truyện hà tần hợp lý

List truyện ngôn tình nam chính không hoàn hảo Truyện Edit Hà Tần Hợp Lý (tê liệt nửa người, HE) Không thể buông tay (Chân, HE) Chỉ yêu không cưới (chân, HE) Tình nhân hoàng kim (chân, HE) Hơi ấm (Trầm cảm, HE) Tuyết lạc trần duyên (trầm cảm, HE) Ấm áp như xưa (chân, HE) "Truyện ngôn tình giống như một cuốn truyện cổ tích chỉ toàn màu hồng kể về tình yêu giữa công chúa và hoàng tử". Nhận định đó là hoàn toàn sai lầm, những cuốn. Đăng nhập. DANH MỤC; Đăng nhập. Hoan nghênh! đăng nhập vào tài khoản của bạn. Tóm tắt nội dung truyện Các bạn có bao giờ nghe đến Hà Tần Hợp Lý? Và hôm nay tác giả Hàm Yên sẽ cho chúng ta thấy rõ điều đó, vừa khi yêu vừa lại suy nghĩ một cách hợp lý, luôn có lý trí khi yêu là điều không phải dễ trong tác phẩm ngôn tình hay này. Cạm Bẫy Tổng Tài - Chương 34 Lật mặt vô tìnhKhông khí hơi nóng lên, Lâm Thanh Mai lúng túng ho khan nói Khụ khụ, anh đúng là cái gì c Thông tin tiểu sử tác giả Hàm Yên, tổng hợp truyện chữ hay nhất được viết bởi Hàm Yên cập nhật liên tục tại TruyenchuTH.com Thể Loại. Tiên Hà Tần Hợp Lý. Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn. Trái Tim Của Nghiêm Túc. Con Nhím Quy Luật (update) materi ips kelas 3 sd semester 1 lingkungan alam. Hà Đường làm xong công việc được giao thì đã là 4 giờ rưỡi chiều, cô cẩn thận kiểm tra lại bản công chứng một lần nữa, thấy hai chữ “Tần Miễn” thì không khỏi cảm thán đúng là người cũng như tên, chuyên cần miễn, thoạt nhìn thì cũng có thể đoán ra Tần đổng kia chính là một người cuồng công việc điển gọi điện thoại cho Vương Vũ Lâm “Quản lý Vương, công việc đã hoàn thành, em mới vừa làm xong công chứng.”Vương Vũ Lâm ở trong điện thoại “ừ” một tiếng, nói “Thời gian không còn sớm, em cứ về thẳng nhà , không cần về công ty nữa.”Hà Đường trong lòng thật vui vẻ, nói “Em biết. Quản lý Vương, gặp lại sau.”“Gặp lại sau.” Anh ta dừng một chút, đột nhiên lại nói, “Vất vả rồi, Tiểu Hà.”Bởi vì câu “Vất vả rồi” của Vương Vũ Lâm, khiến tâm tình Hà Đường thật tốt. Nơi này tương đối gần nhà, nghĩa là cô sẽ về nhà sớm hơn thường ngày khoảng 2 lập tức gọi điện thoại cho Ngô Tuệ Nghiêu, điện thoại mới đổ chuông, liền nghe đến kia truyền đến âm thanh “ding dong ding dong” .“u u, làm ăn rất tốt sao.” Hà Đường cười Tuệ Nghiêu “ha ha ha” cười khan mấy tiếng, đột nhiên gầm lên “ Tôi nhổ vào. Lão nương bán chỉ có 29 đồng là rẻ nhất rồi, còn muốn trả giá nữa sao? Có phải đầu óc cô không được bình thường hay không “……” Hà Đường trầm mặc một hồi , tiếng của Ngô Tuệ Nghiêu lần nữa truyền tới “Chuyện gì? Lại muốn mình giúp cậu chuyện gì sao?”“Không phải, là mình định hỏi cậu tối nay muốn ăn cái gì, mình tan ca sớm, có thể đi mua thức ăn, buổi tối để mình nấu cơm.”“Chu cha, tốt như vậy a.” Ngô Tuệ Nghiêu không hề khách khí với Hà Đường , nói muốn ăn lẩu cá tuyết, cô liền đi mua cáHà Đường cùng Ngô Tuệ Nghiêu là bạn học thời đại học, bốn năm làm bạn tốt cùng phòng . Nhà Ngô Tuệ Nghiêu ở một thi trấn nhỏ ở D thị, nhà có một xưởng gia công nhỏ, Ngô Tuệ Nghiêu tốt nghiệp đại học xong không đi tìm việc làm, mà cùng ba mẹ thương lượng để bán hàng qua vì Vương Vũ Lâm, Hà Đường vẫn muốn sau khi tốt nghiệp tới D thị làm việc, Ngô Tuệ Nghiêu biết Hà Đường trong lòng có bí mật, lúc này liền mời Hà Đường tới D thị ở chung. Cứ như vậy, hai cô gái sắp tốt nghiệp đại học ở chung với nhau trong một căn hộ. Hai người đùm bọc lẫn nhau, nào là mua thức an, giặt quần áo,…. Hiện Ngô Tuệ Nghiêu ở phòng lớn hướng nam, vì cô ấy cần không gian rộng rãi để làm kho hàng, Hà Đường ở gian phòng nhỏ hướng bắc, tương đối thích hợp, tiền thuê phòng rất rẻ chỉ 500 đồng/ đó, Hà Đường thuận lợi được tuyển vào công ty