kén rể rồi mà?Nàng tự cảm thấy nên bộc lộ kỹ năng diễn xuất, ai ngờ ngày đầu tiên vào cung liền rơi vậy hoàn toàn buông thả bản bản lĩnh nghiệm thi và nấu thức ăn ngon, trước điện trồng hoa, hậu viện làm thức ăn, hoàng cung bỗng biến thành cẩm tú điền qua cuộc sống vui hoàng đế đó xin đừng đến cung rất bận, không rảnh phục Cảnh Đế Không sao, trẫm có thời gian rảnh phục vụ ái phi là được rồi.
Nàng ngạc nhiên tột độ, ở nơi này chỉ có nàng và thái giám lấy đâu ra hoàng thượng !-" Này này, các ngươi mau đứng lên đi, hoàng thượng đâu mà hoàng thượng , các ngươi định hù chết ta àk !!"- Bách Lệ Băng hét to tướng làm cho đám cung nữ đang quỳ sợ đến tái mặt , hoàng thượng đang ở trước mặt đó đấy thôi , hoàng phi mắt người để đi đâu vậy !-" Bình thân, các ngươi lui ra "- Mạc Phong Thần uy nghiêm nóiBách Lệ Băng càng ngạc nhiên hơn khi thấy cung nữ đứng dậy rồi lui xuống đầy cẩn trọng, uy! sao tên thái giám này có quyền to thế nhỉ -" Này này ....ngươi rốt cuộc là ai vậy ! dám lừa bổn cung ta đây , muốn chết ak "- Bách Lệ Băng ra giọng côn đồ nói .Mạc Phong Thần nhìn nữ nhân trước mặt , dám to tiếng với trẫm , xem ra nàng ăn phải gan hùm rồi !-" Trẫm chính là người mấy người kia vừa chào "- Mạc Phong Thần lạnh nhạt nói nhìn sắc thái của nàng . -" Gì chứ, ở đây chỉ có ta với người, hoàng thượng đâu ra......á.... đừng bảo..đừng bảo..ngươi là..là..hoàn..g..thư..ợng"- Bách Lệ Băng kinh sợ nói ..-" Đúng , trẫm chính là lão công của nàng , là hoàng để râu ria lùm xùm, già nua, háo sắc ..."- Mạc Phong Thần gằn giọng nói, sát khí lại tỏa ra .-" CÁI GÌ ! Á ...Hoàng thượng..lão công ..ối giời ơi "- Bách Lê Bằng hét to giả vờ choáng mà ngất .Mày kiếm của Mạc Phong Thần nhíu lại thật chặt , để xem tiếp theo nữ nhân này sẽ làm gì ..Bách Lệ Băng đột nhiên giữ lại bình tĩnh, tự nhiên quay qua nhìn Mạc Phong Thần nở một nụ cười tươi như nắng ban mai làm hắn lỡ mất một nhịp tim-" Ngươi , tại sao lại nói dối ta là thái giám , đường đường là hoàng thượng vậy mà dám nói dối"- Bách Lệ Băng trách mắng ..Mạc Phong Thần ngạc nhiên , biết hắn là hoàng thượng sao vẫn giữ cái thái độ đó là thế nào !-" Trẫm hỏi nàng , trẫm đã từng nói mình là thái giám chưa !"- Mạc Phong Thần nhìn nàg -" Tất nhiên là...chưa..nhưng sao ta nói ngươi ko phản bác?"-Bách Lệ Băng, ngỡ ra đúng là hắn chưa thừa nhận , là tự nàng nghĩ vậy, tự nhiên nàng nhớ đến nụ hôn lúc này , mặt đỏ bừng lên nhìn Mạc Phong Thần ...Mạc Phong Thần thấy bộ dạng của nàng lúc này tự dưng thấy buồn cười , miệng khẽ nhếch lên một đường cung tuyệt đẹp ..-" Hoàng phi , nàng có nên giải thích chút được không ?"- Mạc Phong Thần lấy lại uy nghiêm hỏi -" Giải..giải..thích cái gì ?"- Bách Lệ Băng mặt đỏ nhưng vẫn cố cãi lắp bắp -" Có cần trẫm nói hẳn ra là nàng vừa hôn trẫm không, nàng có biết như thế là phạm thượng ko ?"- Mạc Phong Thần nín cười hỏi nàng , nụ hôn nàng giành cho hắn làm hắn rung động .-" Ách...cái gì!!...ngươi vừa nói là phạm thượng "- Bách Lệ Băng ngạc nhiên hỏi, nàng tưởng đó chỉ là tên thái giám nhưng thực sự hắn rất đẹp trai, là người làm nàng lần đầu tiên rung động lên nàng mới liều một phen , ai ngờ lại là lão công của nàng thực chứ ...