Phú Đường đi mua nguyên liệu làm thức ăn, vừa vào nhà thấy Ngô Tuệ Nghiêu đang ôm máy tính xách tay ngồi xổm trên giường, trên người mặc quần ngủ với họa tiết bông hoa lớn, trên đầu cài nơ có bông hoa cực rửa chén trong phòng bếp có một cái chén mà buổi trưa Ngô Tuệ Nghiêu ăn mì để lại. Hà Đường vừa muốn rửa, liền nghe Ngô Tuệ Nghiêu ở trong phòng kêu lên “Đừng rửa! Để mình rửa! ”Hà Đường cười, lấy ra hai trái táo vừa mua rửa sạch rồi gọt vỏ, đưa vào phòng cho Ngô Tuệ Tuệ Nghiêu liếc cô một cái “Hà mẹ, nhìn cậu kìa, cứ giống như một một người phụ nữ đã có chồng vậy.”Hà Đường ở bên Ngô Tuệ Nghiêu ngồi xuống, cắn trái táo cười hì hì nói “Phụ nữ đã có chồng không tốt sao? Mẹ tớ nói cái này gọi là hiền thê lương mẫu.”“Chó má! Cậu chính là bị mẹ cậu tẩy não.” Ngô Tuệ Nghiêu vừa dứt lời, tiếng “đinh đông” trên máy tính xách tay lại vang lên, lại có người mua hàng cò kè mặc cả rồi."Phi phi! Thật sự là không có thiên lý!" Ngô Tuệ Nghiêu kéo qua Hà Đường xem màn hình, "Giá một cái quần chỉ có 19 đồng, mua tam cái thì được tặng một cái túi, vậy mà chỉ mua một cái, đã đòi lão nương tặng một cái túi! Sao cô ta không đi cướp đi a.”Hà Đường bật cười “Cậu không phải cũng đã mắng người ta rồi sao”“Không phải cô ta quá đáng thì tớ đã không mắng cô ta rồi” Ngô Tuệ Nghiêu mặt đầy căm phẫn, cắn răng nghiến lợi, mười ngón tay ở trên bàn phím gõ gõ, Hà Đường tiến tới nhìn cô nói chuyện, thiếu chút nữa cười đến điên." Thật không thể tặng túi nha, người ta là vốn làm ăn nhỏ , như vậy đi ,nếu cô lại thêm một cái quần xì líp , tôi liền khuyến mãi cho cô, được không ? ~≧▽≦/~】 " Khúc này là chị Tuệ Nghiêu đang chat với khách hàng Cổ thủy lộ, mộ phương lýĐây là một khu biệt thự được xây dựng từ những năm 90 của thế kỷ trước, ở trung tâm chợ, tổng cộng chỉ có 18 nhà được xây theo phong cách độc lập. Khu biệt thự bên trong có nhiều cây xanh, có bồn phun nước,...Hai ông bà Tần sống ở đây, ở cùng còn có bà nội Tần năm nay 84 Lý cùng Tần Miễn đã ra sống bên ngoài, thỉnh thoảng trở về ăn cơm. Chiều nay, mẹ Tần _Diệp Huệ Cầm, gọi điện thoại cho Tần Miễn, nói hắn nhất định phải đưa Tần Lý cùng về nhà ăn nhà năm người ăn xong bữa ăn tối, bà nội Tần rất lâu không thấy hai đứa cháu trai, lôi Tần Lý và Tần Miễn nói chuyên rất lâu. Diệp Huệ Cầm cũng muốn nói chuyện với con trai, nhất là Tần Lý, bà ở phòng bếp rửa nho, cẩn thận chọn lựa từng trái từng trái rửa sạch, đây là trái cây mà Tần Lý thích nho xong, Diệp Huệ Cầm bưng dĩa trái cây đi tới phòng khách, phát hiện trên ghế sa lon chỉ có ông xã Tần Thụ, bà nội Tần cùng Tần Miễn ba người, không thấy bóng dáng Tần Lý diện với khu biệt thự là một công viên nhỏ, lộ đài ở lầu một, diện tích khoảng 15, 16 mét vuông, ở trên ấy nhìn mọi vật rất rõ. Ở trên lộ đài có thể thấy được cỏ xanh bát ngát , nghe tiếng nước chảy róc rách, gần đó có mấy cây sơn tra, đó là khi Tần Lý cùng Tần Miễn còn bé, Tần Thụ đã đưa bọn họ theo cùng nhau trồng, hôm nay cây cối đã sớm cành lá xum xuê, đến mùa còn ra rất nhiều quả, thường khiến cho vài đứa trẻ trong khu tới leo lên hái Huệ Cầm cùng Tần Thụ yêu thích không khí mới mẻ, cũng không đem lộ đài rào lại, mười mấy năm qua vẫn để như vậy không thay đổi. Bọn họ còn xếp bàn ghế, lúc rảnh rỗi ngắm cảnh thưởng thức Huệ Cầm đẩy cánh cửa thủy tinh ra, thấy Tần Lý đang ngồi bên cạnh ngồi trên chiếc xe lăn chạy bằng điện, thân thể có chút gầy yếu, một đôi mắt sáng lặng lẽ nhìn phía trước, sân cỏ dưới ánh đèn đường sáng rỡ, phát ra ánh sáng màu cam mỏng bức tranh như vậy, khiến cho Diệp Huệ Cầm nhớ đến tình cảnh nhiều năm trên lộ đài này, Tần Lý 13 tuổi yên lặng ngồi trong xe lăn. Anh rất thích ngồi ở chỗ này, không làm gì cả, chỉ ngơ ngác nhìn bên ấy, có mấy bé trai 7, 8 tuổi vừa chạy vừa đùa xung quanh cây sơn tra, một lúc sau, thì có thằng bé bạo gan trèo lên cây, hái được sơn tra rồi ném xuống.“Đều bị bọn họ hái hết sạch rồi.” Tần Lý nhìn bọn trẻ thoăn thoắt leo lên cây, nhẹ nhàng Huệ Cầm nói “Không sao, chờ ba ba về, để ba ba hái những trái còn sót lại cũng được.”Tần Lý cười lắc đầu “Không cần, chúng ta cũng ăn không hết nhiều như vậy, những đứa trẻ kia thích, thì cứ để bọn họ ăn đi.”Diệp Huệ Cầm sờ đầu anh, nói “Được.”“Có điều phải chú ý an toàn, té xuống sẽ rất nguy hiểm.” Lúc nói lời này, hai tay Tần Lý của đang đặt lên trên hai chân của mình, ánh mắt của anh thản nhiên, chẳng buồn nhưng lại không hề vui vẻ Huệ Cầm đi tới bên người Tần Lý, đem áo khoác khoác lên vai con trai .Tần Lý nghiêng đầu nhìn bà, khuôn mặt non nớt năm nào bây giờ không còn nữa, người con trai ngồi trên xe lăn có khuôn mặt trắng nõn gầy gò, dưới đôi mày rậm là ánh mắt trong veo, mặc kệ ra sao, ánh mắt của anh luôn là mang theo nét vui nhẹ cười “Mẹ.”“Coi chừng bị lạnh, bên ngoài gió lớn như vậy, cũng không hiểu chuyện mà lo mặc áo khoác vào.” Diệp Huệ Cầm đẩy Tần Lý rồi ngồi xuống, hỏi, “Sao hôm nay không cùng bà nội trò chuyện?”Tần Lý lắc đầu cười khổ “Mẹ cũng không phải không biết bà nội luôn nói cái gì, con không có năng lực tiếp chiêu, chỉ có thể để cho A Miễn tiếp chiêu của bà thôi.”Diệp Huệ Cầm bật cười, lấy một quả nho đưa đến miệng Tần Lý, Tần Lý cũng không tránh né, ngoan ngoãn há miệng Huệ Cầm “Nho này là buổi sáng nay lão Tống đi hái, có phải rất tươi không?”“Thật ngọt, ăn rất ngon.” Tần Lý nhổ vỏ nho, đưa tay trái lên vai mẹ, “Mẹ, gần đây trời rất lạnh, mẹ cùng ba chú ý thân thể nhiều một chút, con ở công ty có chút bận rộn, cũng không thường xuyên về thăm bố mẹ được, chỉ có thể để A Miễn về nhiều hơn thôi.”“Con mà cũng biết là mình ít khi thăm ba mẹ nha.” Diệp Huệ Cầm nhìn con trai trên xe lăn, không nhịn được liền đưa tay vén mấy sợi tóc rũ trên trán của con, “Nói xem, có phải hay không con gầy đi nhiều?”Tần Lý nghiêng đầu né tránh tay của mẹ “Đâu có gầy, chú Quách chăm sóc con rất tốt.”“Con dù sao cũng không nói lời thật.” Diệp Huệ Cầm thở dài, sau khi hỏi mấy câu về thời tiết, liền đổi sang đề tài mà bà quan tâm nhất, “Con đó nha, đừng có chê bà nội con hay nói huyên thuyên. Bà lớn tuổi rồi, điều quan tâm nhất chính là hai đứa con, nhất là con đó! Thật ra thì mẹ và ba tụi con cũng là……”“Thôi thôi thôi thôi!” Tần Lý cảm thấy nhức đầu, giọng mang vẻ cầu khẩn, “Mẹ, làm ơn ……”Diệp Huệ Cầm trợn mắt “Cầu xin cái gì! Mẹ mới phải cầu xin con đó ! Bà nội mặc dù lớn tuổi, đầu óc ngược lại rất minh mẫn, bà nói không đúng chỗ nào chứ? Mẹ nói này, con cứ vùi đầu vào công việc, tiền kiếm được rất nhiều sao? Con cũng 27 tuổi rồi, là thời điểm nói chuyện yêu một chút, chuẩn bị lập gia đình rồi. Nếu có bạn gái, thì phải mau mang về nhà để bà nội và ba mẹ xem một chút.”Tần Lý ủy khuất nhìn mẹ “Mẹ, mẹ cùng bà nội khi nào đã cùng một suy nghĩ vậy? Mọi người đừng có mỗi lần nhìn thấy con lại chỉ nói mỗi một đề tài này thôi, có được không? Đàn ông 27 tuổi một chút cũng không lớn tuổi, hơn nữa, chuyện này vội cũng không được.”Diệp Huệ Cầm cốc đầu con trai “Con cũng không phải không biết bà nội con rất muốn được ẵm bồng chắt. Bây giờ vấn đề không phải là con cùng A Miễn có kết hôn hay không, mà là hai đứa con căn bản là không có đối tượng kết hôn.”“Mẹ, mẹ nhìn con một chút đi.” Tần Lý điều khiển xe lăn lui về phía sau một chút, giọng thành khẩn, “Thân thể con như vậy, tìm một người con gái kết hôn chẳng phải là hại người ta sao.”