-" Nàng dám phạm vào thân thể trẫm như thế không phạm thượng thì sao, trẫm chưa trách tội nàng là còn nhẹ cho nàng !" Mạc Phong Thần giải thích , từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ động chạm nữ nhân , hắn không thích vì hắn nghĩ toàn là những nữ nhân ham danh lợi, tiền bạc, hắn nạp về một đám phi tần chẳng qua để cho có, chứ thực sự hắn còn chưa liếc qua, ngay cả nàng , bây giờ hắn mới gặp lần đầu, nhưng Bách Lệ Băng này gây cho hắn một niềm hứng thú ..nụ hôn lúc này hắn rất thích háo sắc nha!-" Này nhớ, lão nương đây đã dâng tặng nụ hôn đầu cho ngươi mà ngươi còn dám nói ta phạm thượng , hôn chồng mình mà cũng là phạm tội thì ta thà ra ngoài hôn nam nhân khác cho rồi "- Bách Lệ Băng bực mình quát lên tay chống nạng .Mạc Phong Thần trợn trừng mắt nhìn nàng, lửa giận bắt đầu bốc lên, nữ nhân này đúng là khiến hắn tức chết , ở trước mặt trẫm đường hoàng công khai ra ngoài tìm nam nhân khác, nàng quá to gan !-" Nàng dám "- Mạc Phong Thần tức giận -" Tại sao ta không dám, ngươi đường đường là hoàng thượng hậu cung ba ngàn mĩ nhân , ta đương chỉ là hoàng phi , ngươi có nhiều phụ nữ thế, ta đây cũng phải có nhiều nam nhân, thế mới cân bằng "- Bách Lệ Băng không sợ , cố cãi làm cho hắn tức muốn chết -" Nàng cứ thử, nàng đến gần nam nhân nào ta lập tức giết người đó, không tin nàng có thể thử"- Mac Phong Thần lên tiếng cảnh cáo, tỏa ra đầy sát khí .-" Này này , tính chiếm hữu của ngươi tại sao lại tăng lên vậy ?"- Bạch Lệ Băng cố ý trêu tức hắn -" Nàng là hoàng phi của trẫm đương nhiên cũng chỉ mãi là của trẫm , ai dám đụng vào thì kẻ đó coi như chết "- Mạc Phong Thần nói rồi mới giật mình bởi lời nói của hắn, sao tự dưng hắn lại để tâm đến nàng nhiều thế .-" Ta không thích ở trong cung ta muốn ra ngoài làm nữ hiệp , hành tẩu giang hồ....."- Bách Lệ băng nói Mạc Phong Thần ngạc nhiên, không phải nữ nhân chỉ thích tiền bạc, xa hoa sao nàng lại ngược đời vậy, quả thật nàng không giống như nữ nhân bình thường, là một người trong sáng , lương thiện , ngây thơ không màng danh lợi , sau một hồi quan sát hắn rút ra kết luận cứ thử sau này rồi biết nàng có lương thiên , trong sáng ko ha !.-" Nàng tên Bách Lệ Băng "- Mạc Phong Thần hỏi, có chút ngơ ngẩn , ngay cả tên hoàng phi của mình cũng ko biết -" Này đừng bảo ngươi không biết tên ta, ta là hoàng phi của ngươi nha !"- Bách Lệ Băng ngạc nhiên hỏi .-" Trẫm biết "- Mạc Phong Thần nói dối..-" Ách ...ta quên ...ngươi tên gì "- Bách Lệ Băng ngượng ngùng hỏi, tên tướng công mà cũng ko biết ra thể thống gì -" Gọi trẫm là Phong Thần "- Mạc Phong Thần có chút tức giận nhưng rồi cũng bỏ qua, vì hắn cũng có biết tên nương tử của mình đâu, nói rồi phất tay áo rời đi...trong lòng bỗng tự dưng thanh thản đi phần nào, hình ảnh của nàng cứ quanh quẩn trong đầu hắn -" Ách....có thân thiết quá ko...kệ gọi là Phong Thần cũng được "- Bách Lệ Băng tự nói, hắn lão công của nàng nên cũng chẳng sao, nàng ko biết tên Mạc Phong Thần hắn không ai dám gọi ngay cả mẫu hậu cũng không được phép gọi như thế ..mà hắn lại cho nàng gọi...Bách Lệ Băng tiếp tục vui vẻ, vì nàng đã gặp lão công ,cũng tương đối hài lòng, đẹp trai , tuấn tú , ưa nhìn , tính tình thì có hơi lạnh lùng chút , nhưng nàng thích ...ha..ha..ha
truyện hoàng hậu ngỗ nghịch