“Nói hươu nói vượn!” Diệp Huệ Cầm lập tức đứng lên, bà tới trước mặt Tần Lý, cúi người xuống rất thần bí hỏi, “A Lý, thành thật nói cho mẹ nghe, con một mực không tìm bạn gái, có phải là vẫn còn đang… chờ cô gái kia?”Tần Lý ngẩn ra, lập tức liền phe phẩy tay ,cười “Làm sao có thể! Không có không có, mẹ nghĩ nhiều rồi.”Diệp Huệ Cầm bĩu môi, nói “Con trai, cô gái tốt có rất nhiều, chỉ là con chưa gặp được mà thôi, người kia nếu thật sự thích con, thì sẽ không để ý con có thể đi đường hay không đâu.”“Con biết ……” Tần Lý cúi đầu nhìn xuống quần tây của mình, hai chân vô lực yếu ớt, bất đắc dĩ nở nụ cùng mẹ rời đi , anh nói “Mẹ, chuyện bà nội muốn ẵm bồng chắt nội, con cảm thấy mẹ nên tìm A Miễn hạ thủ đi, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.” Lúc Hà Đường biết Vương Vũ Lâm, cô chỉ mới 19 đó sinh viên đại học năm thứ nhất mới vừa vào trường không bao lâu, trong trường học hội đoàn lớn nhỏ đang khua chiêng gõ trống chiêu mộ hội viên, lúc Hà Đường cùng Ngô Tuệ Nghiêu trên đường đi đến phòng ăn, bị đàn chị hai bên sạp đưa cho mấy tờ tuyên truyền.“Nhàm chán.” Ngô Tuệ Nghiêu nhìn cũng không nhìn qua liền ném đi, Hà Đường lại chú ý tới một nam sinh đang phát truyền dáng anh ta cao lớn, tóc cắt ngắn ngủn, đeo mắt kính gọng đen, mặc áo phông đen cùng quần dài vàng nhạt đơn giản, trên cổ áo do giặt nên bạc màu, nhưng không che giấu được khí chất lỗi lạc của anh ảnh hưởng từ cha, Hà Đường từ nhỏ đối với người quần áo sạch sẽ liền dễ dàng có thiện cảm, nên dù dưới ánh nắng chói chang nóng bức, cô không khỏi nhìn nam sinh kia vài sinh kia tựa hồ chú ý tới ánh mắt Hà Đường, đi tới mấy bước, cầm tờ tuyên truyền đưa tới trước mặt cô “Bạn học, hoan nghênh gia nhập hội cờ vây, sau này sẽ cùng nhau so tài, không lâu bạn sẽ học được. Bạn yên tâm, tuyệt không buồn tẻ đâu.”Giọng nói của anh ta trầm thấp dễ nghe, Hà Đường nhận lấy tờ giấy, ngẩng đầu nhìn anh ta một cái. Khí trời còn rất nóng, trên trán và sống mũi nam sinh lấm tấm mồ hôi, chạm vào ánh mắt Hà Đường, anh ta liền nở nụ anh cười rất đẹp, nhưng giữa hai chân mày của anh ta lại có một tia lành lạnh mơ hồ, tựa như nụ cười bên ngoài chỉ là để che giấu tâm sự. Ở nét này, anh rất giống Hà Đường liền quyết định gia nhập hội cờ vây ngay, điền xong đơn gia nhập rồi giao cho nam sinh kia, anh đọc lên “Hà …… Thường?”“Ha ha ha ha!” Ngô Tuệ Nghiêu ở bên trên cười thật đính chính “Là Hà Đường, là đường của hoa hải đường .”“Ồ, xin lỗi.” Nam sinh mỉm cười, “Hà Thường, Hà Đường, không phân biệt rõ ràng lắm.”“Phốc ……” Ngô Tuệ Nghiêu không nhịn được, “Hà Đường, xong chưa? Xong rồi thì đi đi, đợi lát nữa là xếp hàng mua cơm sẽ rất dài đó.”Hà Đường lúc này mới lưu luyến không muốn rời đi. Lát sau, Ngô Tuệ Nghiêu nói với hai bạn khác cùng phòng “Mấy bạn biết không, bộ dạng Hà mẹ nhìn nam sinh kia, ánh mắt kia, nước miếng kia, cứ như đang nhìn một cái bánh bao lớn thơm ngào ngạt ấy!”Các bạn cùng phòng cười to, Hà Đường mắc cỡ, mặt đỏ bừng “Đừng nói nhảm!”“Ai nói nhảm chứ!” Ngô Tuệ Nghiêu lắc đầu “Cậu đúng là điên mà, một cô gái lại chơi cờ vây.”Hà Đường nói “Kỳ thật là mình biết chơi.”“ ! ”Hà Đường không có nói dối , cuộc sống ở thị trấn nhỏ nơi cô ở đơn giản nhưng cũng tịch mịch, Hà Khánh Quốc không thường xem ti vi, cũng không đi đánh mạt chược, ngoài công việc bận rộn, điều ông yêu thích nhất chính là đánh vây, cờ tướng…… mỗi loại cờ chơi cũng không tệ, Hà Hải cùng Hà Đường từ nhỏ mưa dầm thấm đất, cũng học được một chút từ động đầu tiên của hội cờ vây chính là hoan nghênh hội viên mới, Hà Đường đến nơi vừa nhìn, trong số người mới, có một phần ba là nữ trưởng là một nam sinh họ Chu mập mạp, nhìn 7, 8 cô gái, vui vẻ như muốn bay lên, luôn miệng nói “Thật là nhờ phúc của Vương Vũ Lâm! Công lực của mỹ nam quả nhiên lợi hại!”Hà Đường không biết Vương Vũ Lâm là ai, cô cũng không nhìn thấy nam sinh phát truyền đơn ngày đó, cô không dám hỏi. Cho đến cuối tháng 9, trong một lần hoạt động hội, hội trưởng Chu gọi mọi người cùng đi ăn, Hà Đường mới thấy người ra anh ta chính là Vương Vũ Lâm, là sinh viên năm ba đại học kiến trúc . Mặc dù anh là cựu hội viên của hội cờ vây, nhưng gần đây đều bận rộn giúp giáo sư làm luận văn, còn tất bật tìm việc làm, nên có thời gian tham gia hoạt động, hôm chiêu tân chẳng qua là đến giúp một nghĩ tới, chỉ bằng gương mặt của anh ta mà đã chiêu mộ được nhiều nữ sinh như vậy cho hội cờ như mình cũng vì anh ta mới tham gia vào hội cờ vây… Hà Đường cảm thấy rất thẹn thùng, nhưng được gặp lại anh ta lần nữa, trong lòng cô vẫn là rất vui Vũ Lâm thấy Hà Đường, lại vẫn nhớ cô, anh giơ tay lên chào hỏi “Hi, Tiểu hòa thượng!”Từ đó về sau, mãi cho đến khi anh tốt nghiệp, “Tiểu hòa thượng” là cách gọi đặc biệt thuộc về Vương Vũ Lâm.******Rất nhanh đã đến trước ngày mở thầu, Vương Vũ Lâm triển khai một chút hạng mục cần chú ý với Hà Đường, để cô mang theo tiêu thư đi Trung Cần đóng nói “Đóng dấu xong rồi thì em cứ giữ cẩn thận. Trước 9 giờ sáng mai mang theo tiêu thư đến sảnh Tùng Trúc ở lầu 3 của khách sạn Nghiễm Thắng, đem nộp tiêu thư, chờ mở thầu, ký tên xác nhận xong thì có thể đi rồi, không có gì phức tạp, đừng khẩn trương.”Hà Đường từng theo đồng nghiệp tham dự qua mấy lúc mở thầu, hiểu được quá trình, nhất là vây tiêu, càng đơn giản hơn. Tiểu Huyền Cô đơn giản nhưng tôi thì muốn chết đây này, toàn dùng từ chuyên ngành, tôi đi chết cho cô coiNên cô tràn đầy lòng tin trả lời “Được!”Sau khi ăn cơm trưa, Hà Đường mang theo tiêu thư một lần nữa tới Cẩm Hoành Quốc Tế. Lần này, sau khi cùng cô gái ở quầy tiếp tân trao đổi, Tạ Vĩ Văn trực tiếp đi ra gặp ta dẫn Hà Đường đi phòng làm việc tổng hợp, sau khi cẩn thận kiểm tra tiêu thư, trưởng phòng bắt đầu đóng dấu. Tiêu thư tổng cộng có hơn ba đến bốn trang, mỗi trang đều phải xem xét kỹ càng rồi mới đóng dấu, cho nên rất tốn thời gian. Một hồi sau, Tạ Vĩ Văn đứng chờ bên cạnh thật nhàm chán, liền bắt chuyện tán gẫu với Hà ta liếc tiêu thư, nhìn giá cả trên đó, nói “Thầu nhỏ vậy mà Phú Dương cũng muốn tham gia?”Đây là công trình trang hoàng bên ngoài khách sạn Tạp Lệ bốn sao mới xây, số tiền trả giá khoảng chừng 360 vạn. Dù Hà Đường chỉ mới vào làm ở kiến trúc Phú Dương mấy tháng nhưng cũng hiểu rõ, hạng mục này cũng không được coi là nói “Công ty chúng tôi có điều kiện chỉ có thể làm công trình này thôi, hơn nữa dự án này chúng tôi làm xong, cấp trên cũng sẽ coi trọng. Đương nhiên, không thể so với Trung Cần rồi, công trình nhỏ như vậy công ty các anh chắc sẽ không tiếp nhận đâu.”Tạ Vĩ Văn không chút khiêm tốn gật đầu “Đúng vậy, dự án quá nhỏ, bây giờ có mấy công trình lớn đều muốn bộ phận công trình và bộ phận thiết kế của chúng tôi làm mà không giúp được. Thậm chí chúng tôi tìm không ra người để giúp các người mở thầu.”Hà Đường nhìn chung quanh một chút, hỏi ra nghi vấn của mình “Trung Cần chỉ có nơi này thôi sao?”“Dĩ nhiên không phải.” Tạ Vĩ Văn nói, “Ở Thành Nam, chúng tôi có một mảnh đất, toàn bộ công ty đều là ở đó, coi như là bộ phận lớn của Trung Cần, bộ phận công trình, bộ phận thiết kế, bộ phận kỹ thuật, những ngành trọng yếu đều nằm ở đó. Còn ở đây là chỉ là trụ sở chính của Trung Cần, chỉ có bộ phận nghiệp vụ, bộ phận nhân sự, cùng bộ phận tài vụ làm việc ở chỗ này.”“Ồ, thì ra là như vậy.” Hà Đường chợt hiểu ra, quy mô của kiến trúc Phú Dương so với Trung Cần nhỏ hơn một chút, nhưng chỗ làm việc so với Trung Cần ở Cẩm Hoành Quốc Tế lại lớn hơn nhiều, nên cô đoán mãi không ra tại sao một tầng lầu của Cẩm Hoành Quốc Tế làm sao có thể chứa hết nhiều người của Trung Cần như Vĩ Văn nói tiếp “Kỳ thật tách ra hai nơi làm việc như vậy cũng hơi phiền toái, nhưng vì ông chủ lớn chúng tôi…… Ờ, anh ấy thật sự thích nơi này.”Chủ nhiệm của văn phòng Trung Cần là một mỹ nữ, lúc này đã trừng mắt với Tạ Vĩ Văn, Tạ Vĩ Văn vội vàng ngậm Đường không rõ chuyện gì, nên cũng im lặng đi đóng dấu xong, Tạ Vĩ Văn giúp Hà Đường niêm phong tiêu thư , Hà Đường hướng Tạ Vĩ Văn nói lời cảm ơn, rồi rời khỏi Trung Cần.******Sáng thứ Hai, Hà Đường thật sớm liền chạy tới khách sạn Nghiễm Thắng, tìm được sảnh Tùng Trúc ở lầu ba, cô cố gắng bình tĩnh rồi bước là một phòng họp nhỏ, mọi người bên đấu thầu đã đến, Hà Đường nộp tiêu thư của Trung Cần rồi tìm một chỗ ngồi xuống chờ lâu sau, đại diện trả giá của các đơn vị cũng đến, người trả giá của kiến trúc Phú Dương là Vương Vũ Lâm, vì tiêu là Phú Dương khởi đầu vòng tiêu, cơ bản nắm chắc phần thắng, cho nên anh ta tự mình đến. Chờ mở hết tiêu, Vương Vũ Lâm còn muốn mời các đại diện đơn vị vây tiêu cùng ăn thủ tục được tiến hành theo trình tự. Không nghĩ tới lúc mở thầu, công ty Tân Cảnh Vạn mở báo giá ra , khiến cho rất nhiều người đang có mặt đều ngưng đọng trong lòng một Đường không hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng cô có thể cảm nhận được bầu không khí trong nháy mắt nổi lên biến hóa. Cách đó không xa, Vương Vũ Lâm đôi mày nhíu lại, ánh mắt sau tròng kính nhìn chằm chằm lên hình chiếu giá của các đơn vị mở thầu, ánh mắt hết sức bén tiêu một giờ, đại diện các đơn vị trả giá đang chờ đợi ở sảnh Tùng Trúc. Đến giờ, một người đàn ông trung niên mang giày tây cùng nhân viên làm việc của công ty đại lý đấu thầu đi vào, hướng về mọi người tuyên bố kết quả bình tiêu.“Tên thứ nhất là Trung Cần, tên thứ hai là Tân Cảnh Vạn, tên thứ ba là Phú Dương. Xin mời đại diện trả giá của 3 đơn vị này ở lại, những người khác có thể đi trước, xin mọi người giữ liên lạc, cám ơn.”Hà Đường bối rối, tiêu này hoàn toàn là Phú Dương nhảy vào, các đơn vị bồi tiêu mở giá đều là tính toán ra giá sao để cho Phú Dương đứng nhất. Bây giờ là tình huống gì đây? Trung Cần thứ nhất? Phú Dương chỉ có thứ ba?Hà Đường không nhịn được hướng tầm mắt đến Vương Vũ Lâm có ý hỏi, sắc mặt Vương Vũ Lâm so với khi nãy đã nhẹ nhàng một chút, anh ta thấy được ánh mắt của Hà Đường, nhưng chỉ là nhìn cô gật đầu một là ý gì? Ý anh là muốn cô tùy cơ ứng biến sao?Khi Hà Đường lên ký tên, người đàn ông trung niên mặc âu phục của đơn vị nghiệp chủ kia gọi cô lại.“Cô là đại diện trả giá của Trung Cần?”Hà Đường dừng bước, gật đầu “Đúng vậy, tôi họ Hà.”“Hà tiểu thư thật trẻ tuổi, tôi là Kiều Thắng Xương, lần này thật không nghĩ tới, chúng ta còn có thể cùng Trung Cần cùng nhau hợp tác, thật vinh hạnh.”Ngữ khí của ông ta rất thành khẩn, trong lời nói lộ ra tin cậy đối với Trung Cần. Hà Đường khẽ mỉm cười, không lên tiếng, lúc này cười ngây ngô có thể chiến thắng hết Vũ Lâm không một tiếng động đi tới bên cạnh họ, cách đó không xa, Hà Đường hơi an tâm, nghe được Kiều Thắng Xương nói “Không biết Tần tổng dạo này thân thể thế nào, tôi đã một năm không liên lạc với anh ta.”Hà Đường căn bản không phân biệt được anh ta nói là Tần đổng hay Tần tổng. Thật ra cô hoàn toàn không biết hai người này khác nhau, trong đầu đang nghĩ tới bộ dáng của Tần Miễn, thân thể anh ta cường tráng như vậy sao có thể có chuyện gì chứ, vì vậy trả lời ngay “Anh ta khỏe lắm.”Kiều Thắng Xương gật đầu một cái “Vậy thì tốt. Công trình lần này do các người làm, tôi rất yên tâm. Lần trước hợp tác cùng quý công ty rất thành công, tôi vẫn đang suy nghĩ khi nào có thể sẽ cùng Tần tổng hợp tác, chẳng qua không nghĩ tới lại là một công trình nhỏ như vậy.”Hà Đường tiếp tục cười ngây ngô “Ha ha, chúng tôi cũng rất vinh hạnh.”Lúc này nhân viên của đại lý cơ cấu đấu thầu đi đến, gọi Hà Đường đi qua ký tên này nọ, Hà Đường vội nói "Quản lí Kiều, tôi đi trước, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."“Được. Gặp lại sau.” Kiều Thắng Xương ha ha cười một tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại gọi Hà Đường. Ông ta rút ra một tấm thiệp mời từ công văn trong túi xách đưa cho Hà Đường, “Đúng rồi Hà tiểu thư, đây là tối mai D thị có mở một buổi đấu giá trang sức. Ở đây tôi có mấy tấm thiệp mời, tôi cảm thấy, cô là cô gái còn trẻ như vậy, đối với những sự kiện thế này chắc hẳn cảm thấy hứng thú, có thời gian thì đi tham dự một chút đi.”Hà Đường nhìn Vương Vũ Lâm một cái, người phía sau khẽ gật đầu, Hà Đường nói tiếng “Cảm ơn”, rồi nhận thiệp đi sau khi làm xong tất cả thủ tục, Hà Đường nhất thời cũng không biết nên đi đâu, lúc ngồi ở trạm xe buýt chờ xe, Vương Vũ Lâm gọi điện tới.“Quản lý Vương!” Hà Đường nhận, “Sao Phú Dương lại không trúng thầu?”Vương Vũ Lâm thanh âm rất thấp “Tân Cảnh Vạn có nhúng tay vào, bọn họ ra giá vốn là xếp hàng thứ nhất, cơ cấu đại lý đấu thầu nghĩ biện pháp khấu trừ bọn họ, mới để cho Trung Cần thăng lên thứ nhất.”“Ờ…… vậy làm sao bây giờ?”“Không sao cả, Trung Cần trúng thầu chẳng khác nào chúng ta trúng thầu, anh sẽ liên hệ với bên Tần đổng.” Nói tới đây, Vương Vũ Lâm cười một tiếng, “Tiểu Hà, vừa rồi em biểu hiện rất tốt.”Hà Đường trong lòng nhè nhẹ ngọt ngào “Không phải đâu, thật ra em rất hồi hộp.”Vương Vũ Lâm nói “Bộ dáng như vậy, em về công ty trước đi, anh muốn mời những người khác ăn cơm, sau khi trở về cũng không cần nói với người khác những chuyện này, hiểu chưa?”“Hiểu.”“Ừ, vất vả rồi, gặp lại sau.” Vương Vũ Lâm đang muốn cúp điện thoại, Hà Đường kêu lên, “Ơ, ơ quản lý Vương, vậy cái thiệp mời ngày mai đó, làm sao bây giờ?”Vương Vũ Lâm nhanh chóng nói “Nếu em rảnh rỗi, đi đến đó một chút cũng tốt.”“A ……”“Yên tâm, anh cũng sẽ đi.” Thanh âm ôn hòa của Vương Vũ Lâm khiến trong lòng Hà Đường an định, “Dĩ nhiên, chúng ta phải giả bộ như không quen biết.” Truyện Hà Tần Hợp Lý Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Hà Tần Hợp Lý một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Hà Tần Hợp Lý 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Hà Tần Hợp Lý Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Sắc, Ngược Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Có người mong muốn có một cuộc sống bình yên, mỗi ngày có thể đi câu cá, ngắm sông. Có người lại mong muốn có một sự nghiệp thành công, trở nên nổi bật dù có phải dùng thủ đoạn gì để đạt được. Đối với Hà Đường, cô chỉ có ước muốn như bao người con gái khác đó là tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an ổn cả đời. Còn đối với Tần Lý mà nói, anh chỉ cần có một đôi chân lành lặn, anh chỉ muốn được đi trên đường bằng chính đôi chân của mình. Phải ngồi trên xe lăn là một mặc cảm rất lớn đối với anh, người con gái năm xưa anh yêu rời bỏ anh cũng chính là vì anh không lành lặn. Từ đó, anh sống khép mình, luôn mặc cảm, không muốn lấy vợ vì sợ sẽ khiến người ta phải khổ vì có một người chồng què. Mẹ anh luôn an ủi anh, cho rằng nếu gặp được người thật lòng yêu anh, họ sẽ không ngại khó khăn mà ở bên chăm sóc cho anh. Cho đến một ngày, anh gặp Hà Đường, một cô gái đáng yêu, dịu dàng khiến trái tim anh rung động. Từ lúc yêu cô, anh không ngần ngại về bản thân khiếm khuyết của mình, anh ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Hà Đường từ lúc tiếp xúc cùng anh, anh luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô khiến cô cảm động, dần dần cô có tình cảm với anh. Cô đồng ý kết hôn cùng anh, cùng anh về chung một mái nhà mà chăm sóc cho anh, cả một đời bên cạnh anh không rời… Giữa họ nhất định sẽ có một cái kết thật hạnh phúc. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Tần Lý bị ép kết hôn Chương 4 Vương quản lí, sớm Chương 5 Hi! Tiểu hòa thượng Chương 6 Anh cùng Tần đổng là họ hàng? Chương 7 Chương 8 Trung học Thành Nam Chương 9 Hà Đường, lên xe! Chương 10 Tôi muốn đi dạo chợ đêm Chương 11 Ông chủ và bà chủ Chương 12 Thất vọng & mất khống chế Chương 13 Phàm nhân hiên Chương 14 Tề phi phi Chương 15 Giả trư ăn thịt cọp Chương 16 Được làm vua thua làm giặc, dựa vào bản lĩnh của mình Chương 17 Hoan nghênh đi vào vương quốc Tần Lý Chương 18 Cô không vui Chương 19 Những hạnh phúc nho nhỏ Chương 20 Soái ca, em đã gặp qua anh Chương 21 Anh nói, anh có thể dạy em Chương 22 Hà mẹ, cậu đang yêu qua mạng? Chương 23 Hải đường bốn mùa Chương 24 Anh nghĩ muốn đi đường Chương 25 Bí mật Chương 26 Anh chọn Hà Đường Chương 27 Giáng Sinh không vui vẻ Chương 28 Anh tôn trọng lựa chọn của em Chương 29 Hà hải Chương 30 Cậu phải chịu trách nhiệm Chương 31 Mặc kệ có xảy ra chuyện gì, đã có anh Chương 32 Hắn sống không lâu Chương 33 Hà Đường, em có nguyện ý không? Chương 34 Cầu túi nhân duyên Chương 35 Đường Đường – tên dành cho riêng em Chương 36 Chẳng lẽ ôn nhu đáng yêu đó đều là giả sao? Chương 37 Thư giãn Chương 38 Hình như… mình cùng Tần Lý đang hẹn hò Chương 39 Em có sợ không? Chương 40 Có đôi khi ông trời chính là không công bằng Chương 41 Em đang ghen sao? Chương 42 Khả Khả, giúp anh hỏi Đường Đường một chút, anh có thể hôn cô ấy không? Chương 43 Chẳng lẽ…là nụ hôn đầu? Chương 44 Vương Vũ Lâm đã cứu mạng em đó Chương 45 Thịt bò Kobe vs. Đậu hủ thối Chương 46 Anh có thể thực hiện nghĩa vụ của một người chồng Chương 47 Nếu có ngày bệnh của anh cực kì nghiêm trọng, anh hi vọng em sẽ không bỏ rơi anh Chương 48 Đường đường, chúng ta kết hôn đi Chương 49 Ước mơ về một mái nhà Chương 50 Tối nay… em muốn ngủ ở đây Tổng hợp Chương Truyện Hà Tần Hợp Lý “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Có người mong muốn có một cuộc sống bình yên, mỗi ngày có thể đi câu cá, ngắm sông. Có người lại mong muốn có một sự nghiệp thành công, trở nên nổi bật dù có phải dùng thủ đoạn gì để đạt được. Đối với Hà Đường, cô chỉ có ước muốn như bao người con gái khác đó là tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an ổn cả đời. Còn đối với Tần Lý mà nói, anh chỉ cần có một đôi chân lành lặn, anh chỉ muốn được đi trên đường bằng chính đôi chân của mình. Phải ngồi trên xe lăn là một mặc cảm rất lớn đối với anh, người con gái năm xưa anh yêu rời bỏ anh cũng chính là vì anh không lành lặn. Từ đó, anh sống khép mình, luôn mặc cảm, không muốn lấy vợ vì sợ sẽ khiến người ta phải khổ vì có một người chồng què. Mẹ anh luôn an ủi anh, cho rằng nếu gặp được người thật lòng yêu anh, họ sẽ không ngại khó khăn mà ở bên chăm sóc cho đến một ngày, anh gặp Hà Đường, một cô gái đáng yêu, dịu dàng khiến trái tim anh rung động. Từ lúc yêu cô, anh không ngần ngại về bản thân khiếm khuyết của mình, anh ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Hà Đường từ lúc tiếp xúc cùng anh, anh luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô khiến cô cảm động, dần dần cô có tình cảm với anh. Cô đồng ý kết hôn cùng anh, cùng anh về chung một mái nhà mà chăm sóc cho anh, cả một đời bên cạnh anh không rời…Giữa họ nhất định sẽ có một cái kết thật hạnh phúc. Tác giả Hàm Yên Thể loại Ngôn Tình, Ngược, Sắc Thẻ truyện h tổng tài Trạng tháiĐang cập ra Tổng chương91

truyện hà tần hợp lý